Chương 1763: Thần Kiếm Giới Thần? Không vừa mắt
Di chỉ mở ra.
Vô số người ào ạt tiến vào.
Tất nhiên, bên trong di chỉ cũng có giới hạn về cảnh giới.
Chỉ dưới Vực Thần Cảnh mới có thể vào, dĩ nhiên không bao gồm Vực Thần cảnh.
Cao nhất chỉ có nửa bước Vực Thần là có thể tiến vào.
Khi vừa đặt chân vào di chỉ.
Cảnh tượng trước mắt tất cả mọi người bắt đầu xoay chuyển, vặn vẹo, tựa như trời đất quay cuồng, kéo các tu đạo giả vừa bước qua cửa đến một không gian vô biên vô tận.
Mấy đệ tử Thảo Đường nhìn cảnh tượng tối đen trước mắt đều hơi nhíu mày.
Theo lời của Sở Tinh Hà, cửa ải đầu tiên của Hỗn Độn Thần Triều chính là khảo nghiệm nhân tính, không có đáp án chuẩn mực, hầu hết ai cũng có thể qua được.
Chỉ là tùy vào đáp án khác nhau, sẽ bị phân đến những khu vực khác nhau mà thôi.
Nhưng cảnh tượng đen kịt thế này, rốt cuộc là khảo nghiệm gì?
Ngay khi mọi người còn đang thắc mắc.
Bóng tối trước mặt đột nhiên biến đổi.
Cảnh tượng biến thành một vùng đất nhuốm màu máu, đầy đao kiếm cắm sâu trong các khe nứt, thi thể và hài cốt chất chồng tạo nên sắc thái chủ đạo cho không gian.
Tuy nhiên, tại trung tâm vùng đất máu lại có một thanh kiếm cắm vào lòng đất.
Tất nhiên, đây chỉ là cảnh tượng trước mắt Diệp Thu Bạch và một số kiếm tu.
Còn trước mặt những người khác, vật đặt ở trung tâm đất lại khác biệt.
Trước Hồng Anh là một ngọn trường thương.
Trước Ninh Trần Tâm là một quyển sách.
Trước Tiểu Hắc là một thanh trường kích.
Còn trước mặt Thạch Sinh là một thanh phủ.
……
Như một ảo cảnh nhưng lại chân thực vô cùng, từ sát khí lan tỏa trong không gian đến cảm giác tiếp xúc với đất đều rất rõ ràng.
Đây là khảo nghiệm sao?
Đột nhiên, có âm thanh truyền đến.
“Mọi người hãy miêu tả cảnh tượng xung quanh đi?”
Là giọng của Mục Phù Sinh.
Quả nhiên, ngọc bội truyền âm mà sư tôn làm ra thật lợi hại, ở nơi thế này vẫn có thể xuyên qua rào cản, mọi người trong Thảo Đường đều có thể truyền âm cho nhau.
Thế là Diệp Thu Bạch và các đệ tử Thảo Đường liền miêu tả cảnh xung quanh.
Đều là vùng đất nhuốm máu, đều là xác chết khắp nơi.
Chỉ có điều, vật ở vị trí trung tâm lại khác nhau.
“Nói vậy đây không phải ảo cảnh, chỉ là không gian mà chỗ mỗi người khác nhau mà thôi.”
Mục Phù Sinh phân tích: “Theo lời Sở tiền bối, có lẽ khảo nghiệm nhân tính đã bắt đầu.”
Diệp Thu Bạch gật đầu nói: “Vậy chúng ta dùng chung một phương pháp để vượt qua? Như vậy sẽ được phân vào cùng một khu vực.”
Mục Phù Sinh nghĩ ngợi một lúc rồi truyền âm:
“Ta nghĩ vẫn nên chia nhau ra, người của Hiên Viên thị chắc chắn sẽ không bị đưa vào cùng một khu vực, chia ra có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy nhiều manh mối hơn.”
Nói đến đây, Mục Phù Sinh trầm ngâm một lúc rồi nói thêm:
“Tuy nhiên... Ta mong đại sư huynh và Tiểu Hắc sư huynh nên thận trọng hơn, không biết có những cạm bẫy gì ở đây.”
Diệp Thu Bạch thắc mắc: “Ta không thận trọng?”
Tiểu Hắc thắc mắc: “Ta không thận trọng?”
Các đệ tử Thảo Đường thông qua ngọc bội truyền âm: “……”
À sai rồi sai rồi, các ngươi “rất thận trọng”.
Kết thúc truyền âm.
Diệp Thu Bạch tiến về phía vùng đất trung tâm đang cắm thanh kiếm.
Khi chỉ còn cách thanh kiếm trăm thước.
Rắc rắc rắc…
Những bộ xương quanh đó đột nhiên từ lòng đất bò lên, lao về phía Diệp Thu Bạch chém giết!
Chỉ là thực lực những bộ xương này dường như không đáng ngại lắm, chỉ là cấp độ Bán Thần cảnh.
Số lượng tuy đông, nhưng Diệp Thu Bạch chỉ cần dùng kiếm vực đã dọn sạch.
Chẳng mất bao lâu, Diệp Thu Bạch đã dễ dàng tiếp cận thanh trường kiếm cắm dưới đất, hắn cau mày thắc mắc:
“Dễ dàng vậy sao? Khảo nghiệm của Hỗn Độn Thần Triều lẽ ra không thể đơn giản thế này.”
Hai lần trước, khi đến các nơi truyền thừa của Thanh Vân Kiếm Chủ, các khảo nghiệm đều không hề dễ dàng.
Khảo nghiệm ở đây lại quá nhẹ.
Còn đang bán tín bán nghi cầm lấy chuôi kiếm, Diệp Thu Bạch kinh ngạc nhận ra một đường huyết tuyến mờ ảo từ chuôi kiếm cuốn lấy tay mình.
Rồi nó ẩn sâu dưới da thịt.
Diệp Thu Bạch rõ ràng cảm nhận được thanh kiếm này dường như có mối liên kết mờ nhạt với khí tức của hắn.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, trước mắt lại một lần nữa vặn vẹo!
Vùng đất màu máu tan biến, núi xác biển máu cũng không còn.
Thay vào đó là một cung điện hiện ra trước mắt.
Trên cổng vòm khổng lồ của cung điện có một tấm bảng.
Trên tấm bảng không khắc chữ nào.
Cho đến lúc này, Diệp Thu Bạch vẫn hoàn toàn mơ hồ.
Căn bản chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, rốt cuộc khảo nghiệm là gì.
Đột nhiên.
Mặt đất rung chuyển mạnh, khiến cơ thể Diệp Thu Bạch cũng chao đảo.
Bàn tay đang nắm chuôi kiếm bất chợt nhói lên như bị đâm khiến hắn đau đớn, thanh kiếm trong tay rơi xuống.
Thanh kiếm rơi vào khe nứt sâu không thấy đáy trước mắt.
Diệp Thu Bạch khẽ nhíu mày, định cảm nhận xem thanh kiếm rơi đến đâu để tìm lại.
Bỗng có một luồng bạch quang từ dưới khe nứt vụt lên!
Diệp Thu Bạch thoáng lùi lại hai bước.
Trước mắt có thêm một lão giả hư ảo, trong tay lão cầm một thanh kiếm.
Lão giả mặt mày hiền từ, thân ảnh mờ ảo nhưng đôi mắt lại sắc bén.
“Thiếu niên, vừa rồi có một thanh kiếm rơi xuống, là của ngươi sao?”
Diệp Thu Bạch nhìn thanh kiếm trong tay lão giả, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Thanh kiếm này ẩn chứa quy tắc kiếm đạo, ít nhất cũng là một thanh kiếm cấp bậc Giới Thần.
Lão giả lại cười nói: “Nếu là của ngươi, thì trả lại cho ngươi.”
Nói xong, hắn ta liền đưa thanh kiếm cho Diệp Thu Bạch.
Diệp Thu Bạch chẳng chút do dự, lắc đầu:
“Không phải của ta, cả thanh kiếm vừa rơi xuống cũng không hẳn thuộc về ta, ta vừa nhặt được mà thôi.”
Lão giả thu lại thanh thần kiếm, hơi ngạc nhiên:
“Ồ? Tuy không phải của ngươi, nhưng thanh thần kiếm này cũng đến cấp Giới Thần, chỉ cần nói dối chút là có thể sở hữu, tại sao không làm?”
“Với cảnh giới của ngươi, thanh kiếm cấp bậc này hẳn là thứ mà ngươi luôn mơ ước mới đúng?”
Diệp Thu Bạch chỉ cười, lắc đầu:
“Không phải của ta thì cuối cùng vẫn không phải của ta. Nếu là vật vô chủ cần vượt qua khảo nghiệm để lấy, tiểu bối không ngại nhận.”
Lão giả tán thưởng gật đầu, vừa định nói gì đó.
Chợt nghe Diệp Thu Bạch điềm nhiên tiếp lời:
“Huống hồ cũng không thể nói là thứ ta mơ ước, ta có hai thanh kiếm, một thanh có thể sánh ngang với thanh này, thanh còn lại... e là vượt xa thanh kiếm trong tay tiền bối.”
Nói xong.
Diệp Thu Bạch rút Vân Thương Kiếm và Thanh Vân Kiếm ra.
Lão giả sau khi nhìn thấy Vân Thương Kiếm, mắt hiện vẻ kinh ngạc, rồi nhìn Diệp Thu Bạch với ánh mắt đầy thú vị.
Nhưng... khi hắn ta nhìn đến Thanh Vân Kiếm, liền sững người.
Dù chỉ là một tàn hồn nhưng lãi giả vẫn nhận ra Thanh Vân Kiếm bất phàm.
Ít nhất... khi hắn ta còn sống chưa từng thấy thanh kiếm nào đạt tới cấp bậc này.
Chả trách thiếu niên trước mắt không hề để tâm đến thanh kiếm cấp Giới Thần trong tay hắn…
Lão giả bất lực thở dài, phất tay, thanh trường kiếm mà Diệp Thu Bạch vừa nhận được liền xuất hiện trong tay hắn.
Hắn ta trao lại thanh kiếm cho Diệp Thu Bạch rồi biến mất.
Chỉ để lại một lời dặn dò:
“Ngươi vào Thiện Thủy Điện, nhớ kỹ, thanh kiếm trong tay ngươi là điều kiện để nhận được Nhật Nguyệt Lệnh, tuyệt đối không được làm mất.”