Chương 1694: Thâm Nhập Vào Nội Bộ Hứa Gia!
“Thật sao, bước đầu tiên đã hoàn thành rồi…” Giọng của Liễu Tự Như từ ngọc bội truyền đến.
Diệp Thu Bạch cười khổ nói: “Bước đầu xem như hoàn thành, nhưng phía sau sẽ càng khó khăn hơn.”
“Cũng đúng, dù sao tên tiểu tử Hứa Dạ Minh này cũng hóa thân thành nhân vật kiệt xuất của thế hệ trẻ Hứa gia hiện nay, chắc chắn sẽ bị chú ý rất nhiều, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị lộ.”
Liễu Tự Như nghiêm túc nói: “Ta sẽ gấp rút phái người qua đó, hỗ trợ Hứa Dạ Minh hoàn thành việc hắn muốn làm.”
“Còn ngươi, đã không có chuyện gì ở đó rồi thì mau qua đây hợp quân, ở lại đó chỉ càng thêm nguy hiểm.”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch cũng gật đầu đồng ý.
Sau khi nói lời tạm biệt với Thương Huyền viện trưởng, hắn khoác áo choàng đen của Lục Trường Sinh đưa, rời khỏi Thương Huyền học viện ngay trong đêm.
...
Vị trí của các thượng cổ thế gia hoặc cực kỳ bí mật, hoặc như tường đồng vách sắt có vô số người canh gác.
Hiên Viên gia thì có nhiều trận pháp và cường giả bảo vệ, còn Hứa gia thì tọa lạc giữa một dãy núi hoang vu, bốn phía được bao quanh bởi núi non, Hứa gia nằm trong vòng vây của những ngọn núi này.
Khi Hứa Dạ Minh theo Hứa Thiên Quang và quải trượng trưởng lão băng qua những ngọn núi, hắn có thể nghe thấy những tiếng gầm rống của dã thú, chỉ riêng những tiếng rống này đã khiến Hứa Dạ Minh cảm nhận được áp lực.
Băng qua núi non, phía trước là từng tầng trận pháp.
Những trận pháp này chỉ những người mang huyết mạch Hứa gia mới có thể tự do qua lại.
Có thể nói, người ngoài muốn vào không chỉ phải vượt qua những ngọn núi đầy ma thú cường đại này, mà còn phải vượt qua các trận pháp. Người ngoài muốn tiến vào, gần như là không thể.
Xuyên qua trận pháp, trước mắt là một tòa phủ đệ có vẻ cổ kính.
Phủ đệ của Hứa gia không giống như Hiên Viên thị trông như một thành trì, quy mô nhỏ hơn nhiều, nhưng các biện pháp phòng thủ cần thiết thì không hề ít.
Chẳng bao lâu, Hứa Dạ Minh cũng phải đối mặt với thử thách đầu tiên.
Sau khi vào Hứa gia, Hứa Thiên Quang lập tức biến mất.
Là Thái Thượng trưởng lão, hắn chỉ xuất hiện khi Hứa gia có tình huống quan trọng, còn trong tình huống bình thường, hầu như không thấy bóng dáng.
Trưởng lão cầm trượng nhìn Hứa Dạ Minh, nói:
“Hứa Lạc, ngươi cần phải nhanh chóng tăng tiến tu vi, nhìn xem Hiên Viên Triệt? Cứ như vậy, ngươi sẽ bị bỏ lại phía sau, điều này cũng sẽ phụ kỳ vọng của Hứa gia…”
Nói đến đây, trưởng lão cầm trượng khẽ lắc đầu: “Nếu Hứa Nguyên còn sống, chắc chắn có thể áp đảo Hiên Viên Triệt và đám đệ tử trẻ tuổi của các gia tộc khác, thật đáng tiếc…”
Hứa Dạ Minh đối với những sự so sánh này không có suy nghĩ gì khác, nhưng sau khi tra xét thần hồn của Hứa Lạc thì phát hiện ra.
Hứa Lạc luôn dùng sự ngạo mạn để che giấu sự tức giận và tự ti của mình.
Nguyên nhân là do luôn bị đem ra so sánh với Hứa Nguyên đã khuất.
Trong trường hợp này, Hứa Nguyên sẽ làm gì?
Hứa Dạ Minh nghĩ một lúc, rồi lạnh lùng hừ một tiếng: “Những gì Hứa Nguyên làm được, Hứa Lạc ta cũng làm được! Ta sẽ chứng minh rằng ta không thua kém Hứa Nguyên, cũng không lãng phí sự bồi dưỡng của gia tộc.”
Quả nhiên.
Nghe được những lời này của Hứa Dạ Minh, trưởng lão cầm trượng không hề nghi ngờ gì, ngược lại gật đầu:
“Ngươi có suy nghĩ như vậy thì tốt, vậy hãy nhanh chóng đi tu luyện, luyện Nguyệt Thực Minh Lục đến tầng thứ tư!
Vài ngày nữa ta sẽ đến kiểm tra, nếu ngươi bị những tên dòng chính khác vượt qua, ngươi cũng nên hiểu rõ hậu quả rồi chứ?”
Nguyệt Thực Minh Lục.
Một công pháp chỉ có dòng chính của Hứa gia mới có thể tu luyện.
Cũng là công pháp hiếm có cấp Giới Thần đỉnh!
Công pháp cấp độ này, chỉ có những thượng cổ thế gia như Hứa gia mới có thể sở hữu.
Hứa Dạ Minh gật đầu, tầng thứ tư của Nguyệt Thực Minh Lục đã nằm trong nhẫn không gian của Hứa Lạc.
Hiện giờ hắn cần phải nhanh chóng tu luyện Nguyệt Thực Minh Lục đến tầng thứ ba, nếu không sẽ dễ dàng bị phát hiện.
“Ta hiểu rồi.”
Hứa Dạ Minh gật đầu, theo ký ức sưa hồn được đi về phía phòng của Hứa Lạc.
Quải trượng trưởng thấy vậy khẽ lắc đầu rồi cũng lập tức đi về phía phủ gia chủ, hắn ta cần phải báo cáo lại mọi chuyện sắp tới.
Có thể tưởng tượng được, gia chủ sẽ giận dữ như thế nào.
Ngay cả Thái Thượng trưởng lão ra tay mà đối phương vẫn trốn thoát.
Nghĩ đến đây.
Quải trượng trưởng lão siết chặt nắm tay, ánh mắt âm u nói:
“Rốt cuộc là chuyện gì? Rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì, lại có thể trốn thoát khỏi tay của Hứa Thiên Quang và Hiên Viên Vô Cực…”
Nhưng hắn ta không hề nghĩ đến.
Hiện tại, trong ba người mà Hứa gia căm hận nhất, ngoài Hứa Thương Hải và Bạch Khuynh Tâm, Hứa Dạ Minh đã hóa thân thành Hứa Lạc và trà trộn vào nội bộ Hứa gia.
…
Khi Hứa Dạ Minh theo lộ tuyến trong ký ức đi đến nơi ở của Hứa Lạc, trên đường, có một nam một nữ đi đến chỗ hắn.
“Này, đây không phải là Hứa Lạc ca sao? Không phải đi cùng các trưởng lão ra ngoài làm việc sao? Như thế nào rồi?”
Nam là Hứa Thanh, nữ tên là Hứa Hàm.
Cũng là thiên tài nhất đẳng của Hứa gia, chỉ là kém Hứa Lạc một chút.
Bình thường không có cho Hứa Lạc sắc mặt tốt.
Càng trớ trêu hơn… Hứa Hàm và Hứa Lạc từ nhỏ đã là bằng hữu lớn lên cùng nhau, giống như thanh mai trúc mã.
Nhưng trong Hứa gia, Hứa Lạc luôn bị đem ra so sánh với Hứa Nguyên, hai người cũng đã trưởng thành, Hứa Hàm bắt đầu xa lánh Hứa Lạc, muốn tiếp cận Hứa Nguyên.
Hứa Nguyên vẫn luôn không quan tâm, sau khi hắn chết.
Hứa Hàm cũng không thể quay lại bên Hứa Lạc, dù sao nàng đã lựa chọn rời bỏ hắn.
Thế là nàng lại quay sang kết giao với Hứa Thanh, người có thiên phú xếp sau Hứa Lạc.
Những chuyện như thế này thực ra không hiếm gặp.
Chim khôn chọn cành mà đậu, vì lợi ích cá nhân mà kết giao với người có thiên phú tốt hơn cũng không phải điều gì sai trái tuyệt đối.
Trên đời này vốn không có đúng sai tuyệt đối.
Chỉ là dù việc này xảy ra với ai, cũng sẽ khiến người đó cảm thấy ghê tởm.
Khi Hứa Lạc đối diện với Hứa Thanh và Hứa Hàm, không giống như những người khác sẽ mất kiểm soát cảm xúc, mà là kìm nén cơn giận, tỏ ra rất bình tĩnh.
Đối mặt với loại người này, ngươi càng tức giận đối phương càng vui mừng.
Hứa Lạc rõ ràng cũng hiểu được đạo lý này.
Vì vậy, Hứa Dạ Minh chỉ khẽ gật đầu, rồi định vòng qua hai người bọn hắn.
Thấy vậy, sắc mặt Hứa Thanh tối sầm, Hứa Hàm cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, tỏ vẻ không cam lòng.
“Hứa Lạc ca, trong mấy ngày huynh đi, Nguyệt Thực Minh Lục của ta đã đột phá đến tầng thứ ba rồi! Đồng cảnh giới với ngươi!”
Hứa Thanh đột nhiên hét lên, sau đó cười lạnh:
“Hơn nữa ta có thể cảm nhận được, không bao lâu nữa sẽ đột phá đến tầng thứ tư.
Ngươi nghĩ xem, nếu ta đột phá trước ngươi, có phải là gia tộc sẽ dồn hết tài nguyên cho ta, sau đó vứt bỏ ngươi không?”
Hứa Hàm cũng cười khẽ:
“Hứa Lạc ca, ngươi cũng phải cố lên, vốn là kẻ thay thế Hứa Nguyên, một khi bị người khác vượt qua, bị vứt bỏ là điều chắc chắn.”
Đối với những lời này.
Hứa Dạ Minh không cảm thấy tức giận, chỉ thấy buồn cười.
Dù sao hắn cũng không phải Hứa Lạc.
Hắn phất tay rồi đi thẳng về phòng của Hứa Lạc.
Hắn không có thời gian để đôi co ở đây, giờ hắn cần phải bắt đầu tu luyện Nguyệt Thực Minh Lục từ tầng thứ nhất… thời gian đang rất gấp rút…