Chương 104: Chương 104
Sau khi ổn định ở phòng bệnh thì Cố Uyển mới nhẹ nhàng cởi bỏ áo khoác quân đội trên người Tần Chí Quân ra xem, trên vai phải của bộ quân phục bên trong có một lỗ thủng, lớp vải dính đầy máu đỏ sẫm, khi nhìn đến đây thì Cố Uyển lập tức bật khóc.
Kim đâm cũng sợ đau, nhìn thấy lỗ thủng trên áo, viên đạn bắn xuyên vào da thịt phải đau biết nhường nào.
Tần Chí Quân chính là sợ cô khóc, ban đầu định lặng lẽ dưỡng lành vết thương rồi mới về gặp cô, nào ngờ mới đến bệnh viện không bao lâu thì cô đã vội vã đến nơi, anh không dám cử động tay phải nên dùng tay trái cẩn thận lau nước mắt cho cô, anh khẽ cử động thì cô khóc nhiều hơn nữa, lo được bên đây thì không lo được bên kia, anh lo lắng đến mức hôn thẳng vào những giọt nước mắt đó, thấp giọng dỗ dành: “Đừng khóc nữa, vết thương của anh thực sự là không đau, nhưng nhìn em khóc thì anh thấy lòng rất đau.”
Cố Uyển đâu nào tin anh, ai bị đạn bắn trúng mà có thể không đau chứ, để dỗ dành cô mà anh miệng đầy dối trá. Cô rưng rưng nước mắt nhìn anh rồi nói nhỏ: “Ngồi xuống đi.”
Tần Chí Quân gật đầu, nghe lời ngồi xuống ở bên giường, chỉ cần cô không khóc thì sao cũng được.
“Thuốc đâu? Anh đã uống chứ?”
Tần Chí Quân từ túi áo lấy lọ thuốc ra, nói: “Anh đã uống rồi, tác dụng của loại thuốc này tốt hơn anh tưởng.”
Nói tới đây, dường như anh nghĩ tới việc gì, vẻ mặt trở nên thận trọng, anh kéo Cố Uyển ngồi xuống nói: “Uyển Uyển, bây giờ người ở trong phòng phẫu thuật chính là chồng dì cả của bạn ngồi cùng bàn với em. Ông ấy là Tư lệnh Quân khu 38. Lúc anh gặp ông ấy thì thấy ông ấy đã bị bắn trúng ngực trái, vị trí kia rất gần tim. Đội ngũ y té nơi chiến trường có trang thiết bị chữa bệnh đơn sơ, không thể phẫu thuật. Anh sợ ông ấy không gắng gượng được đến lúc được đưa vào bệnh viện, vậy nên anh đã lấy một viên Hồi Xuân Hoàn cho ông ấy uống. Trước đó anh có nghe Chu Dương nói người bạn học kia rất quan tâm em. Cho dù không có mối quan hệ này, Tư lệnh Phương là tổng chỉ huy của hành động lần này. Dựa 2 vào hai lý do này, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.”
“Cũng may anh ra tay cứu người.” Cố Uyển thở phào nhẹ nhõm. Thường ngày lúc cô nói chuyện phiếm với Hạ Mẫn, cô ấy có quan hệ rất thân thiết với cả nhà dì cả.
Nếu dượng của cô ấy xảy ra chuyện, không biết cô ấy sẽ đau lòng thế nào nữa. Nhân lúc anh mở miệng nói chuyện, cô đổ ra một viên Hồi Xuân Hoàn nhét vào trong miệng anh, nói: “Nếu thuốc có hiệu quả như vậy thì anh ăn thêm mấy viên, người sẽ không đau nữa. Anh phải ăn một ngày ba lần đấy.” Tần Chí Quân đau lòng muốn chết, thứ này ít như vậy, sao có thể lãng phí, nhưng Cố Uyển nhét hết thuốc vào miệng anh. Anh cũng không dám làm trái ý của cô, nuốt hết thuốc trong miệng xuống.
Sau đó anh nói: “Ăn viên này là đủ rồi. Trên phi cơ anh đưa cho Tư lệnh Phương ăn một viên, trước khi ông ấy vào phòng phẫu thuật, bác sĩ yêu cầu anh đưa một viên cho ông ấy dùng trong lúc giải phẫu. Chỉ còn lại tám viên.”
Trong lòng Cố Uyển nói thầm chỉ cần mấy xu là có thể luyện ra một viên, hết rồi luyện , thêm là được. Nhưng lời này thật sự khó nói ra.
Tần Chí Quân không biết cô nghĩ cái gì, thấy cô thật sự quan tâm người bạn cùng bàn kia. Lúc này anh không cảm thấy quá đau lòng vì đã cho hai viên Hồi Xuân Đan nữa, nhưng anh vẫn không dám nói ra việc mình bị thương vì ngăn giúp thủ trưởng một viên đạn.
Nếu nói cho cô nhóc biết chuyện này, sợ rằng cô sẽ giận đến mức không thèm quan tâm anh nữa. Thật ra anh đã tính toán sẵn rồi, vị trí vết thương không trúng chỗ trọng yếu, vả lại có Hồi Xuân Hoàn ở trên người.
Lúc ấy sức chiến đấu của các chiến sĩ liên tiếp cao hơn tàn dư của quân địch, muốn an toàn rút lui không thành vấn đề. Có những điều kiện tiên quyết này, anh mới có thể đỡ thay viên đạn cho Tư lệnh Phương.
Lúc trước, cả tấm lòng đầy nhiệt huyết của anh đều có thể giao phó cho tổ quốc, cho quân đội, nhưng sau khi anh có Cố Uyển, vì cô, anh sẽ chăm sóc bản thân mình thật tốt.
Anh giấu không nhắc đến chuyện này, chỉ nhắc với Cố Uyển về phương thuốc Hồi Xuân Hoàn: “Uyển Uyển, lần này anh dùng thuốc của em mới biết được thuốc này còn tốt hơn những gì chúng ta nghĩ. Trước đó anh có đưa cho Chu Dương, sau đó đưa cho tư lệnh Phương dùng thuốc, anh cũng không nghĩ lại tốt như vậy. Lần này anh bị thương mới tự mình cảm nhận được, vị tư lệnh Phương là thiếu tướng, đợi sau khi phẫu có thể đi lại rồi, e rằng chuyện đầu ông ấy làm chính là đến đây hỏi phương thuốc.”Cố Uyển cau mày: “Thật sự tốt như vậy sao?”
Tần Chí Quân gật đầu nói: “Không chỉ nhanh cầm máu, lúc trước anh từng bị súng bắn bị thương, nhưng lần này sau khi dùng thuốc thì cầm máu rất nhanh, miệng vết thương cũng không quá đau. Nửa đêm hôm qua anh dùng thuốc, lúc này miệng vết thương có chút ngứa, có lẽ nó sắp lành và mọc lại thịt mới rồi. Thuốc tốt như vậy, ai không mơ ước. Nếu sau này em tiếp tục phối ra thuốc như vậy, anh sợ em sẽ bị người ta để mắt tới.”
Hiện nay trong nước hòa bình, chẳng qua đó chỉ là bất quá là ngoài lỏng trong chặt. Thực tế còn rất nhiều đặc vụ của kẻ địch trà trộn trong các ngành nghề khác nhau, đặc biệt là địa phương như thành phố B, nếu quân đội sản xuất ra loại thuốc có hiệu quả trị liệu thế này, theo sau đó chắc chắn sẽ bị bắt cóc, thậm chí là ám sát.
Anh giải thích cặn kẽ vấn đề này với Cố Uyển, Cố Uyển cau mày. Về việc phương thuốc này, lúc cô để Tần Chí Quân đưa thuốc cho Chu Dương đã từng nghĩ tới việc dùng dược liệu bình thường để chế tạo thuốc, sau đó sẽ nộp đơn thuốc này cho quốc gia. Nhưng nếu có đặc vụ của địch theo dõi, như vậy sẽ rất phiền phức. Vả lại cô đã đánh giá thấp hiệu quả của thuốc này. Nếu thật sự tốt giống như anh cả Tần nói, có phải những người như tư lệnh Phương, thậm chí tầng lớp có địa vị cao hơn anh ấy cũng muốn có được hay không.
Đến lúc đó, tìm ra các dược liệu có tuổi đời cao luyện chế theo đơn thuốc, so sánh với thuốc mà cô luyện chế ra từ các dược liệu bình thường trong lò luyện đan, chắc chắn khác biệt. Có thể tốt hơn, hoặc tệ hơn, xác suất hoàn toàn giống nhau rất thấp. Cô không có dược liệu tuổi đời cao để luyện chế, vậy nên đâu biết được chứ? Đến lúc đó nên giải thích như thế nào đây.
Tần Chí Quân nhỏ giọng nói: “Không bằng chúng ta tìm lý do chối bỏ việc này. Anh không muốn em phải mạo hiểm như vậy.”
Cố Uyển gật gật đầu, nói: “Đương nhiên rồi, em sẽ suy nghĩ kỹ. Nếu hai ngày nữa người bên đó đến hỏi, anh cứ thoái thác trước.” Trong lòng có tâm sự, nên sau khi gọi bữa sáng, cô ăn cơm cũng không thể tập trung.
Sau khi ăn sáng xong, cô nói với Tần Chí Quân muốn ra ngoài một chuyến, trễ chút lại đến đây.
Cô không đến nơi nào khác, mà là đi mua cái nghiền thuốc rồi đến tiểu viện ở hẻm Tam Lý. Cô lấy một ít thảo dược trong không gian ra, dùng nghiền thuốc nghiền thành bột, dựa theo cách làm thuốc nước mà cô thấy trên sách báo linh tinh chế ra loại giống thuốc viên đưa cho Tần Chí Quân.
Vốn dĩ cô không dùng mật ong để làm chất kết dính vì sợ vị thuốc sẽ khác nhau nhiều. Làm xong việc này, cô vội vàng quay bệnh viện. về
Tần Chí Quân cũng đoán được đại khái tại sao Cố Uyển đi ra ngoài, thấy cô trở về lập tức khóa cửa phòng. Từ trong túi lấy ra một lọ thuốc đưa cho anh, cô nói: “Đây là Hồi Xuân Hoàn được chế ra từ dược liệu bình thường. Anh thử xem mùi vị thế nào, xem thử tỉ lệ có khác nhau không.”
Tần Chí Quân cầm lấy nhìn một chút, không nghĩ ngợi lập tức bỏ vào miệng. Đều là phương thuốc giống nhau, hương vị thật sự không khác biệt.
Nghe anh nói như vậy, Cố Uyển mới thả lỏng lại. Tần Chí Quân hỏi: “Em có cách gì rồi sao?”
Cố Uyển gật gật đầu.
Phương Tử Quân nói sẽ cho người đưa cơm trưa lại đây, nên Cố Uyển không xuống múc cơm, nhưng chờ đến lúc đưa cơm tới đây, bữa đưa cơm này thật sự dọa Cố Uyển nhảy dựng.
Phương Tử Quân chính là người mang cơm đến đây, cùng chị ấy còn có ông Giang mới đến sáng nay. Hai người còn dẫn theo một người cảnh vệ, trên tay cậu ấy xách túi lớn túi nhỏ chứa rất nhiều đồ vật. Cố Uyển vội đứng dậy bước đến chào hỏi: “Ông Giang, chị Tử Quân, tại sao hai người cùng đến đây thế này?”
Ông Giang có ấn tượng khá tốt với Cố Uyển, nghe vậy cười nói: “Buổi sáng tôi bận việc, con bé Tử Quân trở về kể lại tình huống, tôi lập tức đến đây xem thế nào. Nhìn Tử Quân vẫn tốt, bây giờ con bé này yên tâm rồi chứ, sáng nay bị dọa cho mặt mày trắng bệch.”
Tần Chí Quân thấy ông Giang vội lên tiếng chào thủ trưởng rồi định đứng dậy, nhưng ông Giang đè lại: “Đừng dậy, đừng dậy, ông già này đến xem cậu, vậy muốn một người bệnh như cậu xuống giường làm gì. Ngồi xuống, ngồi xuống . “
Quay lại nhìn Cố Uyển, ông ấy nở nụ cười hiền từ, nói: “ Thằngnhóc cậu có phúc lắm đấy. Cưới được một cô vợ tốt như thế.”
Cố Uyển nhân lúc ông ấy khen ngợi, thẹn thùng nở nụ cười đi đổ nước. Ở bệnh viện, trong phòng của cán bộ cấp cao sẽ có một bộ ly và phích đựng nước sôi, Cố Uyển rửa ly, pha mấy ly trà bưng lại đây. Cảnh vệ bỏ đồ xuống rồi lui ra ngoài, thuận tiện đóng cửa phòng bệnh lại.
Cố Uyển nghe ông Giang nói: “Tôi đến đây một chuyến vì muốn thăm cậu, với lại còn có một chuyện muốn hỏi.”
Tần Chí Quân thấy cảnh vệ viên đóng cửa liền đoán được ông Giang tới đây lần này không phải chỉ đến thăm hỏi, trong lòng anh cũng biết là vì chuyện gì.
Quả nhiên, anh nghe ông Giang nói: “Hơn mười giờ A Dương gọi điện thoại đến tôi, đầu tiên là nói cậu cứu Tư lệnh Phương nên bị thương, trở về thành phố B. Thứ hai là nói đến chuyện trước khi ra tiền tuyến, cậu cho nó hai viên thuốc bảo nó phải mang theo bên cạnh bất cứ lúc nào. Khi Tư lệnh Phương bị thương, cậu cũng cho anh ta uống đúng không?”
Tần Chí Quân gật gật đầu.
Ông Giang cười nói: “Vốn nó cũng không để bụng chuyện này, nhưng nghe lính của cậu trở về người nào cũng nói đến công hiệu của thuốc. Nó suy nghĩ rồi báo lại tôi, nói thuốc này do vợ của cậu làm ra. Ý của nó là muốn tôi đến hỏi ý của cậu một chút, cậu có nguyện ý giao ra bài thuốc này ra ngoài hay không. Nếu cậu đồng ý giao ra, ông già này sẽ trông coi cẩn thận giúp cậu, sẽ không để các người chịu thua thiệt. Còn nếu mọi người không muốn nói ra, bên phía tôi sẽ giấu kỹ giúp vợ chồng hai người.”
Ông ấy đã nói đến nước này, Tần Chí Quân cũng hiểu rõ ý của ông ấy. Anh quay lại nhìn Cố Uyển, Cố Uyển nở nụ cười bước lên nói: “Ông Giang, trưa nay ngài không ở đây, tôi đã bàn tính với anh cả Tần buổi chiều nay sẽ đến tìm ngài.”
“Hả?” Ông Giang nhướng mày, chờ cô nói tiếp.
Cố Uyển lấy ra lọ thuốc mới chế buổi sáng nay đưa cho ông ấy, cô nói: “Loại thuốc này là thuốc anh cả Tần dùng, vốn dĩ tôi có thể có được phương thuốc này cũng do có chút duyên phận với ngài.”
Ông Giang kinh ngạc, chuyện này có liên quan đến mình liếc nhìn Tần Chí Quân, nói: “Năm trước anh cả Tần bị thương ở chân, là ngài vất vả mời đạo trưởng Chung đến thôn Thanh Hồ chữa trị chân cho anh ấy. Ngày đó đạo trưởng Chung nói muốn trị chân của anh cả Tần cần xương của chim đại bàng trăm tuổi, vừa lúc tôi từng thấy một con chim đại bàng ở trong núi nên tôi dẫn đạo trưởng Chung đến đấy. Chỉ là không ngờ con chim đại bàng đó lại không phải chim đại bàng bình thường, nó có đạo hạnh, lần đó tôi tận mắt nhìn thấy vài chuyện kỳ bí, chẳng hạn như đạo trưởng Chung có thể vượt nóc băng tường, súc địa thành thốn*. Không biết anh Chu Tĩnh có nhắc đến chuyện này với ngài không?”
*súc địa thành thốn: là một phép thuật, nghĩa là thu đất lại, từ vài dặm thành 1 thốn, như vậy mình cất bước đi thì sẽ nhanh hơn rất nhiều, mỗi bước đi vài dặm. Ông Giang gật đầu, cháu ngoại thật sự có kể lại kỹ càng tỉ mỉ tình huống của đạo trưởng Chung, ngay cả chuyện ngày đó ông ấy ồn ào đòi nhận đồ đệ ông Giang cũng biết.
Cố Uyển cười nói: “Bởi vì chuyện tìm chim đại bàng nên tôi gần bỏ mạng, sau đó đạo trưởng Chung nhờ anh Chu mang bình đan dược cho tôi, tôi mới khỏi hẳn vết thương. Xong việc tôi rất tò mò, bò lên vách núi từng thấy con chim đại bàng đó, vào trong hang của nó xem xét. Sau đó tôi tìm được một phần dược liệu và phương thuốc trong đó."
Trong phòng, mấy người nghe được chuyện ly kỳ này của cô đều mở to mắt, ngay cả Tần Chí Quân cũng không biết cô nói thật hay giả. Ngày đó đạo trưởng Chung từng nói chim đại bàng đó có đạo hạnh mấy trăm năm, đã thành tinh, cũng không biết ông ta vơ vét được phương thuốc này ở đâu, đương nhiên không đơn giản.
Cô nói tiếp: “Anh cả Tần muốn ra tiền tuyến, tôi rất lo lắng, thấy trên phương thuốc kia có viết công hiệu của Hồi Xuân Hoàn, tôi lập tức nghiền các dược liệu làm thành thuốc viên giao cho anh cả Tần để anh ấy tìm động vật thí nghiệm trước. Sau đấy chúng tôi phát hiện thuốc này rất có tác dụng. Vì anh Chu và chị Tử Quân rất quan tâm đến tôi, ngài có ơn với anh cả Tần, nên chúng tôi thương lượng tặng cho anh Chu hai viên, còn lại để anh ấy mang theo bên người bất cứ lúc nào.”
Ông Giang và Phương Tử Quân nghe thấy vậy có chút cảm động. Tuy ngay từ đầu bọn họ quan tâm Tần Chí Quân và Cố Uyển bởi vì Tần Chí Quân từng cứu Chu Dương mà bị thương chân, ai không thích người khác mang ơn mình. Nhưng nghe cô nói có được thứ tốt còn nhớ cho Chu Dương một phần, hai người đều cảm kích lòng tốt của Cố Uyển.
“Lúc thử loại thuốc này, anh cả Tần hy vọng các chiến sĩ khác có thể được sử dụng loại thuốc trị thương tốt nhất. Tuy tôi không biết gì về thuốc, nhưng cũng biết những dược liệu lấy được ngày đó có tuổi đời không thấp, muốn mọi người đều có dùng đương nhiên không thực hiện được.”
“Chờ sau khi anh cả Tần ra tiền tuyến, tôi mua dược liệu bình thường thử làm thuốc này, nhưng vẫn chưa thử hiệu quả trị liệu thế nào, hy vọng ngài có thể tìm nhân viên chuyên nghiệp thử xem. Nếu có giá trị, chúng tôi nguyện ý đóng góp cho quốc gia.”
Ông Giang rất kinh ngạc, hôm nay đến đây một chuyến vì Chu Dương nhờ ông ấy chăm sóc bạn bè là một nguyên nhân. Nguyên nhân khác, hôm nay nhìn thấy Cố Uyển đến nhà, ông ấy sai người để ý việc này, biết được Phương Trí Trung bị bắn trúng ngực trái. Nhờ có thuốc đó nên cậu ấy bình yên vô sự trở về thành phố B làm phẫu thuật, sau phẫu thuật tình trạng mới chuyển biến tốt.
Ông ấy đến đây cũng không phải muốn để vợ chồng người ta chịu thiệt thòi. Tần Chí Quân là binh lính dưới trướng của mình, lại có quan hệ rất tốt với cháu ngoại trai, ông ấy đương nhiên nguyện ý lo lắng che chở.
Nhưng ông ấy không ngờ vợ của Tần Chí Quân lại rộng lượng như vậy, sớm có ý định muốn đưa ra phương thuốc này. Ông ấy nhìn Tần Chí Quân, hỏi: “Cậu cũng có suy nghĩ vậy sao?”
Tần Chí Quân nhìn Cố Uyển, khuôn mặt cô đầy vẻ dịu dàng. Anh biết cô gái nhỏ này không nói dối, cô ấy có nói chuyện này trước khi ra tiền tuyến. Anh thích cô bé này không chỉ vì cô xinh đẹp, càng vì cô có một tâm hồn lương thiện và dịu dàng, đẹp đến mức khiến anh nhớ mãi không nguôi.
Anh quay qua nói với ông Giang: “Tôi cũng tán thành cách làm của Uyển Uyển. Nếu dùng dược liệu bình thường mà chế ra thuốc có tác dụng, chúng tôi giao nộp phương thuốc này cho quốc gia mới có thể phát huy hết tác dụng của nó. Tôi chỉ có một yêu cầu, mong thủ trưởng có thể phát huy hết tác dụng của phương thuốc này cho tất cả mọi người. Ngài cũng biết đấy, trước mắt trong nước cũng không yên bình như vẻ bề ngoài, tôi không muốn Uyển Uyển bị tổn thương vì chuyện này.”
Ông Giang vừa lòng gật đầu, trên mặt tràn đầy ý cười, dưới trướng của mình lại có quân lính và gia đình quân lính như vậy, ông ấy cảm thấy rất nở mặt nở mày.
Phương Tử Quân ở bên cạnh nghe hết câu chuyện, lên tiếng nói: “Ông ngoại, con bé Tiểu Uyển này rất thành thật. Bây giờ ông biết vì sao mẹ thích cô bé này rồi chứ.”
Ông Giang cười liếc chị ấy một cái, nói: “Ông còn không hiểu cháu nữa sao. Cháu đang tìm cơ hội nhắc nhở ông chứ gì. Yên tâm, ông ngoại của cháu sẽ không để người trung thực chịu thiệt đâu.”
Ông ấy cười nói với Tần Chí Quân: “Yên tâm, tôi sẽ không để vợ cậu gặp phiền phức. Chờ sau khi thí nghiệm thuốc này, nếu tốt hơn thuốc bình thường trên thị trường một chút, tôi sẽ đích thân đến chỗ đại thủ trưởng đòi thưởng cho các người, tóm lại không để những tấm lòng hướng về quốc gia chịu thiệt.”
“Vậy cảm ơn thủ trưởng trước.” Tần Chí Quân cũng không chối bỏ nữa, cười cảm ơn.
Mọi người tán gẫu với nhau vài câu, ông Giang cười nói: “Cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi đã đến đây một chuyến, cũng đến xem Tiểu Phương thế nào.”
Sau khi phản ứng lại từ Tiểu Phương trong miệng ông ấy nhắc đến chính là Tư lệnh Phương - dượng của Hạ Mẫn. Cố Uyển có chút buồn cười, nhìn tuổi của Phương Ngạn có lẽ tuổi của ba anh ta đã khoảng năm mươi. Thật sự xem như là vãn bối của ông Giang. Cô đứng dậy đi theo tiễn ông Giang và Phương Tử Quân ra ngoài.
Đến đây cũng vừa kịp lúc, lúc phẫu thuật Phương Trí Trung dùng thuốc tê, lúc này mới tỉnh. Thấy ông Giang tới thăm, trên mặt ông ấy đầy vẻ kinh ngạc. Tuy ông ấy cũng ở đại viện, nhưng hai người thuộc hai sư đoàn khác nhau, ông Giang là người bận nhiều việc, sao lại đến đây thăm ông ấy.
Ông ấy bị bắn trúng ngực, lúc này không thể đứng dậy được, chỉ có thể nằm ở trên giường tiếp đón ông Giang.
Ông Giang hỏi vài câu về tình huống của ông ấy, thấy sắc mặt ông ấy hồng hào, trừ việc bị thương mới phẫu thuật nên nằm trên giường, không nhìn ra ông ấy bị thương nặng lắm, trong lòng thầm nghĩ thuốc đó có công hiệu rất tốt.
Ông ấy tới thăm, đương nhiên không phải chỉ đơn giản đến đây gặp mặt thăm hỏi, nói chuyện phiếm vài câu rồi đuổi người trong phòng bệnh ra ngoài, để cảnh vệ viên canh giữ ở bên ngoài, ông ấy âm thầm nói chuyện riêng với Phương Trí Trung. Chủ yếu vẫn là vì việc Hồi Xuân Hoàn của Cố Uyển. Một là nói rõ ngọn nguồn của phương thuốc này, thứ tốt như vậy chỉ có thể gặp không thể cầu. Có thể nói là đan dược bảo vật của đạo gia, đừng có được chỗ tốt rồi xem như vật bình thường, ơn cứu mạng này phải nhớ kỹ.
Thứ hai là để Phương Trí Trung làm tốt công tác bảo mật bên phía ông ấy, đừng khiến vợ chồng Tần Chí Quân gặp nguy hiểm. Dựa vào thân thủ của Tần Chí Quân không cần lo lắng, nhưng con bé Cố Uyển kia chưa từng trải qua những chuyện này. Nếu thật sự bị đặc vụ của địch theo dõi, chắc chắn cô không thể ứng phó.
Lúc ấy Phương Trí Trung không ý thức được, lúc nghe ông Giang nói, ông ấy mới biết mình đã nhặt về được cái mạng này, Không chỉ nhờ công lao đỡ một viên đạn của Tần Chí Quân, còn có nhân tố thuốc trong chuyện này.
Nếu ông Giang không tới tìm ông ấy, chờ lúc ông ấy khỏe lại, chắc chắn sẽ báo lại việc này cho bác sĩ, ông ta nhất định sẽ nghĩ cách quảng bá loại thuốc này. Nhờ chuyến đi này của ông Giang, ông ấy cũng biết tay này chen vào không lọt. Ông ấy hỏi: “Vậy thuốc này có thể mở rộng trong quân đội không?”