Chương 115: Chương 115
đây là lần thứ hai Lâm Xuân Hoa đi xe lửa, tâm trạng lần này khác hẳn với lần đầu. bởi vì đã có kinh nghiệm đi một lần, nên lần này bà cũng không khẩn trưởng, chỉ là trên người mang theo không ít tiền giấy, tuy rằng đã cất kỹ, nhưng cũng sợ bị trộm cắp để ý, cả đoạn đường đều cảnh giác không giám chợp mắt.
khi bà đã lên xe lửa, Tần Chí Hoa liền tìm điện thoại gọi cho đại ca của hắn thông báo số tàu và thời gian đến. Tinh thần Cố Uyển tốt lên liền kéo Tần Chí Quân sang phòng ngủ phụ xem xem đệm có đủ mềm không, chăn có đủ dày không. Xem xét một lượt xong, nói với Tần Chí Quân là cái gối cũ trên giường không được êm cho lắm, phải lấy một cái từ bên phòng mình sang đổi.
Cái gối trong phòng ngủ phụ đó vốn là cái gối mà Tần Chí Quân dùng hồi còn ở ký túc xá, dùng cũng được vài năm rồi, anh vội cản Cố Uyển: "Không cần đổi đâu, lát nữa anh ra hợp tác xã cung tiêu mua một cái mới là được."
Cố Uyển nghe thấy cũng ổn, bèn nói: "Mua cả bộ mới luôn đi anh, em thấy mua thì mua cả cặp luôn, để khi nào ba có đến ở vài ngày có cái mà nằm, nhỡ đâu đến lúc đó mới mua thì mua không đúng cặp lại mất hay."
Tần Chí Quân nghe thấy cũng có lý, bèn gật đầu đồng ý.
Cố Uyển nhìn quanh phòng ngủ một lượt, sau đó nói với Tần Chí Quân rằng phải mua một cái tủ quần áo mới được: "Nhìn thế này trông sơ sài quá, lần này đến, mẹ định ở bao lâu? Nếu ở hai tháng mà không có tủ quần áo thì thật bất tiện, ngay cả quần áo cũng không có chỗ để, với lại không chỉ để những lúc mẹ đến có cái để dùng, mà sau này con cái chúng ta cũng cần dùng đến.”
Tần Chí Quân nghe cô nói đến chuyện con cái, vẻ mặt dịu dàng hẳn ra, không nhịn được ôm và hôn lên trán cô, nói: "Cái này phải mua, để lát hồi anh đích thân đi lựa, phải mua loại đã đóng được một thời gian rồi mới được, nếu không mùi sơn sẽ làm mẹ khó chịu, với lại anh sợ em ngửi mùi sơn sẽ hại sức khỏe.
Thời gian này anh ít khi đến bãi tập, chỉ thỉnh thoảng đến để kiểm tra mấy đại đội trưởng mũi nhọn, những kiểu huấn luyện thường ngày này, mấy ngày anh không đến cũng không ảnh hưởng gì mấy.
Mọi người đều biết anh sắp lên chức ba, mấy ngày nay phải chăm sóc gia đình, nên lính của anh rất tự giác.
Tần Chí Quân định đi mua đồ dùng trong nhà, anh hỏi Cố Uyển có cần anh nhờ Uông Thu Mai đến chơi với cô không, Cố Uyển cười bảo anh xem cô là miếng đậu phụ chỉ cần đụng là nát đấy hả, đừng lo, cô đọc sách một lúc thì sẽ đi nghỉ, đói thì kiếm cái gì đó ăn là được, mới nửa ngày, có tốn thêm chút sức cũng không sao đâu.
Nói đến chuyện Lâm Xuân Hoa đến, người vui mừng nhất chính là Cố Uyển. Thực ra, ngoài tình trạng mệt mỏi, chỉ muốn ngủ ra, cô cũng không có triệu chứng nào khác.
Các triệu chứng giống như bị cảm không còn nữa, Cố Uyển thực sự cảm thấy mình không cần người khác chăm sóc. Nhưng Tần Chí Quân không thể yên tâm, từ khi biết cô mang thai, thậm chí anh còn không có tâm trạng quan tâm đến chuyện của doanh trại, dành toàn bộ thời gian cho cô, anh cảm thấy chỉ cho cô nằm trên giường mới là an toàn nhất.
Công việc hoãn hai ba ngày thì được, chứ nếu cứ như thế này mãi thì làm sao được, may mà có mẹ chồng Cố Uyển ở đây, ít nhất cũng có thể khiến Tần Chí Quân yên tâm một chút.
Tần Chí Quân mượn xe của doanh trại đi ra ngoài, đến hơn hai giờ chiều, đồ đạc đã được đưa đến, bộ gối mà Cố Uyển bảo mua đã mua rồi.
Cố Uyển mang hai băng ghế ra ngoài hành lang, rồi đem gối ra đó phơi. Ban công ở phía bên khu nhà tập thể chính là hành lang, Tần Chí Quân và những người khác đang khiêng đồ đạc vào nhà, còn Cố Uyển mang hai cái vỏ gối đi giặt phơi.
Chuyến xe mà Lâm Xuân Hoa đi sẽ đến vào lúc mười giờ sáng, mới sáng sớm Cố Uyển đặc biệt kêu Tần Chí Quân đến chợ Môn Đầu Câu xếp hàng mua đồ ăn ngon rồi về đi đón mẹ sau. Tần Chí Quân khá may mắn, mua được cả thịt lẫn cá. Trước khi đi, anh còn dặn Cố Uyển có buồn ngủ thì cứ đi ngủ, bữa trưa chờ anh về rồi anh nấu cho.
Cố Uyển ngoan ngoãn gật đầu, đợi anh đi - Trốn đến nhà ga, khỏi, cô xuống bếp chuẩn bị đồ ăn. Gần mười hai giờ, Lâm Xuân Hoa đến nhà lần trước bà ấy và ông cụ đến thẳng bệnh viện chung của quân đội, đây là lần đầu tiên bà ấy đến nơi đóng quân.
Con trai nói khác lắm, đúng là khác thật, bà ấy nhắm chừng phải đi tầm nửa tiếng đồng hồ nữa mới xuống tới thôn nhỏ phía dưới, còn muốn lên trấn thì phải đi một đoạn nữa.
Đường núi tuy rộng nhưng lên dốc xuống dốc nhiều, đường đi thì ổ gà nham nhở, trời mà mưa nữa thì càng khó đi hơn. Nghĩ bụng, cũng may mà bà ấy đến đây, chứ mình con bé Uyển ở đây thì làm sao bà ấy yên tâm cho được.
Hai người tiến vào nơi đóng quân, Tần Chí Quân chở Lâm Xuân Hoa về thẳng khu nhà tập thể. Lâm Xuân Hoa ngẩng đầu nhìn lên hai dãy nhà nhỏ ba tầng, rất hài lòng với chỗ ở của nơi này.
Lúc lên lầu hai, còn chưa đi đến cửa nhà mình, Tần Chí Quân đã ngửi được mùi thơm của đồ ăn, hai vợ chồng sống ở nhà bên cạnh căn bản không nấu ăn, nhà của mấy đại đội trưởng khác thì ở tít đầu bên kia. Nghĩ bụng chắc chắn cô bé này lại không nghe lời mà đi làm cơm rồi đây. roi
Chân vô thức bước nhanh hơn, vừa dẫn Lâm Xuân Hoa vào nhà thì quả nhiên thấy Cố Uyển đang xào đồ ăn dưới bếp. Nghe thấy tiếng động, cô vội đi ra, vui vẻ la lên: "Mẹ, con tính nhẩm chắc tầm giờ này mẹ sẽ đến, chắc mẹ đi đường mệt lắm hả mẹ, con có rót cho mẹ cốc nước để trên bàn, chắc giờ vẫn còn ấm, mẹ đi rửa tay rồi ra uống ngụm nước, nghỉ ngơi một lát là đồ ăn ra ngay.”
Trước mặt mẹ mình, Tần Chí Quân không tiện mắng cô không nghe lời. Có điều mẹ anh ngồi tàu mấy ngày nay đúng là mệt, nếu mà đợi anh về rồi mới nấu cơm thì có hơi muộn thật. Cô bé này tính toán thời gian chuẩn phết, thậm chí còn rót nước để sẵn, trong lòng anh không phải không cảm động.
Đúng là rất cảm động, Lâm Xuân Hoa nghe những lời quan tâm của cô, lại nhìn đồ ăn trên bàn, bốn năm món vừa thịt vừa cá, bà ấy ưng cô con dâu này từ từng sợi tóc cho đến cái gót chân. Những mệt mỏi vì ngồi xe lửa mấy ngày nay lập tức bị cuốn trôi, ngược lại bà ấy còn rất phấn khởi, cướp mất những lời Tần Chí Quân định nói.
"Sao con không nghỉ ngơi chứ hả, những chuyện này đợi mẹ đến làm là được mà, mẹ nghe thằng Chí Quân nói mấy ngày trước con bị sốt, mệt mỏi dữ lắm. Giờ này con phải nghỉ ngơi nhiều vào, đừng có ý lại. Mẹ biết con hiếu thuận, nhưng không phải lúc này."
Cố Uyển nghe vậy liền bật cười, cười tươi đến mức hai mắt cong, cô một tay cầm xẻng xào đồ ăn đi tới ôm Lâm Xuân Hoa trìu mến nói: "Mẹ thương con thật đấy, con rơi vào tổ phúc mất rồi. Nếu buồn ngủ con chắc chắn sẽ đi ngủ, nhưng vì hôm nay mẹ đến, nên cả buổi sáng con không buồn ngủ chút nào, tinh thần cực kỳ tốt luôn."
Cái miệng này ngọt quá đi mất, Lâm Xuân Hoa cũng cười híp mắt, sau đó được Cố Uyển tay ôm tay dắt vào nhà bếp, bà ấy hỏi: "Nhiều đồ ăn thế này rồi, con còn làm gì nữa?"
“Con nấu canh trứng, sắp xong rồi mẹ, mẹ đi rửa tay rồi ra ngồi đi ạ.” Cô vừa nói vừa dẫn Lâm Xuân Hoa đến bồn rửa tay, vặn vòi nước cho bà ấy.
Đây là lần đầu tiên Lâm Xuân Hoa dùng nước máy, nên tò mò nhìn, sau đó khen: "Tuy rằng chỗ các con đi ra ngoài không tiện lắm, nhưng ngôi nhà này tốt thật." Bà ấy rửa tay xong nhưng không ngồi xuống nghỉ ngơi, nêm nếm xong nồi canh, đang định bưng ra thì bà ấy nhanh tay hơn: "Việc này nặng, để mẹ."
Cố Uyển không tranh, cô đứng một bên mỉm cười nhìn Lâm Xuân Hoa làm, tiện thể chỉ bà ấy cách dùng bếp ga. Đợi Lâm Hoa rửa nồi và lau bếp xong, rồi bưng bát canh ra phòng trước cô mới đi theo.
Tần Chí Quân đã mang hành lý của mẹ mình cất phòng ngủ phụ xong, lúc đi ra thấy cơm canh đã sẵn sàng, anh ngồi xuống, múc một bát canh cho Lâm Xuân Hoa, nhưng lại bị Lâm Xuân Hoa liếc mắt một cái, nói: "Lo cho vợ con trước đi, mẹ cần con chăm sóc hả?"
Tần Chí Quân cười haha, rồi múc cho Cố Uyển chén canh khác, còn đặc biệt múc một miếng trứng lớn cho vào. Cố Uyển mỉm cười nhận lấy bát canh, rồi hỏi Lâm Xuân Hoa: "Mẹ, mấy ngày ngồi tàu mệt không mẹ?"
Lâm Xuân Hoa hớp một ngụm canh, vô thức xoa thắt lưng của mình, nói: "Không mệt mới lạ, ngồi đến mức xương cốt cả người vừa cứng vừa đau."
Nghe nói Lâm Xuân Hoa ngồi ghế cứng suốt mấy ngày mấy đêm liền, làm sao mà chịu được. Cô cũng biết những ngày này ghế nằm không dễ mua, cô nói: "Vậy trưa nay mẹ ăn nhiều vào, đồ ăn trên xe không ngon, ăn xong mẹ đi tắm nước nóng cho bớt mệt mỏi, rồi đi ngủ một giấc cho lại sức."
Lâm Xuân Hoa gật đầu, uống xong bát canh nóng, cả người như được sống lại. Suốt mấy ngày ngồi trên tàu, bà ấy chỉ ăn bánh bao lạnh với màn thầu lạnh.
Tần Chí Quân cũng thương mẹ mình lắm, thấy nước canh trong bát đã cạn, anh bèn cầm lấy bát đi xới thêm cơm. Cố Uyển gắp một miếng lớn thịt bụng cá cho vào bát của Lâm Xuân hoa, nói: "Mẹ ăn thử món cá con kho xem."
Lâm Xuân Hoa nghĩ bụng, có phải mình đến đây phục vụ đâu, mình đến hưởng phúc đấy chứ. Con gái ruột cũng chỉ tốt đến thế là cùng, chưa kể, Hiểu Muội còn không chu đáo bằng con bé Uyển nữa.
Không phải nói, bà ấy ưng cái bụng lắm, đặc biệt là đã qua lại với nhà thông gia bao nhiêu năm rồi, nhìn cách Cố Uyển hành xử, Lâm Xuân Hoa thực sự cảm thấy may mắn, cũng may không phải ai cũng xui xẻo.
Bữa trưa vừa thịnh soạn vừa ấm áp kết thúc, Tần Chí Quân phụ trách rửa bát, còn Cố Uyển thì dẫn Lâm Xuân Hoa đi xem phòng của bà ấy, nhìn quanh căn phòng một lượt, Lâm Xuân Hoa vô cùng hài lòng.
Sofa, toilet, bếp ga, những ngày tháng đẹp như thần tiên.
Tần Chí Quân đi đun nước, Lâm Xuân Hoa sắp xếp đồ đạc. Bà ấy lấy vại trứng gà ra và nói với Cố Uyển: "Trứng gà quê mọi người trong làng tự nuôi đều đem bán cho trạm thực phẩm để lấy tiền hết rồi, mấy quả trứng này là vào hôm đầu tiên mẹ đến, mẹ con chạy hết nửa cái làng mới mua được đấy. Chị ấy định gửi cho con con gà để tẩm bổ, nhưng do đường xa quá, sợ không tiện mang lên tàu nên không gửi, thế là chị ấy còn nhét cho mẹ năm đồng, bảo mẹ đến đây rồi thì mua cho con."
Sau đó lại lấy tấm nệm mà Vương Thủy Anh tặng ra, nói: "Chị dâu con đúng là có lòng, cái này trẻ con cần dùng đến." Lại lấy khoai lang khô và rau khô mình mang theo ra, nói: "Mẹ muốn mang cho con nhiều đồ ăn ngon hơn, nhưng thời tiết này dưới quê chúng ta cũng không có gì để mang, đồ tươi mà mang lên tàu thì không để được lâu, nên mẹ mang ít tiền và phiếu sang đây mua cho con vậy."
Nhìn thấy Lâm Xuân Lan lấy từng món từng món đồ ra, còn cảm thấy mình không có gì tốt để đêm đến đây nên đặc biệt dùng những lời này giải thích với cô, cô nắm lấy tay Lâm Xuân Hoa, nói: "Mẹ, mẹ bỏ hết công việc ở nhà để đến đây chăm con, điều này chính là tình yêu thương đáng quý nhất, còn đồ dùng, đồ ăn, ở đây chúng ta có thể mua, đáng ra con nên hiếu thảo với mẹ, chứ sao để mẹ mang tiền đến được ạ." Hai người trò chuyện một lúc, sắp xếp đồ đạc xong xuôi. Bên kia Tần Chí Quân đã đổ đầy nước vào xô để cho Lâm Xuân Hoa tắm. Nói thật, trên tàu đủ thứ mùi, nhịn mấy hôm đúng là khó chịu thật.
Có Lâm Xuân Hoa ở đây, cuối cùng Tần Chí Quân cũng trở lại quỹ đạo thường ngày. Lâm Xuân Hoa nghỉ ngơi một buổi chiều, tinh thần sảng khoái hẳn, không chỉ nhận hết việc nhà về tay, mà ngay ngày hôm sau, bà ấy đã làm quen tận bảy tám bà vợ quân nhân trong khu tập thể rồi. Trình độ xã giao thật khiến Cố Uyển kinh ngạc.
Chính vì quen biết các bà vợ quân nhân
trong khu tập thể, nên Lâm Xuân Hoa mới biết con dâu mình giỏi giang thế nào. Đến đây chưa đầy một năm đã được học tiếp ở một trường cấp ba trong thành phố B, chưa đến một năm đã học vượt cấp từ lớp mười lên lớp mười hai.
Lâm Xuân Hoa choáng váng trong bụng, bà ấy hoàn toàn không biết chuyện này... Mặt thì tươi cười rạng rỡ, miệng không ngừng khen ngợi Cố Uyển.
"Uyển Uyển nhà chúng tôi thông minh từ nhỏ, hai gia đình chúng tôi là hàng xóm của ་་ nhau, tôi nhìn nó lớn lên mà."
"Uyển Uyển nhà chúng tôi vừa hiền lại vừa hiếu thảo, tính tình cũng rất tốt. Con gái tôi không bằng nó đâu."
Về đến nhà, Lâm Xuân Hoa vẫn còn sướng bụng lắm, vừa hay Cố Uyển mới ngủ trưa dậy, đang đọc giáo sách giáo khoa lớp mười hai, Lâm Xuân Hoa bèn đi đến hỏi: "Uyển, mẹ nghe nói con đang học cấp ba à?"
Đột nhiên bị hỏi đến vấn đề này, Cố Uyển mới sực nhớ lại, chuyến này Lâm Xuân Hoa đến đây, cô còn chưa kịp nói chuyện này cho bà ấy biết, lúc trước khi gọi điện về nhà cô cũng không dám nói về chuyện này, chủ yếu là vì sợ gia đình phản đối.
"Mẹ, con nghĩ sau này địa vị của anh Quân sẽ càng ngày càng cao, nếu có thể vào được một trường đại học, khoảng cách giữa con và anh ấy cũng không quá lớn, cũng sẽ không làm anh ấy mất mặt." Cô hơi thấp thỏm, sợ là Lâm Xuân Hoa có ý kiến với chuyện cô đi học.
Làm sao mà Lâm Xuân Hoa có ý kiến được chứ? Hoàn toàn không có ý kiến gì cả.
Vừa rồi bà ấy được mấy bà vợ quân nhân kia khen mát lòng mát dạ lắm, con bé Uyển này đúng là giỏi, nếu trong nhà có đứa con gái học đại học là chuyện tốt biết bao, theo như ngày xưa thì là tú tài rồi, nữ tú tài