Chương 1748: Sở Tinh Hà
Trên bầu trời, ngay trung tâm của đám mây đen, có một lỗ lớn như thể bị một cường giả vô cùng mạnh mẽ xuyên thủng.
Trong lỗ đó lôi cầu không ngừng phình to đủ để bao phủ phạm vi vạn dặm.
Những tia lôi đình hủy diệt biến thành những cột sáng khổng lồ không ngừng lấp lóe xung quanh lôi cầu.
Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi thứ: Từ cảnh vật thiên nhiên, sinh linh, những thành trì sừng sững cho đến các dãy núi hùng vĩ đều trở nên nhỏ bé trước ánh sáng của lôi cầu.
Khi lôi cầu giáng xuống, đó chính là lúc tận thế đến với tất cả.
Trong phạm vi của lôi cầu, binh sĩ của Cửu Long Thần Triều và những kẻ tán tu đang đứng trên biên giới quốc cảnh đều ngước nhìn lên trời.
Có kẻ tuyệt vọng ngồi phịch xuống đất.
Có người hét lớn, nguyền rủa sự bất công của trời đất, tức giận vì quyền lực tuyệt đối của kẻ mạnh. Cũng có kẻ liều mạng chạy ra khỏi phạm vi của lôi cầu, mong thoát khỏi số phận.
Mỗi người đều làm điều khác nhau, nhưng trong lòng họ có cùng một tâm trạng: Tuyệt vọng…
Một đòn toàn lực của cường giả Vực Thần Cảnh, sức hủy diệt của nó đủ để khiến vạn dặm trở thành bãi hoang tàn, những kẻ không đủ mạnh sẽ tan biến thành cát bụi dưới dư ba.
Trong thế giới nơi mạnh thắng yếu thua, nếu tu vi không đủ mạnh, ngay cả sinh tử của bản thân cũng không thể tự mình quyết định.
Chấn Lôi Vực Thần mắt đỏ ngầu đầy sát khí, hắn cười gằn nói:
"Tiếp tục chạy trốn đi? Dù có dùng độn phù, ngươi cũng không thể thoát khỏi phạm vi tấn công của ta!"
Đúng là vậy.
Như Chấn Lôi Vực Thần nói, phạm vi tấn công trong vòng vạn dặm, dù Mục Phù Sinh có dùng Thiên Lôi Độn Phù cũng không thể lập tức thoát ra khỏi phạm vi đó. Trừ khi liên tục sử dụng, nhưng thời gian không cho phép hắn liên tục dùng độn phù như vậy.
Mục Phù Sinh cũng không có ý định bỏ chạy, chỉ ngẩng đầu nhìn, trên gương mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt nhìn Chấn Lôi Vực Thần còn mang chút trêu chọc.
Nhìn ánh mắt này, Chấn Lôi Vực Thần giận dữ gào lên:
"Ngươi cứ giả thần giả quỷ đi, hôm nay ngươi sẽ chết dưới một đòn toàn lực của ta!"
Nói xong, lôi cầu khổng lồ trên bầu trời giáng xuống!
Giống như cả bầu trời đổ sụp xuống, lôi cầu mang theo sức mạnh hủy diệt áp sát.
Dưới lôi cầu, binh sĩ và những tán tu ở Cửu Long Thần Triều đều tuyệt vọng.
Nhưng sắc mặt Mục Phù Sinh vẫn không hề thay đổi.
Chỉ có điều, trước mặt hắn đột nhiên có hai bóng dáng xuất hiện.
Chấn Lôi Vực Thần mở to mắt, không thể tin nổi.
Một trong hai bóng dáng duỗi tay ra.
Trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một vòng xoáy.
Ngay sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả người Tinh Thần Điện, bảy ngôi sao trong Thất Tinh Bắc Đẩu Đại Trận do họ kết thành đều bị vòng xoáy trong lòng bàn tay nam tử đó hút vào.
Cùng lúc đó, vòng xoáy bạo phát, mây đen tan biến, thay vào đó là một bầu trời đầy sao trải dài khắp vạn dặm!
Lực lượng hủy diệt mà lôi cầu phát ra bị bầu trời đầy sao đè nén.
"Không thể nào?!"
Chấn Lôi Vực Thần gào lên.
Hắn là một cường giả Vực Thần Cảnh, còn người này... dường như tu luyện tinh thần chi lực, có thể tạo ra khí tức còn mạnh hơn hắn... Chẳng lẽ?
Bầu trời sao tựa như một tấm vải lớn nâng đỡ lôi cầu ở giữa, sau đó bầu trời sao bắt đầu co lại bao gọn lôi cầu vào trong.
Ngay lập tức, lôi cầu phát nổ, vô số tia lôi đình phát ra từ tấm tấm vải trời sao khiến nó không ngừng co giãn.
Trước ánh mắt hoảng sợ của mọi người, tấm vải trời sao không hề bị xuyên thủng, lôi cầu với lực lượng hủy diệt vạn dặm hoàn toàn bị hấp thụ, không hề phát ra một chút dư chấn nào.
Những người của Tinh Thần Điện nhìn nam tử vừa giơ tay lên giữa không trung với vẻ mặt đầy phấn khích.
Dĩ nhiên, ngoại trừ La Bình và mấy thân tín của hắn ta.
Lôi đình tiêu tan, rốt cuộc Chấn Lôi Vực Thần cuối cùng cũng nhìn rõ người ra tay, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
"Sở Tinh Hà..."
Sở Tinh Hà mỉm cười nói: "Sao vậy, đường đường là Thái Thượng Trưởng Lão của Kiến Ngự Lôi Môn lại đi bắt nạt một tiểu bối, còn không màng đến sinh linh vạn dặm xung quanh?"
"Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng mặt mũi của ngươi cũng chẳng còn?"
Lúc này, Thạch Sinh cũng tiến đến bên cạnh Mục Phù Sinh, cười nói: "Mục sư đệ, ngươi không sao chứ?"
Mục Phù Sinh còn chưa kịp trả lời.
Thạch Sinh đã gãi đầu cười ngốc nghếch nói:
"Thật ra câu này cũng không cần hỏi, Mục sư đệ tâm cơ như thế, chỉ có người khác chịu thiệt chứ làm gì có chuyện ngươi chịu thiệt?"
Mục Phù Sinh vừa cảm thấy ấm lòng mỉm cười định nói gì đó, nhưng nghe xong câu này, gương mặt hắn lập tức cứng đờ.
Đây là lời khen?
Sao ta lại có cảm giác như đang bị mắng chửi?!
Chấn Lôi Vực Thần liếc nhìn Mục Phù Sinh và Thạch Sinh, rồi đưa mắt nhìn lại Sở Tinh Hà, nhíu mày nói:
"Sao? Tinh Thần Điện cũng đã nhận lợi ích từ Thất Bảo Thánh Tông, đường đường là Điện chủ Tinh Thần Điện lại đi giúp đỡ kẻ mà Thất Bảo Thánh Tông muốn bắt giữ."
"Giờ lại định bội ước, phản bội Thất Bảo Thánh Tông sao?"
Sở Tinh Hà cúi đầu cười nhạt.
“Việc này bản tọa hoàn toàn không biết, chỉ là người bên dưới tự ý hành động khi ta đang bế quan."
Nói đến đây, Sở Tinh Hà dừng lại một chút.
La Bình chỉ cảm thấy ánh mắt của Sở Tinh Hà lướt qua mình.
Mồ hôi lạnh thấm ướt áo La Bình!
Hắn ta biết Sở Tinh Hà sẽ tính sổ với mình.
Không chết thì cũng phải lột một lớp da!
"Lợi ích nhận từ Thất Bảo Thánh Tông, Tinh Thần Điện sẽ hoàn trả nguyên vẹn."
Sở Tinh Hà nhạt giọng nói: "Tất nhiên, nếu Thất Bảo Thánh Tông không chịu tha thứ, vậy thì Tinh Thần Điện chúng ta chỉ có thể nói rằng 'đạo bất đồng bất tương vi mưu'."
Nghe lời này của Sở Tinh Hà.
Chấn Lôi Vực Thần lộ vẻ kinh ngạc.
Lời này có ý gì? Có nghĩa là dù có phải đối đầu và khai chiến với Thất Bảo Thánh Tông, thì Tinh Thần Điện cũng quyết tâm bảo vệ Mục Phù Sinh sao?
"Từ lâu đã nghe rằng Điện chủ Tinh Thần Điện Sở Tinh Hà là người có ngạo cốt, tự mình sáng lập Tinh Thần Điện ở Thương Huyền Đại Lục, trong vài trăm năm ngắn ngủi đã dẫn dắt trở thành thế lực hàng đầu."
Chấn Lôi Vực Thần cười lạnh: "Chiến tích này quả thật đáng nể... Chỉ là bây giờ có vẻ ngươi đã quá thuận lợi, tâm thái cũng trở nên ngông cuồng? Ngay cả Thất Bảo Thánh Tông cũng không đặt vào mắt."
Sở Tinh Hà lắc đầu.
"Ngươi không cần khiêu khích, việc này vốn không phải ý của bản tọa, nếu Thất Bảo Thánh Tông trách phạt cũng không còn cách nào, nhưng Tinh Thần Điện chúng ta cũng sẽ không ngồi yên chịu chết."
"Tu đạo không chỉ là tu đạo, mà còn là tu dưỡng thân tâm.
Một kẻ suốt ngày nịnh nọt người trên, áp bức người dưới thì mãi chỉ là kẻ tầm thường."
Rõ ràng, đây là đang ám chỉ Kiến Ngự Lôi Môn và chính Chấn Lôi Vực Thần.
Khóe miệng Chấn Lôi Vực Thần giật giật, muốn ra tay nhưng Sở Tinh Hà mạnh hơn hắn ta.
Phải biết, Sở Tinh Hà là một trong những thiên tài hàng đầu của Thương Huyền Đại Lục.
Ở Vực Thần Cảnh sơ kỳ, thật sự không có ai là đối thủ!
Bao gồm cả Chấn Lôi Vực Thần!
"Thôi vậy, dù sao ta cũng đã phái người đến Thanh Long Thành, Thanh Long Thành bị hủy diệt cộng thêm kết quả ở Huyền Thiên Cốc, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ."
Nghe vậy, Mục Phù Sinh giơ tay nói:
"À, về phần Thanh Long Thành thì phòng thủ chắc chắn sẽ không có vấn đề gì... nhưng nếu tiền bối chỉ phái những người đó đi, chưa nói đến việc đánh chiếm được Thanh Long Thành... e rằng còn không biết họ có thể sống sót trở về hay không."
...
Giới thiệu truyện mới:
Mời các bạn đổi gió với Toàn Thế Giới Chỉ Ta Không Sở Hữu Dị Năng (Dịch)
Truyện mang sắc thái u ám, bối cảnh tận thế, có dị năng, main cơ trí sát phạt