Chương 1782: Bình tĩnh suy nghĩ, thoát khỏi miệng hổ
Hứa Lạc với tư cách là người thừa kế của Hứa gia và là đệ tử có thiên phú cao nhất hiện nay.
Nếu có thể kéo hắn xuống bùn, chắc chắn sẽ là đả kíc nặng nề cho Hứa gia.
Một thế lực hàng đầu không chỉ cần tích lũy, cần nội tình dày và chiến lực mạnh.
Mà còn cần thế hệ trẻ xuất hiện những nhân tài chủ chốt.
Ngay cả những thế lực như Thất Bảo Thánh Tông, Hứa gia hay Hiên Viên thị cũng rất khó đào tạo được một cường giả đạt đến Giới Thần Cảnh.
Trước đây, Hứa Nguyên là người đứng hàng đầu trong số những thiên tài trẻ tuổi của Hứa gia, được xem là kẻ chắc chắn có thể đột phá lên Giới Thần Cảnh.
Hứa Nguyên đã đạt đến Lôi Kiếp tầng thứ bảy, là một nhân vật khó ai sánh bằng.
Khi đó Hứa gia đã dồn tất cả tài nguyên để bồi dưỡng Hứa Nguyên.
Nhưng cái chết của Hứa Nguyên đã để lại một lỗ hổng lớn trong thế hệ trẻ của Hứa gia, và Hứa Lạc, người kế tục sau Hứa Nguyên cũng chưa thể vực dậy được vinh quang cho thế hệ trẻ của Hứa gia.
Đây là một tổn thất vô cùng to lớn!
Tuy nhiên bây giờ mọi chuyện đã khác, Hứa Lạc bất ngờ bùng nổ lực lượng, đột phá Lôi Kiếp tầng thứ sáu.
Thậm chí tốc độ đột phá Nguyệt Thực Minh Lục cũng làm người khác khiếp sợ, khiến các thế lực khác bắt đầu cảm nhận nguy cơ.
Hiên Viên thị đã phái người tham gia vào di chỉ cùng với “Hứa Lạc.”
Nếu có cơ hội, sẽ tiêu diệt Hứa Lạc ngay tại đây.
Như vậy, khi Hứa Nguyên và Hứa Lạc đều ngã xuống, Hứa gia sẽ rơi vào tình trạng không có người kế thừa.
Giống như một triều đại mất đi long mạch, tổn thương này sẽ khiến Hứa gia phải mất hàng ngàn năm mới có thể phục hồi.
Dĩ nhiên, nếu may mắn có dòng chính sinh ra một đứa trẻ có thiên phú xuất chúng thì thời gian đó có thể rút ngắn.
Nhưng để có được thiên phú đột phá đến Giới Thần Cảnh thì không dễ dàng gì…
Nhìn xuống khuôn mặt đầy giận dữ và điên cuồng của tên đệ tử dòng chính Hiên Viên thị đang túm lấy chân mình, Hứa Dạ Minh khẽ nhíu mày.
“Chết rồi cũng muốn kéo người khác xuống cùng sao?”
Hiên Viên Minh cười giận dữ: “Dĩ nhiên ta không muốn chết, nhưng nếu ngươi không chống đỡ nổi… vậy cùng nhau xuống hoàng tuyền, ít ra cũng không cô quạnh.”
Thay đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay!
Vừa mới nói là đồng minh, giờ lại trở mặt ngay lập tức!
Không hổ danh Hỗn Độn Giới.
Hứa Thần, Hoàng Tín của Thất Bảo Thánh Tông và Hàn Đạo Huyền của Tinh Thần Điện đều lo lắng khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Nhưng bản thân bọn hắn còn khó giữ nói gì đến việc giúp đỡ.
Hứa Thần hốt hoảng quát lớn:
“Hiên Viên thị định phá vỡ liên minh, các ngươi không sợ cơn thịnh nộ của Hứa gia sao?!”
Hiên Viên Minh phản bác: “Ta chỉ tự vệ, có gì sai?”
Rõ ràng hắn ta không muốn đổ lỗi lên gia tộc.
Hiên Viên Tự Tức cũng đứng bên cạnh hét lên:
“Là kiếm tu, lúc lâm nguy lại muốn kéo đồng minh cùng chết, ngươi không xứng là người Hiên Viên thị!”
Nếu giới tu đạo có giải thưởng Oscar.
E rằng chẳng ai qua nổi Hiên Viên Tự Tức.
Hứa Dạ Minh nhìn xuống Hiên Viên Minh đang túm chặt lấy chân mình.
Giờ đây cả hai đã ở rất gần xoáy nước, e rằng chỉ chút nữa thôi, cái miệng khổng lồ của cự thú sẽ xuất hiện xé bọn hắn thành từng mảnh.
Hứa Dạ Minh cau mày, cách thông thường không thể thoát khỏi Hiên Viên Minh, trừ phi sử dụng năng lực của Sơn Hải Kinh và Địa Hoang Thú Tâm… nhưng sử dụng trong tình huống này sẽ làm cho hành động nội gián của hắn thất bại hoàn toàn!
“Nếu đã thế, đành phải đánh cược một phen thôi…”
Hứa Dạ Minh thầm nghĩ.
Trên đỉnh đầu hắn có một vầng trăng tròn hư ảo hiện lên.
Nguyệt thực chi khí bao quanh Hứa Dạ Minh dần dần ngưng tụ.
Mọi người thấy “Hứa Lạc” ngừng di chuyển ngược hướng với lực hút của xoáy nước mà bắt đầu tập trung ngưng tụ lực công kích, ai nấy đều ngạc nhiên không hiểu.
“Đang làm gì? Đây chẳng phải tự tìm cái chết sao?!”
Thấy thân hình “Hứa Lạc” và Hiên Viên Minh nhanh chóng rơi xuống, Hứa Thần lo lắng cực độ.
Thế nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào “Hứa Lạc.”
Trong tình thế nguy hiểm cận kề sinh tử này, chắc hẳn phải sử dụng lá bài tẩy của mình chứ?
Chỉ cần hắn dùng đến lá bài tẩy, chắc chắn sẽ lộ thân phận thật sự.
Hiên Viên Tự Tức cũng cau mày, thắc mắc:
“Hắn định làm gì đây?”
Hiên Viên Minh kinh ngạc nói.
“Ngươi định đối đầu trực tiếp với cự thú dưới biển? Không có thực lực Vực Thần Cảnh sao có thể đánh bại nó?”
Hoàng Tín của Thất Bảo Thánh Tông và Hàn Đạo Huyền của Tinh Thần Điện đều cực kỳ lo lắng.
Cần biết rằng tông môn đã hạ lệnh sống còn, nhất định phải bảo vệ sự an toàn của “Hứa Lạc” và hết sức hỗ trợ!
Hứa Dạ Minh hoàn toàn phớt lờ ánh mắt của những người xung quanh và những lời nói bàn tán.
Mắt hắn chăm chú nhìn vào xoáy nước ngày càng gần và bóng đen đang mở rộng.
Toàn bộ tinh thần đều tập trung.
Kế hoạch chỉ cần sai lệch dù chỉ một nhịp thở cũng có thể khiến hắn mất mạng ngay lập tức!
Không thành công thì thành nhân!
Hiên Viên Minh ở phía dưới Hứa Dạ Minh, thân thể của hắn ta lọt vào phạm vi tấn công của cự thú trước.
Đúng như dự đoán, cự thú dữ tợn phá mặt nước, cái miệng sâu hoắm như muốn nuốt cả bầu trời bao trùm lấy thân thể Hiên Viên Minh!
Ngay lúc này.
Đôi mắt Hứa Dạ Minh rực sáng, khuôn mặt hiện lên vẻ kiên quyết.
Hắn hét lớn, nguyệt thực chi khí ngưng tụ quanh thân hắn lúc này bùng nổ dữ dội!
Đánh thẳng vào thân thể Hiên Viên Minh!
Vì dốc toàn lực vào đòn tấn công, bản thân Hứa Dạ Minh cũng rơi xuống với tốc độ nhanh hơn, lọt vào tầm ngắm của cái miệng khổng lồ.
Khi mọi người trợn mắt nghĩ rằng “Hứa Lạc” đã đến lúc tận số.
Nguyệt thực chi khí điên cuồng trút xuống đánh nát cánh tay Hiên Viên Minh đang túm lấy hắn!
Ngay sau đó vầng trăng hóa thành một đĩa tròn nằm ngang giữa chân Hứa Dạ Minh và đỉnh đầu Hiên Viên Minh.
Nguyệt thực chi khí ồ ạt đánh vào đĩa tròn.
Hứa Dạ Minh mượn sức bật lên, nuốt thêm một viên đan dược, dồn toàn bộ thần khí vào đôi chân tạo thành luồng khí xoáy thoát khỏi phạm vi bao trùm của cái miệng khổng lồ!
Còn Hiên Viên Minh, dưới áp lực từ nguyệt thực chi khí, hắn bị đẩy xuống với tốc độ nhanh hơn.
Chưa kịp bị răng của cự thú nghiền nát thì thân thể hắn ta đã như viên đạn lao thẳng xuống cổ họng nó, khuôn mặt tràn ngập phẫn uất và hối hận, biến mất hoàn toàn trong bóng tối...
Mọi người nhìn cảnh tượng này đều im lặng.
Sắc mặt người của Hiên Viên thị càng lúc càng khó coi.
Ban đầu bọn hắn nghĩ rằng Hiên Viên Minh có thể kéo “Hứa Lạc” cùng xuống cùng chết.
Không ngờ cuối cùng lại thành kẻ mở đường cho “Hứa Lạc”, giúp hắn thoát khỏi lực hút của xoáy nước!
Hiên Viên Tự Tức trầm giọng nói:
“Hứa Lạc quả thật cao tay, có vẻ chuyện ngươi ẩn giấu thực lực bấy hoàn toàn là sự thật.”
Trong tình huống này mà vẫn giữ được suy nghĩ tỉnh táo để tìm ra cách thoát thân, không phải người thường có thể làm được.
Đổi lại là bọn hắn, cũng chẳng dám khẳng định mình sẽ làm được!
Hoàng Tín và Hàn Đạo Huyền nhìn nhau, trong lòng đều kinh hãi.
Không trách tông môn dặn phải kết giao với những người cùng sư môn này.
Xem ra, các đệ tử sư môn này đều không phải hạng tầm thường!