Chương 134: Chương 134
Lâm Xuân Hoa nghe đến đoạn này thì hai mắt sáng rực, cảm thấy mình thật khờ, sao không nảy số như lão giá này chứ. Vẫn còn đang buồn chuyện hôn sự của con út với con gái, làm sao đê về thôn tìm, đứa quay con trai út thì không nói, nhỡ con gái muốn tìm người trong quân đội thì còn lo thiếu sao?
Cảm thấy trong đầu mình toàn là gỗ mục thôi, lúc này cánh cửa trong đầu cuối cùng cũng được mở ra để khai sáng, đợi đến khi 2 con cả quay lại thì bàn bạc với nó một chút, để nó chú ý xem có ai thích hợp với con gái mình không.
Lâm Xuân Hoa vui tươi hớn hở vỗ Tần Đại Hữu, nhẹ giọng cười nói: “Thật sự là ông nghĩ nhầm rồi, không có chuyện này, đừng nói ra kẻo người khác chê cười, tiểu đoàn trưởng Giang chỉ là tới giúp đỡ, quan hệ của cậu ấy với nhà chúng ta rất tốt. Ông đi ra ngoài uống trà đi, tôi đi xem Uyển Uyển dậy chưa, nếu con bé dậy rồi tôi đưa nó đi gặp vài anh em.”
Lâm Xuân Hoa ở đây tính toán để Tần Chí Quân tìm cho em gái mình vài đối tượng, Tần Chí Quân ở nơi nào? Anh đang ở quân khu của thành phố B, đang tham gia đấu tranh trong quân khu khép kín đã được ba ngày, lúc này đang thắng lợi xông lên, còn được huy chương đại biểu vinh dự treo trên quần áo, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Cuộc thi đấu thể thao lần này, toàn bộ quân khu của thành phố B, mỗi một tiểu đoàn chiến đấu đều cử ra một người tài năng nhất để dự thi, nội dung thi đấu là kiểm tra năng lực chiến đấu của cá nhân binh sĩ và trình độ quân sự của cá nhân sĩ quan, năm trung đoàn gần bảy trăm tiểu đoàn, đến cuối cùng chỉ còn ba người vượt qua để nhận được huy chương.
Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, cách thời gian quy định chỉ còn nửa giờ, bên cạnh anh còn có hai người khác đang yên lặng chờ.
Trong phòng họp ở trung tâm quân khu, đại thủ trưởng cùng với quân tư lệnh của năm trung đoàn quân khu thành phố B đều đang ngồi ở đây, đại thủ trưởng trầm mặt, mấy người quân tư lệnh ở đây đều đang mắng Giang Ích Dân, người phụ trách quy định của cuộc thi lần này, trong lòng. Đưa ra độ khó cao như vậy, hết lần này đến lần khác được đại đội trưởng đến xem, hôm nay như vậy còn coi như tát vào mặt quân tư lệnh của năm trung đoàn này.
Giang Ích Dân là ai, quân tư lệnh của trung đoàn hai mươi tư, Chu Dương còn biết ông ngoại anh ấy chính là Giang lão đó.
Trong lòng anh ấy cũng thầm kêu khổ, bản thân anh cũng chỉ là một người đội nồi của đại thủ trưởng mà thôi, một đám người đơn thần, đây chẳng qua chỉ là một cuộc thi đơn binh trong quân khu của thành phố B, đại đội trưởng bận bịu công việc như vậy có thể trùng hợp ở đây xem trận đấu này hay sao? Phương án này chính là do anh ta đưa ra, không chỉ riêng thành phố B, mấy quân khu lớn ở trong nước cũng đều đang thi hành phương án này.
Giang Ích Dân nhìn chằm chằm màn hình giám sát nửa ngày, đợi đến khi nhìn thấy Tần Chí Quân đeo huy chương xuất hiện trong giáo trường, sắc mặt mới nhẹ nhàng hòa hoãn, cũng may trung đoàn hai mươi tư của bọn họ vẫn còn có người ưu tú, không đến nỗi quá mất mặt.
Trực đợi nửa giờ, trong giáo trường cũng xuất hiện sáu mươi tám sĩ quan, Giang Ích Dân để người đem trước tài liệu của mười người lên, lúc lật đến Tần Chí Quân, khỏe miệng không kìm được giật giật, tên nhóc này không biết là vận khí hắn tốt hay là xui xẻo nữa, thi đấu với anh ta lại là đại đội trưởng đặc chủng Long Viêm, đúng là tướng gặp tướng.
Nói xui xẻo là bởi vì đụng phải người này, nếu như không cùng thực lực thì rất có thể ngay cả vị trí thứ sáu mươi cũng không lấy được, nói vận khí tốt là bởi vì nếu như đội trưởng thắng thì người này có thể thu hút sự chú ý của đội trưởng hơn cả vị trí đầu tiên cơ.
Đúng như dự đoán đến khi đại thủ trưởng xem xong tài liệu, mi mắt khẽ chớp một cái, hỏi Giang Ích Dân: “Cái người tiểu đoàn trưởng Tần Chí Quân này, là thuộc hạ của cậu à?”
Ở đây toàn là quân tư lệnh nói lý lẽ, ai biết một tiểu đoàn trưởng nhỏ nhoi là ai, đại thủ trưởng hỏi như vậy, mấy người quân tư lệnh khác cũng nghiêng đầu nhìn Giang Ích Dân trả lời như thế nào, chỉ có Phương Trí Trung biết lão Giang này với tên nhóc Tần Chí Quân kia không có quá quen thuộc.
Quả nhiên nghe thấy Giang Ích Dân cười tủm tỉm trả lời: “Đại thủ trưởng người muốn hỏi tiểu đoàn trường khác thì đúng là tôi không trả lời được, nhưng tên nhóc Tần Chí Quân này trùng hợp có hợp tác với cháu ngoại tôi mấy năm, vừa hay tôi có hiểu tý về cậu ấy. Năm nay hai mươi bảy tuổi, tư chất quân sự vững vàng lại có nhiều chiến công, hai năm đã được thăng chức lên phó đoàn trưởng, năm nay tôi phá lệ cho ra quân sớm.”
Mấy tư lệnh khác khóe miệng khẽ giật giật, đúng là đồ cáo già, nói tiểu đội trưởng Tần thì nói tiểu đội trưởng Tần thôi, sao còn phải lôi cháu ngoại mình ra ghi điểm với đại thủ trưởng làm gì.