Chương 1778: Tự kiểm điểm trong lòng có day dứt không, lo sợ gì?
Nhìn xuống phía dưới, nơi đâu cũng là hài cốt, máu chảy dọc theo các khe nứt trên mặt đất như suối nhỏ, từng tòa thành hóa thành thành phố chết, mùi máu tanh xông tận trời cao.
Đúng như lời lão giả và sư tôn đã nói, không ai có thể cứu vớt được tất cả.
Có được thì có mất, có mất thì có được.
Ninh Trần Tâm nhớ lại lời sư tôn đã từng chỉ dạy mình.
Cũng nói những lời tương tự như lão giả.
Điều quan trọng là sau khi đã lựa chọn, ngươi có thể chấp nhận những gì đã mất không… hoặc có thể đối mặt với nội tâm chính mình hay không.
Lúc ấy Ninh Trần Tâm suy nghĩ thật lâu, đi theo Nhị sư tỷ chinh chiến các nơi, mỗi lần chinh chiến xong, đều thu nạp tông môn thế gia, thống nhất tiến hành quản lý, đây là cách tốt nhất phòng ngừa xung đột lợi ích và truy sát về sau.
Sau đó, Ninh Trần Tâm nói bốn chữ với Lục Trường Sinh.
Lúc ấy sư tôn gật đầu mỉm cười.
Bốn chữ kia là được.
Không thẹn lương tâm!
Sau đó lại đưa cho hắn một đoạn văn.
Lòng không có lỗi, cần gì ưu tư?
Ánh mắt Ninh Trần Tâm dần trong sáng, nét mặt dần giãn ra.
Lão giả nghe được những lời này, tâm thần hơi dao động.
Hắn ta không khỏi gật đầu cảm thán:
“Chẳng trách vị kia chọn tiểu tử này… Đạo này cũng không có người cao hơn, hắn thích hợp kế thừa ý chí của vị kia.”
Nội tâm rối bời của Ninh Trần Tâm dần rộng mở, tâm trạng bình tĩnh lại.
Hắn không hối hận với lựa chọn lúc đó.
Nếu như chọn lại, hắn vẫn như cũ chọn lựa bảo vệ những thôn dân kia.
Nhưng sau khi bảo vệ những thôn dân kia, Ninh Trần Tâm sẽ sử dụng cách khác, nghĩ biện pháp khác để phòng ngừa tai nạn này.
Dù sao.
“Ninh Trần Tâm” khác ở phía dưới mặc dù có thể sử dụng lực lượng Nho Đạo, nhưng lại không thể sử dụng phù triện của Mục sư đệ, các loại độc dược của Uyển Nhi sư muội, trận pháp của Phương sư đệ và khôi lỗi của Mặc sư muội.
Nếu như vận dụng hợp lý lại có thêm những tướng sĩ kia, có lẽ trấn giữ thành trì không thành vấn đề.
Linh đài phát sáng, một luồng Nho Đạo chi khí tự nhiên toát ra từ đỉnh đầu của Ninh Trần Tâm, hóa thành luồng bạch quang thánh khiết bao quanh Ninh Trần Tâm.
Từng quyển sách từ trong giỏ bay lên không trung, không gió mà tự lật, tiếng lật sách loạt soạt vang lên, con chữ như có sinh mệnh không ngừng nhảy múa trên trang sách!
Mỗi một lần nhảy múa, đạo vận trong câu chữ đều dung nhập vào dòng bạch quang thánh khiết, trở lại thân thể Ninh Trần Tâm.
Vào giờ khắc này Ninh Trần Tâm giống như đang tiếp nhận tẩy lễ.
Cảnh giới cũng vì vậy mà đột phá.
Bây giờ, Ninh Trần Tâm đủ thực lực để tiêu diệt người tu đạo giả lôi kiếp tầng thứ sáu.
Nhìn thấy Ninh Trần Tâm đột phá.
Lão giả khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía chân trời lẩm bẩm:
“Nhưng mà người tu Phật Đạo kia cũng nhận được ý chí tán thành, Phật tử Phật Môn và thư sinh Nho Đạo… Không biết một thế này sẽ như thế nào?”
“Chỉ là… Dựa theo lời vị kia, giữa Phật tử và thư sinh sẽ có một kiếm tu và một nữ tử phàm trần tham dự, có biến số…”
Lão giả trăm mối tơ vò.
“Tại sao lại có nghiệt duyên giữa Nho Phật lại có sự tham dự của kiếm tu và nữ tử phàm đây?”
Không lâu sau đó.
Ninh Trần Tâm thức tỉnh, toàn bộ bạch quang thánh khiết đã trở lại thân thể Ninh Trần Tâm.
Lão giả nhìn về phía Ninh Trần Tâm, nói:
“Được rồi, ngươi đã giác ngộ, vậy coi như ngươi đã qua ải.”
Ninh Trần Tâm sững sờ.
“Kết thúc khảo nghiệm rồi? Sao lại không giống những người khác?”
Những người khác?
Sắc mặt lão giả đen sì.
“Sao, đám tiểu tử các ngươi lại mật báo với nhau đúng không?”
Ninh Trần Tâm nở nụ cười gượng gạo.
“Tiền bối không nói là không được mật báo.”
“Không nói sao!”
Bởi vì trước đó không ai có thể làm được điều này!
Di chỉ khác ở các không gian khác nhau có trận pháp ngăn cách, toàn bộ Hỗn Độn Giới không ai có thể truyền tin cho nhau!
Cho dù lúc Hỗn Độn Thần Triều còn tồn tại, với cảnh giới của đám tiểu tử này cũng không thể làm được!
Lão giả đột nhiên cảm thấy lửa giận tăng vọt.
Ninh Trần Tâm vội nói:
“Lão tiền bối, ổn định tâm tính, đừng tức giận, không phải ngươi sợ tàn hồn không chống được bao lâu nữa sao.”
Thế là lão giả hít sâu một hơi.
“Vậy lão phu phải đa tạ ngươi!”
Ninh Trần Tâm phất tay áo, trên mặt hiện lên nụ cười vô hại.
Lão giả càng nhìn lại càng tức.
Mẫu thân ngươi.
Rốt cuộc là vị cao nhân nào dạy! Dạy ra một đám tiểu tử làm người ta tức chết không đền mạng này!
Có thể tôn trọng hắn ta một chút được không?
Tàn hồn này giữ được ý thức đã không dễ dàng!
“Cút ngay cút ngay!”
Lão giả không nhịn được phất tay: “Đừng ở trước mặt chướng mắt lão tử!”
Ninh Trần Tâm hơi do dự, sau đó nói:
“Tiền bối, khảo hạch sau này của ta vẫn do ngài chủ trì đi?”
Thân thể lão giả khựng lại, lời vừa định nói ra vướng lại cổ họng như mắc xương cá…
Ninh Trần Tâm nói tiếp:
“Phía ta không có việc gì, nhưng mấy vị sư huynh đệ của ta cũng đáng lo, cho nên lão tiền bối… Tiểu bối đề nghị ngài làm quen đi, hoặc trực tiếp cho bọn họ qua ải, không phải ngài đang cảm thấy chút tàn hồn không chống nổi.”
Thế là tàn hồn của lão giả không ngừng run rẩy.
Sau khi nghe được nửa câu đã lập tức nổi giận!
“Cái gì? Ngươi vừa nói cái gì?”
Rõ ràng lão giả chỉ là tàn hồn.
Nhưng Ninh Trần Tâm lại thấy sắc mặt của lão giả… “A, hình như mặt của lão tiền bối đỏ lên…”
Ta thấy ngài…
Lão giả đột nhiên nhảy dựng lên, quát:
“Cái gì mà cho các ngươi qua ải dễ dàng! Lão tử không muốn!
Ở những khảo nghiệm sau, ta nhất định sẽ chăm sóc đám tiểu tử các ngươi thật kỹ! Để các ngươi hiểu được uy nghiêm của ta! Hiểu chưa?”
Ninh Trần Tâm định nói gì đó, nhưng nhìn thấy tàn hồn của lão giả đang run rẩy, hắn nghĩ thầm rằng, thôi không nói nữa, tránh làm vị tiền bối này nổi giận mà hồn phi phách tán…
Vì vậy, hắn chỉ khẽ gật đầu.
“Được rồi, hiểu rồi thì cút đi cho nhanh!” Lão giả phất tay.
Ninh Trần Tâm ngập ngừng nói: “Nhưng mà, là tiền bối đưa ta tới đây, ta cũng không biết phải ‘cút’ bằng cách nào…”
Lão giả khựng lại, rồi bỗng dưng vỗ trán.
...
Bị đám tiểu tử này chọc tức đến mụ mị đầu óc, quên mất.
Ngay lập tức, lão phất tay, một tấm màn vô hình bao trùm lấy Ninh Trần Tâm đưa hắn rời khỏi không gian này.
Còn về mớ hỗn độn bên dưới…
Lão giả cũng chẳng bận tâm.
Tranh đấu giữa các vương triều, va chạm giữa các thế lực tông môn.
Vốn là chuyện xảy ra liên miên.
Với một người từng là thành viên của Hỗn Độn Thần Triều, triều đại đầu tiên của Hỗn Độn Giới từ hàng vạn năm trước, lão đã chứng kiến quá nhiều, sớm đã trở nên chai sạn.
Không nghĩ nhiều nữa, lão giả cũng biến mất.
…
Ở một nơi khác.
Khi Hứa Dạ Minh và những người khác nghe Ninh Trần Tâm thuật lại, bọn hắn cũng rơi vào trầm tư.
Sau đó nhìn về phía hư ảnh của lão giả trước mặt, vừa cười vừa nói:
“Nghe nói tiền bối muốn gây thêm phiền phức cho chúng ta ở những khảo nghiệm tiếp theo?”
Lão giả: “……”