Chương 154: Chương 154
Cố Uyển thấy bộ dạng uể oải này của thằng bé, lại gần vỗ vào cái mông nhỏ: “Con có muốn học đứng không?” Lắc đầu.
Không muốn.
Chả trách Tần Chí Quân nói thằng bé thông minh, thật sự có thể nghe hiểu được lời cô nói này.
Cô vuốt vuốt mặt tiểu mập mạp, cười nói: “Đặt nhũ danh cho con là Đa Đa mà sao không như tên vậy hả, con chỉ cần hoạt bát bằng một nửa Điềm Bảo thôi thì tốt rồi.” Cô đứng dậy đi về phía đầu giường, đưa tay ôm lấy Bình An, cười: “Con trai ngốc, tối nay học đứng vậy là được rồi, hoạt động một chút thì tốt cho cơ thể, nhưng con làm hơi nhiều rồi, bây giờ có thể ngủ thì cứ ngủ thật nhiều, chưa cần gấp gáp đâu.”
Nói xong cô quay người lại nói với Tần Chí Quân: “Anh cũng đừng yêu cầu cao quá, hai đứa ngốc này bây giờ nếu đứng được thì đứng luôn, mà đi được thì cũng đi ngay chỉ để khiến ba vui, nhưng học đứng học đi sớm thế này, em nghe người ta nói là không tốt đâu, xương lũ nhỏ vẫn còn mềm.
Tần Chí Quân cười đồng ý, thả Điềm Bảo xuống giường nắm lấy bàn tay nhỏ đang khua loạn xạ nói: “Nghe mẹ con nói gì với anh hai không, con cũng học theo anh hai của con đi nhé, không cần vội.”
Chờ ba đứa trẻ uống sữa xong, đặt cho mỗi đứa một bình sữa, Tần Chí Quân ôm lấy Cố Uyển hỏi: “Anh không ở nhà, hẳn đêm nào em cũng mệt mỏi với ba đứa này phải không.”
Cố Uyển có chút xấu hổ, đẩy anh không cho ôm, nhỏ giọng nói: “Anh quên chuyện vừa nãy rồi à? Điềm Bảo giờ đang học bắt chước, anh phải chú ý một chút.”
Tần Chí Quân: “...nhỏ như vậy, có thể biết cái gì chứ.”
Cố Uyển không để ý đến anh nữa, thấy ba đứa trẻ kia vừa uống sữa vừa nhìn chằm chằm hai người.
Từ sau khi sinh ba đứa trẻ, Tần Chí Quân ở bên cạnh vợ hiền, nhưng cũng ở cạnh ba đứa con đáng yêu này, thật sự là không có thời gian thân mật. Hôm nay mới nhận ra là có điểm không ổn, ví dụ như việc con dần dần lớn lên thì cô vợ nhỏ của mình cũng không cho ôm trước mặt con nữa.
Cũng may vẫn chỉ là những đứa trẻ nhỏ, không có nhiều sức lực, hút sữa cho no bụng rồi thì cũng gà gật lăn ra ngủ ngay thôi, ba bình sữa còn chưa thấy đáy mà ba đứa đã ngủ say sưa rồi.
Còn mấy ngày nữa ba đứa trẻ mới đầy chín tháng, vậy mà không biết vì sao ba bọn chúng lại làm như muốn cho ba đứa ra rìa, hay vì bởi vì nguyên nhân kia.
Giang Hạo được sự đồng ý của nhà họ Tần mừng đến nỗi nửa đêm không ngủ được, ngồi dậy nghiêm túc viết báo cáo tình yêu, đến sáng thì giao cho chính ủy.
Sau đó vui vẻ hồ hởi gọi điện thoại về quê nói với gia đình về mối quan hệ của anh ta với nhà họ Tân, mẹ Giang nghe nói đối tượng của con trai bà ấy là em gái của phó đoàn trưởng, trong lòng lo lắng con trai mình có ý trèo cao hay không, nghe được người nhà họ Tần quan hệ rất tốt bà ấy mới vui mừng hẳn lên, đây là một mối nhân duyên tốt, hỏi khoảng thời gian nào thì kết hôn, trong nhà chuẩn bị đến đâu rồi, nhà phía cô dâu điều kiện tốt, sính lễ nhà anh ta không nên quá sơ sài.
Giang Hạo ước gì em gái nhà họ Tần có thể gả cho anh ta sớm hơn, dù sao cũng thích nhau hơn nửa năm, nhưng còn phụ thuộc vào việc ba vợ tương lai có đồng ý hay không.
Cuối cùng cũng chính thức thông qua, không cần phải bí mật gặp Hiểu Muội nữa, anh ta cúp điện thoại đem theo tiền tem tù phiếu đến nhà họ Tần để tìm Hiểu Muội, rồi thưa với Lâm Xuân Hoa rằng muốn đưa Hiểu Muội đi dạo. Lâm Xuân Hoa mừng cho hai người có thể vun đắp thêm cho mối quan hệ của mình, gọi Hiểu Muội ra ngoài, hỏi hai người có quay lại ăn trưa không rồi mới để đôi bạn trẻ đi.
Khi nhìn thấy Tần Chí Hoa, cũng nên nói một tiếng, bốn anh em chỉ còn cậu ấy là chưa giải quyết xong chuyện quan trọng của cuộc đời mình.
“Con thích kiểu con gái như thế nào, mẹ cũng thường để ý đến chuyện này của con đó.” Sống trong lục quân nửa năm, Lâm Xuân Hoa chuyện khác không dám nói, bà ấy quen không ít những người tầm tuổi cậu ấy.
Tần Chí Hoa còn chưa biết bản thân ra sao, cười nói: “Anh cả hai mươi sáu tuổi mới kết hôn, còn con mới hai mươi hai, vội vàng làm gì chứ, em Hiểu Muội cưới sớm hơn con cũng không sao, con là đàn ông mà, phải lập nghiệp trước khi lập gia đình.” Lâm Xuân Hoa liếc cậu ấy một cái rồi cười nói: “Con đáng làm giá cũng không sao, mẹ bây giờ anh cũng không vội, tốt hơn hết là con có thể tự mình tìm được người mình thích, giống như Hiểu Muội ấy.”
Tâm tư Tần Chí Hoa lúc này không để ý chuyện trai gái thường tình, cậu ấy toàn tâm toàn ý cho việc làm ăn, Lâm Xuân Hoa không ra ngoài nên không biết, người hay bôn ba như cậu ấy, cái nhìn với thế giới này cũng nhanh chóng thay đổi, trong nước hiện tại biết bao nhiêu ngành nghề chờ đợi, chỉ cần theo làn sóng này là có thể phất lên.
“Mẹ, ngày mai con sẽ đi thành phố Thâm Quyến một chuyến, ước chừng nửa tháng nữa con mới về.”
“Lâu như vậy sao? Vậy chuyện làm ăn ở sạp đó giao hết cho Hà Thành giúp con trông coi hả?” Lâm Xuân Hoa biết khả năng của thằng ba, hiện tại có một ngôi làng ở thành phố B bán buôn quần áo, Tần Chí Hoa đã có vị trí cố định ở đó, công việc kinh doanh rất tốt, thậm chí còn không ước lượng được số tiền mình kiếm được. Hà Thành cũng có một quầy hàng bên cạnh, hai người sẽ giúp đỡ nhau nếu muốn lấy hàng vào nam.
“Không sao đâu, hàng hóa đợt này con đi con chia cho anh ta một nửa rồi, không để anh ta làm không công vô ích đâu.