Chương 1759: Sở Tinh Hà
Tòa tháp này chính là trung tâm của toàn bộ kết cấu.
Sao trời chính là nguồn năng lượng cuồn cuộn không ngừng.
Điều Lục Trường Sinh cần làm trước tiên là tạo ra một vật chứa trong tháp, có khả năng liên tục hấp thụ Tinh Thần chi lực, đồng thời có thể tích trữ và truyền tải đến các đầu mối của tháp.
Lục Trường Sinh cúi đầu suy nghĩ, vừa nghĩ vừa lẩm bẩm trình bày ý tưởng của mình.
Sở Tinh Hà nghe những lời này, cả người đờ ra.
Giống như linh hồn bị sét đánh trúng, não bộ hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn ý niệm gì.
Đây là cách mà người bình thường có thể nghĩ ra sao?
Cho dù nghĩ ra được, người phàm thật sự có thể làm được điều này?
Nếu như có thần vật cấp bậc như Tinh Thần nội hạch làm vật chứa để hấp thụ Tinh Thần chi lực thì Sở Tinh Hà còn có thể tạm chấp nhận.
Nhưng Lục Trường Sinh lại nói muốn tự tay chế tạo một cái!
Dù có là luyện khí sư mạnh nhất lục giới cũng khó lòng mà làm được việc này.
Làm được thì e rằng cũng cần một lượng lớn tài liệu mang tinh thần chi lực.
Tài liệu mang tinh thần chi lực vốn là vật hiếm thấy.
Ra giá cũng không có người bán.
Ngay cả Tinh Thần Điện cũng có rất ít tài liệu này.
Trước đây, Đại trưởng lão La Bình đồng ý giúp Thất Bảo Thánh Tông tấn công Cửu Long Thần Triều, chính là bởi vì Thất Bảo Thánh Tông đã cung cấp cho họ một số lượng lớn tài liệu tinh thần chi lực.
Lúc này Lục Trường Sinh bất ngờ lấy ra một cái bình, trên bình còn dính một ít bùn đất.
Bùn đất thậm chí vẫn còn ướt!
Miệng bình có hình vòm, từ miệng bình thon gọn thu nhỏ xuống phía dưới, rồi lại mở rộng thành hình vòng cung.
Dưới miệng bình còn có một lỗ tròn nhỏ.
Sở Tinh Hà sững sờ.
Tiểu Hắc, Thạch Sinh và Mục Phù Sinh làm vẻ mặt kỳ lạ, muốn nói nhưng lại thôi.
Chỉ thấy Lục Trường Sinh tùy tiện ném cái bình đầy bùn vào không trung.
Sau đó khẽ điểm ngón tay.
Trong chớp mắt, vô số Tinh thần chi lực tràn vào chiếc bình đầy bùn đất, xung quanh bình có tinh quang lấp lánh, dường như trong khoảnh khắc đã liên kết với toàn bộ tinh không!
Cùng lúc đó.
Bên ngoài tháp, tất cả mọi người trong Tinh Thần Điện đều nhận thấy những đám mây dày đặc trên bầu trời đêm đã tan biến.
Thay vào đó là ánh sao lấp lánh rực rỡ!
Lúc này.
Những ngôi sao dường như bắt đầu di chuyển, như được điều khiển, giống như có đèn chiếu lên đỉnh tháp rồi phản xạ từ đỉnh tháp xuống.
Bên trong tháp, đám người Sở Tinh Hà ngẩng đầu lên, nhìn thấy hàng vạn ánh sao hội tụ thành cột sáng, chiếu thẳng vào chiếc bình đầy bùn đất.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, nói: "Vẫn chưa đủ..."
Ngay sau đó hắn chụm tay lại rồi đột nhiên siết chặt thành nắm đấm.
Những luồng tinh quang mơ hồ không thể nắm bắt được bắt đầu co lại!
Thu nhỏ đến mức vừa khít với miệng bình, sau đó chui thẳng vào bên trong bình.
Tiếp đó ánh sao lại tập trung hơn nữa, xuyên qua lỗ nhỏ trên cái bình, phóng thẳng xuống như một cột sáng, đâm xuyên qua toàn bộ tháp cao, tới tận mặt đất.
Khoảnh khắc ấy.
Tinh Thần chi lực trong Tinh Thần Điện vốn đang dần tiêu tán bắt đầu khôi phục.
Trong cảm nhận của Sở Tinh Hà và các trưởng lão, đệ tử của Tinh Thần Điện, bọn hắn kinh ngạc phát hiện ra rằng không chỉ khôi phục Tinh thần chi lực.
Mà tinh thần chi lực còn tinh thuần và nồng đậm hơn mấy chục lần so với trước!
Toàn bộ thành trì lơ lửng của Tinh Thần Điện giờ đây ngập trong màn sương mờ ảo của Tinh Thần chi lực, tựa như một nơi thần tiên ẩn thế…
“Hẳn là Điện chủ làm đi? Có vẻ Điện chủ lại mang đến tin tốt cho chúng ta!”
“Đúng thế, quả nhiên là người sáng lập nên Tinh Thần Điện, là tinh thần chi đạo đệ nhất nhân, chỉ có hắn mới có thể mang đến cho chúng ta nơi tu luyện tuyệt diệu như thế này.”
“Cũng phải thôi, chỉ có kỳ tài như Điện chủ mới có thể làm được điều này... Không hổ danh là tinh thần chi đạo đệ nhất nhân, danh bất hư truyền!”
Bọn hắn đâu biết rằng.
Bên trong tháp, Sở Tinh Hà, người mà đám trưởng lão và đệ tử của Tinh Thần Điện đang tán dương kia cũng đang sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nhìn những luồng ánh sao không ngừng rơi xuống từ đỉnh tháp, hội tụ qua chiếc bình rồi thành một tia sáng xuyên thẳng xuống, nhờ tòa tháp mà phân bổ Tinh Thần chi lực khắp toàn cả Tinh Thần Điện.
Gương mặt hắn đầy vẻ khó tin và kinh hãi.
“Chuyện này...”
Nhìn Lục Trường Sinh hạ xuống từ không trung, Sở Tinh Hà nuốt nước bọt, không nhịn được hỏi:
“Tiền bối, đây là thần vật gì?”
Không sai.
Nhìn Lục Trường Sinh có thể nhẹ nhàng làm được chuyện này, không cần nghĩ ngợi cũng biết đối phương tu luyện tinh thần chi đạo thâm sâu hơn hắn rất nhiều.
Nhớ lại lời Lục Trường Sinh đã nói trước đó, chỉ cảm nhận được một chút từ đồ đệ của mình... rồi còn nói rằng bản thân không tinh thông lắm.
Sở Tinh Hà nghe mà muốn chết.
Thế này mà không tinh thông?
Vậy mấy người cả đời tu luyện tinh thần chi đạo như hắn còn sống thế nào nữa?
“Thần vật?” Lục Trường Sinh ngẩn ra.
Tiểu Hắc, Thạch Sinh và Mục Phù Sinh nghe mà che mặt.
Sở Tinh Hà phấn khích chỉ vào cái bình đầy bùn đất, vội vàng nói:
“Chính là cái này! Nó có thể hội tụ Tinh thần chi lực từ tinh không, lại có thể chứa được lượng lớn như vậy rồi truyền vào tháp.
Thần vật như vậy mà tiền bối bỏ được để cho chúng ta sử dụng sao? E rằng đẳng cấp của nó còn cao hơn cả Tinh thần nội hạch!”
Thạch Sinh không thể nghe nổi nữa, kéo Sở Tinh Hà lại, cười khổ nói:
“Sở tiền bối, hay... người đừng hỏi nữa được không?”
Sở Tinh Hà ngẩn ra, né tay Thạch Sinh, bực bội nói:
“Tại sao không hỏi? Một bảo vật quý giá thế này, tất nhiên phải tìm hiểu, không thì làm
Thạch Sinh: "…Ta chỉ sợ tâm trạng của tiền bối sẽ sụp đổ thôi."
Sở Tinh Hà vỗ ngực tự tin nói: “Tâm trạng sụp đổ? Ta đâu phải loại người lòng dạ hẹp hòi, biết được thần vật này là gì đã đủ thỏa mãn rồi! Ít ra cũng mở rộng tầm mắt.”
Nói đến đây.
Sở Tinh Hà nhìn Lục Trường Sinh, chỉ vào cái bình đầy bùn, hỏi tiếp: “Tiền bối, rốt cuộc là thần vật gì?”
Lục Trường Sinh nhíu mày, nói: “Ngươi là kẻngốc?”
“Sao, ngay cả lọ hoa cũng không nhận ra? Dù không cắm hoa thì ít ra cũng từng thấy rồi chứ? Trong nhà chắc cũng bày một hai cái đi?”
Lục Trường Sinh giờ chỉ cảm thấy đầu óc Sở Tinh Hà không được tốt lắm.
Sở Tinh Hà mặt mày đờ đẫn, nụ cười cứng lại.
“Lọ... Lọ hoa?!”
Lục Trường Sinh gật đầu: “Ừ, ngươi không thấy dưới đáy có lỗ nhỏ sao? Đây là ta vừa mang ra.
Mấy bông hoa trong đó vừa được chuyển đi, còn trống, ta đang định đi tìm vài bông hoa đẹp ngoài đường để mang về trồng lại.”
Quả nhiên.
Thảo nào mà bùn đất vẫn còn ướt.
Sở Tinh Hà sững sờ.
Một cái lọ hoa bình thường như vậy lại có thể làm được việc này?
Nhớ lại lời khuyên của Thạch Sinh trước đó.
Sở Tinh Hà lập tức tự tát cho mình hai cái.
Mục Phù Sinh đứng bên cạnh lắc đầu nói: “Nghe lời khuyên là thói quen tốt, đáng tiếc là Sở tiền bối lại không có thói quen này.”
Thạch Sinh cẩn thận hỏi: “Sở tiền bối, ngươi không sao chứ?”
Sở Tinh Hà khổ sở cười gượng, nước mắt như muốn trào ra:
“Không có gì... Chỉ là cảm giác tâm trạng sụp đổ...”