Chương 1704: Hứa Ninh Viễn nghi kỵ, Đến Hiên Viên thị
Không thể không nói, có thể ngồi vào vị trí gia chủ Hứa gia, Hứa Ninh Viễn không phải người bình thường.
Dù là tầm nhìn hay đầu óc, hắn đều có những điểm đặc biệt của riêng mình.
Bằng không, làm sao có thể kiểm soát được một thế gia cổ xưa đây?
Cũng không thể nào vượt qua những ứng cử viên thừa kế có thiên phú vượt trội khác.
Dù trong đó có sử dụng một vài thủ đoạn không quang minh chính đại.
Nhưng… dù là thủ đoạn không quang minh, chỉ cần thành công, thì đó vẫn là thủ đoạn tốt.
Kẻ thành công mới có tư cách bàn luận đúng sai.
Hứa gia tự nhiên cũng không quan tâm, chỉ cần thủ đoạn của ngươi có thể thành công, thì ngươi có tư cách trở thành gia chủ, bằng không chỉ có thể chờ đợi bị các thế gia môn phái khác nuốt chửng!
Tu đạo giới, vốn đã là nơi tàn khốc như vậy.
Chưa kể đến một nơi hỗn loạn như Hỗn Độn giới.
Ánh mắt sắc bén như mắt diều hâu của Hứa Ninh Viễn liên tục quét qua người Hứa Dạ Minh, như muốn nhìn thấu tận cùng.
Đứng trước Hứa Ninh Viễn, Hứa Dạ Minh cũng có cảm giác như bị lột trần.
Tuy nhiên, nhờ những kinh nghiệm giấu thân phận khi lang thang tại Ma Thú đại lục, đối mặt với đủ loại thế lực ma thú, thêm vào đó là những huyết mạch mạnh mẽ đang tuôn trào trong cơ thể, hắn có thể cố gắng duy trì vẻ bề ngoài không để lộ sơ hở.
Nhưng dưới áp lực của khí tức và ánh mắt này, việc giữ vững tâm cảnh trở nên cực kỳ khó khăn, thậm chí khí huyết trong cơ thể cũng bắt đầu sôi trào!
Cố gắng ổn định tâm cảnh, nhưng ngũ tạng lục phủ vẫn bị chấn động, sắc mặt cũng thoáng hiện nét tái nhợt.
Hứa Dạ Minh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Hứa Ninh Viễn, nói: “Chẳng có chuyện gì xảy ra, khi đó nghĩ rằng nơi Hứa Dạ Minh đã từng ở có khả năng tìm được vài manh mối. Dù sao thì đứng chờ đợi tại chỗ cũng không thể hiện được giá trị gì.”
“A?”
Hứa Ninh Viễn hứng thú nhướng mày, “Vậy ngươi tìm được manh mối nào không?”
Hứa Dạ Minh gật đầu: “Chỉ biết được mục đích của bọn hắn khi đến Thương Huyền học viện.”
“Nói nghe xem.”
Hứa Dạ Minh không nói dối, mà thật thà đáp: “Là để tìm kiếm manh mối về phụ thân hắn, chỉ là không rõ tiến triển ra sao.”
Việc Hứa Thương Hải từng ở lại Thương Huyền học viện là một bí mật ít người biết đến.
Bởi lẽ khi đó Hứa Thương Hải đã che giấu thân phận để tới đây.
Vì vậy, khi Hứa Dạ Minh nói ra điều này, Hứa Ninh Viễn không khỏi gật đầu.
“Dù nói là manh mối có chút chung chung, nhưng có vẫn hơn không.”
Nói xong, ánh mắt lạnh lùng của hắn còn quét qua Tử Hỏa Vực Thần và quải trượng trưởng lão.
Tử Hỏa Vực Thần cũng không khỏi cúi đầu, hắn đường đường là cường giả Vực Thần cảnh, vậy mà lại thất bại trong việc bắt giữ một tên tiểu bối Thần Minh cảnh còn đang độ lôi kiếp.
Cũng chẳng trách Hứa Ninh Viễn không hài lòng với hắn.
Hứa Ninh Viễn lại đưa ánh mắt trở về Hứa Dạ Minh, nói: “Chuyện của ngươi trong những ngày qua ta đều đã nghe nói, nếu đã chứng minh được thực lực của ngươi, thì tự nhiên nên nhận được nhiều tài nguyên hơn.
Tuy nhiên... những điều này cũng không phải là để ngươi nhận không.”
Hứa Dạ Minh trong lòng thoáng căng thẳng, liền hỏi: “Gia chủ phân phó.”
Hứa Ninh Viễn gật đầu nói: “Ngươi chắc đã nghe nói về Thiên Tâm Cốc?”
Hứa Dạ Minh do dự một chút, sau đó gật đầu.
“Vậy thì khi thời cơ đến, ngươi hãy cùng Tử Hỏa cung phụng đi một chuyến, coi như một lần rèn luyện, Thiên Tâm Cốc cũng có chút kỳ ngộ, nếu có thể đạt được thì càng tốt.” Hứa Ninh Viễn phẩy tay, để Hứa Dạ Minh về chờ tin xuất phát.
Đợi khi Hứa Dạ Minh biến mất khỏi tầm mắt các trưởng lão.
Hứa Ninh Viễn quay sang Tử Hỏa Vực Thần nói: “Thế nào?”
Tử Hỏa Vực Thần nhìn về phía Hứa Dạ Minh rời đi, sau đó lắc đầu nói: “Không có gì bất thường, không có dấu hiệu bị đoạt xá hay có khí tức của nhi tử Hứa Thương Hải, trong cơ thể vẫn là khí tức huyết mạch của Hứa Lạc.”
Nghe vậy, các trưởng lão khác trong lòng đều thầm rùng mình.
Hóa ra Hứa Ninh Viễn đang nghi ngờ thân phận của Hứa Lạc!
Nhưng cũng hợp lý thôi, sau những chuyện xảy ra gần đây, mức độ thăng tiến thực lực của Hứa Lạc quả thật quá bất thường.
Điều này đã vượt quá phạm trù có thể giải thích bằng thiên phú.
Có lẽ chỉ có thể giải thích là do giấu diếm thực lực và một lần ngộ đạo nào đó.
Sau khi nghe Tử Hỏa Vực Thần nói, Hứa Ninh Viễn cũng gật đầu, nhưng hắn không buông lỏng cảnh giác, mà nói: “Sau này ngươi hãy chú ý đến hắn nhiều hơn, nếu hắn lộ ra bất kỳ dấu vết nào, thì lập tức phong tỏa thực lực và mang hắn về đây.
Nhớ kỹ, không được cho hắn bất kỳ cơ hội nào!”
Tử Hỏa Vực Thần gật đầu, “Ta hiểu rồi.”
“Được rồi, chuẩn bị đi, ngày mai xuất phát.”
Nói xong câu này, Hứa Ninh Viễn liền biến mất ngay tại chỗ, khí tức hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.
Sau khi Hứa Ninh Viễn biến mất.
Quải trượng trưởng lão không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán.
Ông cũng không nghĩ đến điểm này, giờ nghe Hứa Ninh Viễn nói, mới nhớ lại những chuyện gần đây xảy ra trên người Hứa Lạc quả thực có chút khác thường.
Nếu thật sự đúng như Hứa Ninh Viễn nói.
Vậy thì hậu quả gây ra không phải hắn có thể gánh vác.
...
Hứa Dạ Minh cũng lập tức trở về tiểu viện của mình.
Trên đường về, hắn gặp Hứa Thanh, Hứa Thanh khí tức uể oải, thấy Hứa Dạ Minh thì không nói gì, chỉ hơi cúi đầu, nép người rời đi.
Hứa Dạ Minh không để tâm, trở về tiểu viện xong, liền kể lại mọi chuyện cho Hồng Anh và Tiểu Hắc.
“Xem ra tiểu sư đệ ngươi có thể bại lộ bất kỷ lúc nào.”
Hồng Anh nhíu mày nói: “Trước đó ngươi tỏ ra quá nổi bật, đã làm bọn hắn nghi ngờ.”
Tiểu Hắc thì nhún vai nói: “Nếu bị phát hiện thì thôi, dù sao cũng có thể tìm kiếm manh mối ở chỗ khác, chỉ là phiền phức hơn chút thôi.”
Hồng Anh nghe vậy không khỏi trừng mắt với Tiểu Hắc, tên này quả thật là chẳng biết sợ là gì!
Hứa Dạ Minh cũng dở khóc dở cười nói: “Khi làm vậy ta đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu không làm vậy thì e rằng sẽ kéo dài rất lâu, lần này đến Thiên Tâm Cốc hy vọng có thể thu hoạch được gì đó.”
Hắn cũng hiểu rằng, Hứa Ninh Viễn để hắn đi Thiên Tâm Cốc, một mặt là do biết mục đích của Hứa Dạ Minh khi đến Thương Huyền học viện, nên mặc định rằng Hứa Dạ Minh đã có được manh mối liên quan đến Thiên Tâm Cốc, có khả năng sẽ đến đó.
Mặt khác, cũng là muốn thử thách hắn.
Vì vậy, Hứa Dạ Minh cũng biết rõ trong đó có nguy hiểm.
Nhưng... nguy hiểm luôn đi đôi với cơ hội.
Thiên Tâm Cốc sớm muộn gì cũng phải đi một chuyến, nơi đó có lẽ sẽ tìm được manh mối.
...
Sau khi thương lượng xong, ngày hôm sau nhanh chóng đến.
Vì tính chất đặc biệt của chuyến đi lần này, Hồng Anh và Tiểu Hắc trong vai trò thị vệ và thị nữ không thể đi cùng, nhưng vẫn ở trong Phù Sinh Đồ, còn Phù Sinh Đồ thì nằm trong nhẫn không gian của Hứa Dạ Minh...
Khi đến cổng lớn của Hứa gia, Tử Hỏa Vực Thần, quải trượng trưởng lão g và... Hứa Thần đã chờ sẵn bên ngoài.
Tử Hỏa Vực Thần thấy Hứa Dạ Minh đi đến, nhạt giọng nói: “Đầu tiên chúng ta sẽ đến Hiên Viên thị, có người bên đó đi cùng.”
Hiên Viên thị?
Hứa Dạ Minh cảm thấy khó hiểu.
Hiên Viên thị cử người đi cùng thì không có gì lạ, nhưng... Tại sao phải cố ý đến Hiên Viên thị một chuyến?