Chương 157: Chương 157

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 1,542 lượt đọc

Chương 157: Chương 157

Hai người sánh vai cùng nhau đi trong khuôn viên trường đại học, người đàn ông cao lớn đẹp trai mặc quân phục, nhìn quân hàm đã là Đại tá, người phụ nữ dịu dàng dung mạo xinh đẹp, cả người giống như mang theo ánh hào quang. Người đàn ông đẹp trai đi bên cạnh người phụ nữ xinh đẹp, sao không khiến người ta liếc mắt được. Tần Chí Quân đưa Cố Uyển đến thẳng lớp học. Kể từ khi kết thúc kỳ thi Đại học năm một nghìn chín trăm bảy tám tới nay, liên tục mấy năm đều có rất nhiều người đã kết hôn thi đậu đại học, cho nên thân phận cô đã kết hôn ở trường trung học có chút khó xử, đến trường đại học này quả thực rất bình thường, Cố Uyển một chút cũng không có ý định giấu diếm quan hệ với Tần Chí Quân.

Thật ra Tần Chí Quân cũng có bản tính nhỏ mọn, vợ anh quá đẹp, nam sinh Đại học Y dược Trung Quốc cũng có rất nhiều, sáng nay anh lấy quần áo từ trong tủ quần áo là cố ý không chọn trang phục bình thường, mà là mặc bộ quân phục khá trang trọng này để tuyên bố chủ quyền.

Ngày đầu tiên Cố Uyển đi học, lúc đầu ba đứa con mập mạp trong nhà vẫn chưa thích nghi được, đợi đến hơn mười giờ sáng cũng không thấy mẹ đâu, nhìn tới nhìn lui trong nhà cũng chỉ có bà nội và cô, ba đứa con mập con nhìn nhau, đi từ từ phân công nhau hành động bò đến các phòng trong nhà tìm mẹ.

Chỉ có hai người Lâm Xuân Hoa và Tần Hiểu Muội làm sao có thể nhìn thấy được mấy thằng nhóc mập mạp chia làm ba hướng. Lâm Xuân Hoa không còn cách nào đành một tay bế thêm người bình thường lười biếng nhất, hai mẹ con một người đi theo Điềm Bảo một người đi theo Bình An xem bọn nhỏ muốn làm gì.

Vì sao ôm nhiều hơn, bởi vì ba đứa nhóc này rõ ràng có hành động gì đó, nếu ôm Điềm Bảo và Bình An chắc chắn đứa kia sẽ khóc, bế nhiều hơn thì không được, cậu bé có thể không cần nhúc nhích mới không phí khí lực.

Đi một vòng, lầu một không có. Hai đứa nhóc chỉ nhìn cầu thang, vậy mà lại dám thử leo cầu thang, trời ạ, nhưng khiến Lâm Xuân Hoa bị dọa sợ không nhẹ, vội vàng giữ chặt và dạy bảo nói: “Cầu thang này cũng không được leo, ngã xuống thì rất nguy hiểm, có phải cháu muốn lên lầu hai không? Để bà bế các cháu lên.”

Có rất nhiều trẻ con, đưa Đa Đa lên lầu hai vào khu đồ chơi có hàng rào, bà ấy lại xuống cùng Tần Hiểu Muội từng người một bế Bình An và Điềm Bảo lên.

Điềm Bảo không chịu vào khu đồ chơi, cô bé muốn tìm mẹ. Cô bé đập đập hàng rào kia không biết trao đổi với Đa Đa thế nào, Đa Đa cũng ầm ĩ muốn đi ra.

Đến đây, Lâm Xuân Hoa còn có thể nhìn không nhìn rõ sao, ngày đầu tiên con dâu đi học, ba đứa con mập mạp cả buổi không thấy mẹ đâu nên mới đi tìm.

Bà ấy dứt khoát ôm Đa Đa ra khỏi khu đồ chơi để bọn nhỏ bò vào phòng tìm mẹ, Bình An tìm rất kỹ, mọi ngóc ngách đều không buông tha, toilet phòng sách đều đi tìm một vòng. Thấy vậy, Tần Hiểu Muội muốn bật cười, hỏi Lâm Xuân Hoa: “Mẹ, bọn nhỏ có phải cho rằng chị dâu cả đang chơi trốn tìm với bọn nhỏ không”

Lâm Xuân Hoa nhịn cười, nói là đúng tám chín phần rồi.

Đến khi cả phòng đều tìm một lượt rồi ngay cả sân cũng để cho Lâm Xuân Hoa bế đi một vòng, ba đứa nhỏ mới bối rối.

Không phải là chơi trò chơi, sau đó giương mắt chờ mẹ mong chờ về nhà.

Lúc ăn cơm trưa ông nội cũng về nhà, cả nhà đều ngồi dọn cơm, mẹ vẫn chưa về nhà, Điềm Bảo cuối cùng òa một tiếng khóc lên.

Điềm Bảo khóc, Bình An cũng bĩu môi, ngay cả Đa Đa cũng thỉnh thoảng đến nhìn cửa bên kia. Lâm Xuân Hoa ôm bảo bối ngọt ngào dỗ dành cả buổi, cũng mặc kệ cô bé hơi lớn như vậy có nghe hiểu hay không, bà ấy chỉ giải thích với cô bé là mẹ đi học rồi, đợi buổi tối sẽ về nhà.

Dỗ dành cả buổi, Tần Đại Hữu cầm đồ chơi trên tay đổi hết cái này đến cái khác cũng vô dụng, cuối cùng là Hiểu Muội chạy vào phòng bếp đi hấp ba bát thịt bọc trứng hấp bưng tới, tiếng khóc của Điềm Bảo mới dần dần nín đi. Đến khi mùi hương kia tỏa ra thì chỉ còn tiếng thút thít, cái cổ đã lặng lẽ vươn thẳng vào trong bát nhìn, là canh trứng mà cô bé thích nhất đó...

Mặt Lâm Xuân Hoa đầy tán thưởng nhìn con gái, vỗ vỗ lưng Điềm Bảo an ủi cô bé, đến khi chỉ còn lại tiếng nấc mới canh trứng vào miệng Điềm Bảo.

Thấy cô bé thật sự không khóc nữa, bà ấy đặt ba đứa nhỏ lên giường nhỏ để cho bọn trẻ tự mình ngồi, Lâm Xuân Hoa ngồi ở bên cạnh đút từng người một muỗng. Một người đút cho ba đứa nhóc mập mạp ăn, Lâm Xuân Hoa cho ăn chắc chắn không nhanh bằng sức ăn của bọn nhỏ nha. Bình An là anh em ăn nhanh nhất trong ba đứa, một ngụm vào miệng nhai hai cái đã nuốt hết, sau đó nhìn bà nội nhà mình cho Đa Đa ăn, đút Đa Đa ăn xong là đến Điềm Bảo, sau đó mới đến phiên cậu bé.

Cậu bé Bình An rất gấp gáp, giường nhỏ có rào chắn, cậu bé vươn dài cổ tỏ ý muốn ăn nhưng động tác của bà nội vẫn chậm, làm cậu bé gấp đến độ đỡ giường nhỏ muốn đứng lên. Điềm Bảo liếc cậu bé một cái, bắt chước cũng đứng lên, Đa Đa nhìn hai ngọn núi lớn trái phải, cậu bé thấp bé ngồi ở giữa là chuyện gì đang xảy ra đây, cố gắng giữ vững nhất trí với anh trai và em gái, cậu bé nói đều ngồi thật tốt, vậy mà nghĩ không ra.

Đây là cảnh tượng ba anh em cùng nhau ăn cơm, lúc mới lên bữa phụ vẫn là một người đút một người ăn, đút cho ăn vài ngày thì phát hiện bọn nhóc kia ăn cái gì cũng không nhanh không chậm. Lâm Xuân Hoa nhớ đến bà bác Vương ở nhà bên cạnh, mỗi ngày bưng một cái bát cơm nhỏ đuổi theo sau cháu trai ba tuổi để dỗ dành cho cậu bé ăn thêm hai miếng, vung tay lên lập tức chỉ định đút mỗi đứa một miếng, để cho bọn nhỏ ăn cái gì đều tích cực một chút.

Bây giờ bà xem cũng không phải lập tức tích cực, giống như chim non trong tổ yến duỗi dài cổ chờ mẹ Yến cho ăn, Tần Đại Hữu chỉ nhìn ba đứa cháu này cũng vui vẻ, . có một lần ngứa tay muốn đoạt lấy công việc cho ăn này, đút một lần ba đứa nhỏ ăn đến mức trên mặt đều thỏa mãn nhưng lại bị Lâm Xuân Hoa chê tay ông ấy quá vụng nên thu hồi lại công việc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right