Chương 144: Chương 144
Sao có thể như vậy chứ? Những vũ khí lợi hại như vậy cũng chỉ có thể nghe trong chuyện cổ tích thôi.
Anh nửa tin nửa ngờ cầm chuôi kéo, vung cây dao chém lên. Sau đó anh mới nhận ra là mình dùng sức quá mạnh.
Sao lại như cắt đậu hũ vậy, đây là kéo giả sao? Anh cho là như vậy, bỏ dao găm xuống, dùng tay đi thử độ cứng của kéo. Sau khi tự mình xác nhận mới biết thứ cầm trên tay mình đúng là bảo bối.
“Uyển Uyển, em lấy cái này ở đâu vậy?” Cố Uyển đề phòng người bên ngoài hỏi đến, nhưng lại không đề phòng với Tần Chí Quân. Nghe anh hỏi thứ này lấy đâu ra cô mới phản ứng lại được, lúc trước không hề nghĩ qua nên trả lời thế nói, trợn mắt nhìn anh, nói một câu.
“Lúc sáng, em đi dạo ở bãi phế liệu.” Tần Chí Quân: “... “
Năm đó kết hôn không được viên phòng, Cố Uyển còn yêu cầu anh không được hỏi nguyên do.
Anh cũng không hề hỏi, nhìn Cố Uyển, nói: “Có phải cũng giống thuốc hồi xuân, lấy trong sơn động ra đúng không?”
Cố Uyển thật sự rất muốn khen ngợi Tần Chí Quân một câu. Một xuất xứ tốt như vậy, mà vừa rồi cô lại không nghĩ ra, so với bãi phế liệu thì đáng tin hơn rất nhiều.
Cô cười ngây ngô không nói gì, phải hay không, anh nói thế nào thì chính là như vậy.
“Sau này anh đi làm nhiệm vụ thì mang thứ này bên mình, cái này nhỏ, cầm theo cũng không lộ liễu. “
Cô nhớ lại ra đây là quà năm mới, mỉm cười hỏi anh: “Món quà này, anh có thích hay không hả?”
Giọng nói vừa ngọt vừa mềm, còn mang theo chút mong chờ anh nói thích, nói anh rất thích đi.
Tất nhiên là Tần Chí Quân thích, bỏ cây dao vào vỏ, ôm Cố Uyển hôn một cái, cười nói: “Anh thích, vô cùng thích.
Người đàn ông làm bộ đội, sao lại không thích món binh khí chém sắt như chém bùn chú.
Vốn là chỉ nũng nịu đùa vui với vợ, thế mà lại nhận được món quà tốt như vậy. Anh bỏ đồ xuống, bỗng nhiên ôm lấy Cố Uyển tung lên không trung, Cố Uyển bị anh dọa cho hét lên. Anh cười ha hả bắt được cô, ôm người vào trong ngực.
Ba đứa trẻ vốn là muốn qua nhìn xem bên này có gì, thấy mẹ đột nhiên bay lên trời thì mừng rỡ, hưng phấn đến mức hét lên. Không chỉ bị hù dọa, e là còn cảm thấy chơi rất vui.
Tần Chí Quân lại tung Cố Uyển lên thêm một lần chọc con trẻ cười, sau khi đỡ lấy thì ôm thẳng lên giường. Ba đứa nhỏ còn chưa lật người được, chỉ có thể đá chân, hét lên cười ha hả, một nhà năm người làm ầm cả lên.
Sáng sớm mùng sáu, Tần Chí Quân đang chuẩn bị đến trung đoàn thì thấy Giang Hạo mang theo rất nhiều quà tặng đến, đang ngồi nói chuyện với mẹ mình. Anh đến hỏi mới biết là cậu ta đến cửa chúc tết.
Giang Hạo nói chuyện vô cùng dễ nghe, nói mấy năm nay được Tần Chí Quân chiếu cố, mà năm nay hai ông bà nhà họ Tần đều ăn tết, cậu đến chúc tết là điều đương nhiên.
May mà Tần Đại Hữu đã sớm ra ngoài mua thức ăn, nếu ông mà ở đây, sợ lại liên tưởng gì đó đến con gái mình. Lâm Xuân Hoa không phát hiện ra, thì Tần Chí Quân đã để ý thấy, dù Giang Hạo đang nói chuyện với mẹ mình nhưng mũi chân cứ xoay qua xoay lại, toàn là hướng đến Hiểu Muội, ánh mắt cũng vô ý mà nhìn qua chỗ Hiểu Muội.
Lâm Xuân Hoa ở đây cũng hơn nửa năm, chuyện ở bộ đội bà cũng hiểu chút ít. Đứa nhỏ Giang Hạo này dù bà có quen biết, nhưng cậu là cấp dưới Tần Chí Quân, bà nhất quyết không chịu nhận quà, sợ người khác nắm được điểm yếu của Tần Chí Quân.
Anh chào hỏi, mời Giang Hạo ngồi, bưng hạt dưa, bánh kẹo ra mời khách. Tần Hiểu Muội mới phát hiện nhà có khách thì đi pha trà. Lúc cô bưng trà ra, Giang Hạo đang nói chuyện tự nhiên hào sảng với Lâm Xuân Hoa, nhận lấy chén trà của Tần Hiểu Muội, nói cảm ơn thì lộ ra vẻ hơi ngại ngùng.
Nhìn đến đây thì còn gì mà Tần Chí Quân không hiểu nữa, nhớ đến năm trước mẹ còn nhắc anh để ý xem có đối tượng nào phù hợp với Hiểu Muội không, ý là muốn anh tìm trong bộ đội. Giang Hạo là người kế tục mà anh chọn được từ trong đám lính mới, là do anh một tay đề bạt lên, đã ở dưới trướng anh gần bảy năm. Anh rất hài lòng với nhân phẩm của Giang Hạo. Chỉ là vì chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của em gái, tình hình gia cảnh của Giang Hạo, anh phải hỏi rõ ràng hơn mới được.”
Tháng giêng trong bộ đội cũng không có ngày nghỉ, Giang Hạo phải về đội ngay, thấy Tần Chí Quân cũng chuẩn bị đi thì tất nhiên hai người sẽ đi cùng nhau. Lâm Xuân Hoa đưa quà cho Giang Hạo cầm về, Tần Chí Quân nhìn cũng không thấy có gì quá đặc biệt, cười nói: “Mẹ, không sao đâu, tên nhóc Giang Hạo này đến chúc tết, quà mẹ cứ nhận lấy đi ạ.”
Nghe anh nói như vậy thì Lâm Xuân Hoa mới dám nhận lấy, lại nói Giang Hạo buổi trưa về ăn cơm chung với Tần Chí Quân. Tần Chí Quân cười nói gần đây trong đoàn rất bận rộn, buổi trưa có thể sẽ không về, tối sẽ dẫn Giang Hạo về ăn cơm.
Chờ sau khi ra khỏi nhà, lên xe, Tần Chí Quân vừa khởi động xe vừa quay đầu nhìn Giang Hạo, nói: “Tự mình nói đi.”