Chương 159: Chương 159

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 2,553 lượt đọc

Chương 159: Chương 159

Lâm Xuân Hoa cảm thấy đây cũng không phải chuyện lớn gì nên thay mặt Tần Chí Hoa đồng ý, bởi vì thời gian Tần Chí Hoa về nhà không rất thất thường, nên bà ấy dứt khoát đưa địa chỉ công ty Tần Chí Hoa cho Hạ Mẫn.

Hạ Mẫn tràn đầy nhiệt huyết muốn khởi nghiệp, sau Tết Trung thu cô ấy lập tức đi tìm Tần Chí Hoa, lúc đó Tần Chí Hoa đang đau đầu vì các vấn đề liên quan đến việc xin các đơn vị tổ chức buổi triển lãm tiến triển không thuận lợi, bởi vì trước đây thành phố B chưa từng có người nào tổ chức buổi triển lãm lớn, các đơn vị quản lý thật ra cũng không rành lắm, Tần Chí Hoa coi như là mò kim đáy bể.

Nhưng sau khi Hạ Mẫn nói rõ ý định tới, anh ta vẫn buông chuyện của mình xuống trước, lắng nghe chuyện nó Mẫn nói ra suy nghĩ của cô ấy, lại hỏi cô ấy đại khái có thể đầu tư bao nhiêu và cho cô ấy một vài sáng kiến đúng trọng tâm.

Cuối cùng nói: “Nếu em muốn làm kinh doanh liên quan đến thời trang, ở giai đoạn này quần áo và mỹ phẩm là một lựa chọn tốt, nếu như đủ tài chính anh đề nghị em nên giới thiệu các thương hiệu nhập khẩu để làm đại lý riêng mình. Bây giờ các thành phố lớn đã có thương hiệu quần áo và mỹ phẩm ở ngoài chiếm giữ rồi, khả năng cạnh tranh về các thương hiệu trên thị trường cũng sẽ lớn hơn, cũng có lợi nhuận hơn, chủ yếu vì em là một cô gái, làm thương hiệu cao cấp độc quyền sẽ dễ dàng và thoải mái hơn rất nhiều, không quá mệt mỏi.”

Hạ Mẫn xuất thân tốt, từ nhỏ đã dùng rất nhiều các loại hàng ngoại, nghe Tần Chí Hoa đưa ra sáng kiến như vậy, ánh mắt cô ấy sáng lên, lại hỏi thăm thương hiệu nước ngoài đi tìm như thế nào, làm sao giới thiệu được.

“Trước khi làm chuyến đi này anh đề nghị em nên đi xem thử thị trường ở thành phố Thượng Hải và thành phố Thâm Quyến, tuy thành phố B là thủ đô, nhưng về mặt thời trang vẫn không bằng mấy thành phố này. Nếu như không có cách ra nước ngoài, trước tiên em cứ đến mấy thành phố này xem thử thị trường, nếu như có hứng thú muốn làm thì hãy tìm được tổng đại lý trong nước của bọn họ, em làm đại lý ở thị trường phía Bắc hoặc là đại lý của thành phố B sẽ khá dễ dàng vào nghề, sau này có năng lực lại tự mình đi tiếp xúc với các thương hiệu nước ngoài cũng được.”

Anh ta lại nói cho cô biết là anh ta khá quen thuộc với tình hình ở thành phố Thâm Quyến, nói xong những chuyện này, anh ta còn cố ý dặn dò: “Bên phía thành phố Thâm Quyến và Hương Giang rất loạn, một cô gái như em tuyệt đối không thể đi một mình đến đó, có đàn anh đáng tin cậy hoặc anh trai đi cùng em mới an toàn.

Hạ Mẫn và Tần Chí Hoa nói chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ mới tạm biệt, đúng lúc Tần Chí Hoa muốn đến các đơn vị liên quan bàn bạc chuyện bán hàng triển lãm nên thuận đường đưa cô ra ngoài, anh ta lo lắng cô không biết chừng mực lại tự mình đến thành phố phía Nam, vấn đề tập trung vào mặt an ninh trật tự ở thị trường Thâm Quyến. “Cướp bóc, buôn người đều có, cô gái như em rất dễ bị coi thành mục tiêu nhất, lời nói của anh em nhất định phải ghi nhớ, đừng xảy ra vấn đề gì đến lúc đó anh lại cảm thấy tội lỗi lắm.”

“Cám ơn anh ba Tần, anh đã nhắc nhở em nhiều lần như thế rồi, em sẽ không mạo hiểm đi đâu.” Hạ Mẫn gật đầu, rất chân thành cảm ơn Tần Chí Hoa, cô ấy luôn luôn được người nhà bảo vệ rất tốt, Tần Chí Hoa nói những chuyện kia cô ấy rất khó tưởng tượng ra, nhưng anh ta đã cẩn thận dặn dò nhiều lần như thế, cô ấy cũng ghi nhớ trong lòng.

Hai người tách ra ở ngã tư, lần này nói chuyện với Tần Chí Hoa xong, Hạ Mẫn đã có một nhận thức rõ ràng về việc phấn đấu cho tương lai của mình, tâm trạng tự nhiên cũng rất tốt. Nhưng bộ dáng cô ấy và Tần Chí Hoa nói chuyện rất vui vẻ lại rơi vào tầm mắt của mấy người Trần Tuấn đang ngồi ở một quán cà phê ven đường, anh ta vỗ vỗ vai Mạnh Giang đang ngồi bên cạnh và nói: “Cậu nhìn xem, đó là Mẫn Mẫn mà."

Mấy người bạn đều ghé đến bên cửa sổ sát đất, nhìn thấy đúng là vậy, Mạnh Giang trợn tròn mắt và nói: “Đây là người yêu của Mẫn Mẫn sao?”

Cũng không trách được anh ấy nghĩ như vậy, từ nhỏ Hạ Mẫn đã đi theo phía sau mấy người bọn họ, làm sao có thế kết giao bạn bè khác, Cố Uyển cũng chỉ là ngoại lệ, nhưng Cố Uyển là nữ mà. Lúc này thấy cô ấy sánh vai với một người đàn ông rất tuấn tú còn cười nói vui vẻ, hơn nữa còn rất gần gũi, nhìn hai người tách ra Hạ Mẫn vẫn cười vui vẻ như thế, một nhóm bạn bè chơi đùa từ nhỏ đến lớn đều ngạc nhiên.

Bọn họ lại muốn gọi Hạ Mẫn hỏi thử nhưng mới chớp mắt cô ấy đã lên xe buýt rời đi rồi.

“Tin tức lớn nha, việc này phải nói với A Ngạn mới được, quay lại để Mẫn Mẫn mang thằng nhóc kia ra mấy người anh xem thử.”

“Đừng nói, dáng vẻ thẳng nhóc kia rất đẹp trai, cả người ăn mặc cũng rất sang trọng, không biết trong nhà làm nghề gì.”

Tin tức Hạ Mẫn có thể đã yêu truyền đến tai Phương Ngạn và Tiêu Vũ Phi như vậy, mà hai người trong tin đồn yêu đương hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Lúc Tiêu Vũ Phi nghe được tin tức này chỉ ngẩn người, dường như rất bình tĩnh, có điều lúc rót trà nước tràn ra ngoài ly cũng không phát hiện, phải khi Phương Ngạn ngồi bên cạnh anh ta nhắc nhở: “Tràn ra kìa.”

Mấy anh em ngoại trừ Phương Ngạn đại khái nhìn ra có gì đó không bình thường, thì ai cũng không phát hiện ra Tiêu Vũ Phi có tâm tư gì đó với Hạ Mẫn, không trách người khác thần kinh thô được, trước đó Tiêu Vũ Phi cũng không ý thức được dục vọng chiếm hữu của anh ta đối với Hạ Mẫn không phải là anh trai đối với em gái, mà là tình cảm trai gái.

Cho nên Mạnh Giang thấy anh ta rót trà tràn ra còn cười nói: “Vũ Phi cũng không ngờ tới à, trong đám bạn bè chúng ta, Mẫn Mẫn lại là người đầu tiên yêu đương đó.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right