Chương 1780: Bóng đen hung hiểm trên biển, nguy cơ sống còn!
Chỉ có thể nói, đúng là không hổ danh thần triều đứng đầu hàng vạn năm trước.
Toàn bộ đại điện… không, phải nói là cả di chỉ đều giống như một pháp bảo không gian khổng lồ, dù ở bất kỳ đâu cũng có thể thay đổi không gian.
Tất cả sinh vật chứa tiên khí hoặc thần khí đều có thể truyền tống sang một không gian khác.
Ban đầu, Hứa Dạ Minh và mọi người cho rằng chỉ là ảo cảnh.
Cho đến khi Ninh Trần Tâm truyền tin rằng hắn đã bị truyền tống đến một nơi chân thực, mọi người mới hiểu, đại điện này không chỉ là ảo cảnh mà còn được gia trì không gian chi lực.
Lúc này đây…
Hứa Dạ Minh cùng mọi người bị truyền tống đến một vùng biển với sóng lớn hung hiểm.
Biển đôi lúc bình lặng nhưng thoắt chốc lại cuộn trào những con sóng cao như đập thành phá núi.
Mênh mông vô tận, nhìn về xa chỉ thấy trời nước giao nhau.
Bỗng nhiên, mấy con hải âu bay lướt qua mặt biển.
Nhưng chưa kịp đáp xuống thì phía dưới chúng đột ngột xuất hiện một cái bóng đen dần rõ ràng, dần to lớn hơn!
Mặt biển nổi lên một cột nước khổng lồ.
Ầm!
Rào rào!
Một con cự thú dữ tợn phá mặt biển trồi lên!
Khi nó nổi lên khỏi mặt biển, thân hình khổng lồ đến nỗi che khuất hết ánh mặt trời, khiến cho Hứa Dạ Minh cùng mọi người bị bao phủ trong bóng tối!
Thân mình cự thú đen sẫm, khi nó mở miệng, một luồng khí máu đỏ tươi xộc ra trông như thực thể.
Hôi tanh nồng nặc, mùi máu nặng nề vô cùng!
Ba con hải âu trong khoảnh khắc đã bị cái miệng khổng lồ nuốt gọn, trông chúng chỉ như ba chấm đen nhỏ.
Cái miệng khổng lồ khép lại.
Phụt!
Hai bên đầu cự thú có những lớp màng như lá cứ khép mở, từng đợt máu phun ra hóa thành sương máu.
Đó là máu của những con hải âu…
Hàn Đạo Huyền nhíu mày nói: “Có vẻ trên không của vùng biển này là khu vực cấm phi hành… E là trong chúng ta không ai là đối thủ của đầu cự thú này.”
Hoàng Tín cũng gật đầu đồng tình: “Cũng không biết khảo nghiệm này có liên quan đến con cự thú đó không.”
Kim Vô Hận, đệ tử thân truyền của chưởng giáo Kim Lân Tông cũng gượng cười nói:
“Nếu vậy, e là trong chúng ta chỉ còn một hai người sống sót ra khỏi vùng biển này thôi.”
Dù Hứa Thần nghi ngờ thân phận thực sự của “Hứa Lạc” nhưng hắn vẫn cần “Hứa Lạc” giúp sức, vì Nhật Nguyệt Lệnh mới là thứ quan trọng nhất lúc này.
“Ngươi nghĩ sao?”
Được gọi tên, Hứa Dạ Minh không trả lời ngay mà lớn tiếng kêu lên:
“Lão tiền bối, ngài đã giải thích bao nhiêu lời vô nghĩa rồi, có thể nói chút quy tắc hữu ích được không?”
Hàn Đạo Huyền: “…”
Hoàng Tín: “…”
Hai người biết thân phận thật của “Hứa Lạc” thầm khâm phục.
Huynh đệ à, ngươi thật to gan!
Lão giả không xuất hiện, nhưng giọng nói đầy nóng nảy vang lên khắp không gian.
“Đơn giản thôi, cứ chạy về hướng mặt trời, chỉ cần rời khỏi vùng biển này là vượt qua, tất nhiên là không được dùng thuật độn, bao gồm các loại phù chú, trận pháp… hoặc khôi lỗi.”
Hứa Dạ Minh: “…”
Cảm giác như lão giả này đang nhắm vào mình?
Nói đến đây, dường như giải tỏa được chút bực tức, lão giả nói tiếp:
“Chỉ cần đến được bờ biển là tính là qua… À, nếu cần dùng ngoại vật thì chỉ được sử dụng những thứ lấy từ tay lão phu, còn lại đều không được phép dùng.”
Nghe xong, mọi người đều ngẩn người.
Nhìn thoáng qua biển trời nơi xa xăm, rồi lại nhìn những chiếc lông hải âu dính máu trôi nổi trên mặt biển.
Không cho họ dùng ngoại vật từ tông môn hay gia tộc, bọn hắn có thể đến bờ biển sao?
Hứa Dạ Minh thì khẽ cười.
Hắn đã thử đôi giày kia, có thể giúp hắn tăng tốc độ gấp năm, sử dụng được ba lần.
Sau ba lần phải tiếp tục hấp thu thiên đia linh khí để khôi phục.
Còn bút vẽ…
Rất có khả năng không thể dùng, trừ phi đến nơi không có ai.
Dùng nó trước mặt các tu đạo giả ở đây chẳng khác nào lộ rõ thân phận sao?
Dù sao thì Hứa Lạc cũng là người kế vị của Hứa gia, là kẻ có chút danh tiếng trong thế hệ trẻ ở Hỗn Độn Giới.
Lúc này, giọng của lão giả lại vang lên: “À, kẻ lấy được nhiều hơn một món thần vật thì không được dùng.”
Sắc mặt Hứa Dạ Minh bỗng cứng lại.
Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau.
Dù bọn hắn đã dùng mưu lược lấy được thần vật từ tay lão giả.
Nhưng tất cả đều chỉ lấy được một món.
Thật sự có người lấy được hai món sao?
Là ai?
Hứa Dạ Minh tức đến phát run.
Chắc chắn là lão già này nhắm vào hắn!
Nhìn vẻ mặt Hứa Dạ Minh như muốn bốc hỏa, lão giả hả hê không cho hắn phản bác, nói thẳng: “Nếu đến lúc mặt trời lặn mà chưa tới bờ sẽ bị loại… Tất nhiên, bị hải thú nuốt mất cũng coi như vậy.”
Nói xong.
Khí tức quanh thân Hứa Dạ Minh và mọi người tan biến.
Trong khoảnh khắc này, mọi người bỗng thấy lòng lạnh ngắt!
Có cảm giác như vô số ánh mắt hung tợn đang khóa chặt họ.
Có người cúi đầu nhìn xuống, kinh hãi kêu lên: “Là con cự thú đó!”
Chỉ thấy bóng đen dưới chân mọi người càng lúc càng lớn, mặt biển bắt đầu gồ lên.
Hầu như chỉ trong chớp mắt.
Toàn thân ai nấy đều túa mồ hôi, chân như thoa dầu nhanh chóng tản ra bốn phương tám hướng!
Cự thú phóng khỏi mặt nước.
Nó há cái miệng lớn như thể muốn nuốt trọn bầu trời!
Một người phản ứng chậm hơn, tốc độ hơi chậm một chút.
Trong tiếng thét thảm thiết, người này bị cái miệng khổng lồ nuốt chửng, trở thành mồi của cự thú…
Người này là thiên tài của một thế lực nhất lưu, phong quang vô hạn bên ngoài nhưng lại mất mạng một cách dễ dàng đến vậy ở nơi đây.
Tránh thoát khỏi miệng cự thú, mọi người đều lạnh gáy nhìn về phía sau, thấy trên mặt biển chỉ còn lại những mảnh áo tơi tả, nỗi sợ hãi trong lòng dâng cao.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ gì nhiều.
Dưới chân lại có từng bóng đen xuất hiện!
Như thể không cho bọn hắn một chút thời gian nghỉ ngơi, từng con cự thú lại phá nước trồi lên!
Tất cả đều bộc phát tốc độ nhanh nhất trong đời để bỏ chạy!
Cái miệng của cự thú quá rộng.
Há ra là bao trọn mấy trăm dặm.
Tốc độ phá nước cũng cực nhanh, chỉ chậm một chút là gặp kết cục như người tu đạo kia.
Hứa Thần và Hứa Dạ Minh chạy cùng nhau, gần cả hai còn có Kim Vô Hận của Kim Lân Tông và Hàn Đạo Huyền của Tinh Thần Điện.
Mấy người lao về hướng mặt trời trên biển.
Phía sau là từng con cự thú nối nhau phá mặt nước.
Dưới chân họ là từng bóng đen liên tục xuất hiện.
Không có lấy một khoảnh khắc nghỉ ngơi!
Hứa Thần hỏi: “Phải làm sao đây? Nói là chạy theo hướng mặt trời, nhưng cứ cắm đầu chạy thế này cũng không phải là cách.”
Nghe vậy, Hứa Dạ Minh nhíu mày lắc đầu.
Hắn cũng nghĩ vậy.
Nhưng… hắn cảm giác trong lời nói của lão giả và cả khảo nghiệm này đều có chỗ nào đó không đúng...