Chương 1701: Vượt Cảnh Giới Tác Chiến? Chuyện Thường!
Không gian phía trên Hứa gia, một nam tử áo trắng sắc mặt có chút khó coi, nhìn mọi diễn biến trong đạo trường mà thái dương không ngừng giật giật.
Hắn đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, không kìm được đưa tay ôm đầu, lẩm bẩm: “Trước đây trông Hứa Dạ Minh có vẻ điềm đạm lắm mà? Không giống người thích gây chuyện? Sao thay đổi nhanh quá vậy?”
Không sai.
Tuy Lục Trường Sinh có hơi bực bội vì bị Hứa Dạ Minh đột ngột gọi tới, nhưng vẫn không yên tâm, luôn âm thầm quan sát tình hình của Hứa Dạ Minh.
Dù sao cũng nằm vùng trong một thế gia thượng cổ đứng đầu Hỗn Độn giới, hơn nữa còn dùng thân phận nổi bật như đệ nhất thiên tài trẻ tuổi Hứa gia, bước đi nào cũng đầy nguy hiểm, làm sao Lục Trường Sinh có thể yên tâm cho được?
Hắn không có tâm trạng ngủ nghỉ, ở chỗ này nhìn chằm chằm.
Bề ngoài không can thiệp gì vào hành động của Hứa Dạ Minh.
Đã mấy lần có người lảng vảng quanh tiểu viện nơi Hứa Dạ Minh ở, thậm chí còn có kẻ muốn đột
Mà khi đó Hứa Dạ Minh, Tiểu Hắc và Hồng Anh đều đang ở trong Phù Sinh Đồ.
Bất đắc dĩ, Lục Trường Sinh đành phải cho bọn chúng chìm vào giấc ngủ, rồi tiện tay ném vào núi, thuận tay xóa sạch ký ức về việc tìm đến tiểu viện của Hứa Dạ Minh.
Sao mấy đứa đệ tử này lại vô tâm vô tính như thế, có chút phòng bị được không?
Lục Trường Sinh ôm đầu nhìn về đạo trường, nhìn Hứa Dạ Minh khí thế ngất trời.
Mẹ kiếp.
Cảnh tượng này trông quen mắt quá.
Giống hệt khi vừa nhận Diệp Thu Bạch, tên tiểu tử thúi đó tham gia thi đấu ở Tàng Đạo Thư Viện vậy, làm trò khua chiêng gõ trống khiến bản thân nổi bần bật.
Nghĩ đến đây.
Sát khí trên mặt Lục Trường Sinh nổi lên, gằn từng chữ nói ra: “Chắc chắn là Diệp Thu Bạch, tên tiểu tử thúi đó đã dạy hư Hứa Dạ Minh rồi! Nếu không sao lại hành xử giống y như hắn chứ?!”
Ở cứ điểm Ám Vực xa xôi, Diệp Thu Bạch liên tục hắt hơi mấy cái.
Mục Phù Sinh đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Sao vậy Đại sư huynh? Mấy ngày nay ngươi hắt hơi nhiều lần rồi, theo lý mà nói ở cảnh giới của chúng ta không thể bị cảm lạnh được, hay là sức khỏe ngươi không tốt, có bệnh kín?”
Diệp Thu Bạch cạn lời lắc đầu.
Cái gì mà sức khỏe không tốt, bệnh kín? Có thể đừng dùng cái từ dễ gây hiểu lầm này không?
Nếu để Tử Tình nghe thấy chẳng phải là mất mặt chết sao?
“Chắc là có ai đó đang nghĩ tới ta thôi.”
Quả thật có người đang nghĩ đến hắn, nếu Diệp Thu Bạch biết Lục Trường Sinh nghĩ về mình như vậy, e rằng sẽ không chỉ đơn giản là hắt hơi... không chừng phải phun ba lít máu mới hả giận.
Thế này cũng có thể đổ lên đầu ta sao!
Có còn đạo lý không?!
Ồ, sư tôn lúc nào nói lý?
Đành chịu thôi.
...
Lúc này.
Trong đạo trường Hứa gia không ai nói gì, chỉ có những tiếng hít sâu liên tục vang lên.
Hứa Lạc vậy mà đã đột phá lên tầng thứ năm của Nguyệt Thực Minh Lục.
Đây là thiên phú cỡ nào?
Trước giờ bọn họ vẫn luôn xem thường thiên phú của Hứa Lạc hay sao?
Thiên phú thế này, e rằng so với Hứa Nguyên cũng không thua kém gì.
Hứa Dạ Minh không để ý đến những ánh mắt này, mà mặt đầy vẻ mỉa mai nhìn Hứa Thanh, nói: “Thế nào? Còn muốn đánh tiếp không?”
Đến nước này, mục đích của hắn đã hoàn thành.
Nếu Hứa Thanh không tiếp tục đánh, thì coi như xong chuyện.
Nhưng không biết Hứa Thanh nghĩ gì, rõ ràng đã biết cảnh giới của Hứa Dạ Minh đột phá mạnh mẽ, vậy mà vẫn mặt đầy giận dữ gào lên: “Đánh tiếp!”
Hứa Dạ Minh lắc đầu, cười lạnh: “Nếu đã như vậy, thì ta cũng không nương tay nữa, dù sao khi nãy ngươi cũng định phá hủy đan điền của ta.”
Nghe vậy, trên mặt Hứa Thanh lộ ra nụ cười điên cuồng, trong tay mơ hồ có ánh sáng đỏ lóe lên, hắn nhếch miệng cười gằn: “Chưa đến thời khắc cuối cùng, ai biết được kết quả?”
Đột nhiên.
Tu vi của Hứa Thanh bắt đầu tăng vọt!
Trên người hắn xuất hiện từng mảng màu đỏ như máu.
Chỉ trong vài nhịp thở, xung quanh thân thể đã có một luồng huyết khí khổng lồ bùng nổ như lốc xoáy!
Luồng khí tức này có thể sánh ngang với tu đạo giả Lôi Kiếp tầng thứ sáu!
Hứa Dạ Minh nhíu mày, liên tưởng đến ánh sáng đỏ chợt lóe lên trong tay Hứa Thanh trước đó, liền hiểu rằng Hứa Thanh đã sử dụng thủ đoạn mờ ám.
Những dòng chính khác không phải kẻ ngu, khi nhìn thấy cảnh này, đương nhiên cũng hiểu ra điều đó.
Quải trượng trưởng lão đứng phía trước khẽ nhíu mày, há miệng muốn nói gì đó nhưng khi nhìn về phía Hứa Dạ Minh lại ngậm miệng, không nói gì.
Có vẻ như hắn chọn cách làm ngơ với hành động này của Hứa Thanh? Mặc kệ hắn dùng cấm dược hay cấm thuật?
Thấy vậy, Hứa Dạ Minh cũng nhanh chóng hiểu ra.
E rằng quải trượng trưởng lão muốn mượn cơ hội này để thử sức hắn, dù sao hành động trước đó cũng khiến Quải trượng trưởng lão nghĩ rằng hắn đã giấu giếm thực lực.
Nếu đã vậy...
Hứa Dạ Minh khẽ cười nhạt, nhìn Hứa Thanh nói: “Đã dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy, thì ta cũng sẽ không nương tay, đến lúc thiếu tay cụt chân thì đừng trách ta.”
Hứa Thanh như thể không nghe thấy lời Hứa Dạ Minh, tốc độ lại tăng lên, lao thẳng về phía Hứa Dạ Minh!
“Kẻ bại trận chắc chắn là ngươi!”
Trong khoảnh khắc, trăng khuyết màu đen trong tay hắn bị thay thế bằng một màu đỏ điên cuồng và dữ tợn!
Dù vẫn là tầng thứ ba của Nguyệt Thực Minh Lục, nhưng nhờ cấm dược nên uy lực công pháp cũng tăng lên gấp nhiều lần!
Thấy Hứa Thanh như kẻ điên cuồng.
Hứa Dạ Minh hừ lạnh một tiếng, hai tay quấn đầy Nguyệt Âm Minh Khí đột ngột nắm chặt lại, không lùi không tránh mà lao thẳng tới, đấm về phía Hứa Thanh!
Vẫn chọn cách đối đầu trực diện!
Hứa Thanh thấy vậy cười gằn, vầng trăng đỏ trong tay hắn chém xuống cánh tay Hứa Dạ Minh.
Dường như muốn chặt đứt tay Hứa Dạ Minh!
Hồng Anh và Tiểu Hắc nhìn thấy cũng khẽ nhíu mày.
Nhưng cũng không có hành động gì.
Đã là sư đệ chọn cách đối đầu trực diện, tất nhiên là hắn đã nắm chắc.
Hơn nữa... bọn họ chẳng phải thường xuyên vượt cảnh giới tác chiến?
Chỉ hơn có một cảnh giới nhỏ, hơn nữa lại là nhờ cấm dược mà cường ép thăng lên, cảnh giới không ổn định như thế, có tác dụng gì chứ?
Dù là dòng chính của thế gia hàng đầu cũng vậy thôi.
Quả nhiên, Hứa Dạ Minh một chưởng trực tiếp cản lại trăng đỏ, khiến nó không thể tiến thêm chút nào.
Ngay khi Hứa Thanh mặt mày ngơ ngác.
Hứa Dạ Minh tay kia hóa chưởng thành quyền, âm minh chi khí bùng lên!
Hắn vỗ thẳng vào ngực Hứa Thanh!
Rắc rắc!
Tiếng xương gãy vang lên không dứt, mặt Hứa Thanh nhăn nhó như hoa cúc, đôi mắt cũng co rút dữ dội.
Hắn phun một ngụm máu tươi rồi bay ngược ra sau như diều đứt dây!
Mãi cho đến khi đập vào một cột đá mới dừng lại.
Huyết sắc trên người Hứa Thanh cũng rút đi, khí tức nhanh chóng suy yếu.
Hai mắt tối sầm rồi ngất đi.
Mọi người thấy cảnh này, nhất thời không biết nói gì.
Cái miệng há hốc và đôi mắt trợn trừng đã nói lên tất cả.
Vậy là xong rồi?