Chương 167: Chương 167
Nói với Lâm Xuân Hoa bản thân không có sao, trên mặt chỉ bị chút thương ngoài ra, Lâm Xuân Hoa lấy cái bình thuốc của Đính Vấn Quân đưa cho Tần Chí Hoa: “Đây là lọ thuốc cô bé họ Tiêu đưa cho mẹ để đưa cho con, nói là trị thương vô cùng tốt, mấy quà khác mẹ không nhận, chỉ lấy cho con lọ thuốc trị thương này, tý nữa con nhớ dùng.”
Cố Uyển nghe thấy thế, nói: “Cô ấy không họ Tiêu, họ Đinh, tên là Đinh Vấn Quân.”
Lâm Xuân Hoa kinh ngạc nói: “Không phải nói là hai chị em sao?”
Cố Uyển kể những chuyện nhà họ Tiêu nghe được từ Hạ Mẫn cho Lâm Xuân Hoa nghe, nói: “Bà mẹ kế kia thật sự khó dây dưa, Đinh Vấn Quân hình như có chút xích mích với bà cô ấy, chuyển đến nhà bà ngoại ở, hộ khẩu cũng sửa lại theo họ mẹ.”
Lâm Xuân Hoa nghe vậy không nhịn được mà thổn thức, con gái ruột thịt mình cũng không muốn gặt, bưng một cái gì đó từ bên ngoài vào: “Những lời này cô ấy nói không sai, có mẹ ghẻ sẽ có cha kế, nếu người phụ nữ này không còn nữa, rất khó tìm được người đàn ông đáng tin.”
Bà đang nằm nghe tiếng súng nghếch đầu trên nói một câu, Tần Chỉ Hoa cười nói: “Mẹ, đừng có một gậy đánh chết đàn ông như vậy, cũng không phải ai ai cũng như vậy.”
Lâm Xuân Hoa cười nói: “Ừ, con dâu nhà họ Tần chúng ta đều là người có phúc khí lớn, chúng ta không được than chuyện như vậy, có điều nếu con trai tôi ngu xuẩn như vậy thì tôi cũng có thể một gậy đánh chết nó.”
Nhìn Cố Uyển với Tần Hiểu Muội ở bên cạnh không ngừng cười, Điềm Bảo cũng ở bên cạnh phụ họa: “Đánh chết…”
Má ơi, đứa nhóc đầu gấu này cũng có thể nhả hai tiếng đó.
Cô Uyển ngồi bên cạnh giường ôm con gái vào vào lòng, dạy dỗ nói: “Điềm Bảo ngoan, không được học những lời này, nào, gọi bà nội nghe.”
“Bà nội~”
“Ông nội!”
Lâm Xuân Hoa buồn cười, vỗ sau ót Tần Chí Hoa một cái, trách: “Ra cái dạng gì, từ trước giờ vẫn dỗ dành mấy anh em Thiên Nhi bằng mấy cái này, bây giờ cũng có thể tìm được socola từ hoa quả, sau này lớn hơn thì cho ăn, ăn giờ sẽ sâu răng.”
“Sau này còn phải thay răng, sợ gì, hơn nữa sau này cũng chưa chắc có, một hai ngày mới có một lần, không nhìn thấy Bình An không muốn nói chuyện, gọi chú thì hay lắm, mẹ con ghen tỵ lắm đó.” Tần Chí Hoa cười đưa thanh socola đến trước mặt mấy đứa con nít, dụ dỗ kêu chú mới cho ăn.
Tuy là nói con ít ăn nhiều đường không tốt, nhưng chú nhỏ hiếm khi ở nhà để trêu trọc cùng ba bánh bao của Cố Uyển, cô cũng không để ý, cười cười chuyển đổi đề tài: “Triển lãm của cậu chuẩn bị thế nào rồi, đây mới đầu tháng, chị chuẩn bị xem trước thư mới, triển lãm mở từ cuối tháng đến đầu tháng đúng không?”
“Địa chỉ đã sớm định, trước mặt đã ký hợp đồng hơn một trăm ba mươi nhà, phía sau còn chuẩn bị một ít, nhung trước mắt vẫn cứ tuyên truyền trước đã, em với Hán Thương đã có hợp đồng cam kết triển lãm, tiền người đi tham quan mua vé sẽ trả lại cho Hán Thương.”“Ông nội ~”
“Mẹ!”
“Mẹ ~”
…Lâm Xuân Hoa nghe còn phải trả phí, trong lòng có chút treo ngược, hỏi Tần Chí Hoa: “Con có nắm chắc không, đến lúc đó người đi xem trên dưới cũng một tháng, tiền chi phí không phải thiệt sao?”
Tần Chí Hoa trái lại lại khá tự tin, nói không đến nỗi: “con sẽ bắt đầu quảng cáo trên các tờ báo vào giữa năm và sau đó lên các cộng đồng khác nhau để đăng một số áp phích. Những ngày này, con đang tăng cường trao đổi với một số nhà sản xuất để thảo luận về tỷ suất lợi nhuận. Trong thời gian diễn ra triển lãm, sẽ có một số giảm giá, Vì vậy, nhiều người sẽ săn đuổi giảm giá. Giảm giá đến nhưng các thương hiệu lớn vẫn e ngại về ảnh hưởng của thương hiệu và họ không muốn tăng giá, chậm nhất là vào ngày mười, con sẽ in thêm tờ rơi sau khi xác nhận sự ủng hộ, và sau đó nhờ ai đó giúp phân phát chúng ở khắp mọi nơi.”
Tuy Tần Chí Hoa nhắc đến khá tự tin, nhưng Lâm Xuân Hoa với Tần Đại Hữu vẫn rất lo lắng, chẳng qua là hai người cũng già rồi không có kiến thức nhiều, cũng không có đề nghị gì để xây dựng.
Ngược lại là Cố Uyển, nghe Tần Chí Hoa nói xong suy nghĩ một chút, nói: “Chị nghĩ không cần thiết phải tìm một nhà sản xuất có thương hiệu lớn để thu lợi nhuận. Cậu có thể tìm thấy thứ mà người bình thường mua nhiều hàng ngày và biết giá để kiếm lợi nhuận lớn, chẳng hạn như chất liệu vải nhung, vải bông, hủ tiếu, cái này có giá cụ thể, cậu xem nếu có thể tìm được nhà sản xuất lãi lớn, lại còn in hình với giá trên poster có khi còn hấp dẫn hơn lợi nhuận của thương hiệu lớn.”
Nói đến chỗ này, cô nói: “Nếu cậu không thể tìm thấy nhà sản xuất như vậy, cậu cũng có thể tìm một nhà sản xuất gần đó ở thành phố B để đặt hàng một đợt và yêu cầu nhân viên bán hàng bán nó trong một số gian hàng. Nó cũng tiết kiệm chi phí để mang lại sự phổ biến cho toàn bộ triển lãm với lợi nhuận nhỏ nhưng doanh thu nhanh chóng.”
“Chủ ý này của chị dâu thật tốt.”
Tần Chí Hoa nghe vậy hai mắt sáng lên, gần đây anh cũng đang tìm thương hiệu mới, dồn suy nghĩ của mình vào trong bế tắc, Nếu không tìm được nhà sản xuất có lãi thì anh ấy sẽ tự làm, lãi nhỏ nhưng thu nhanh chứ không bán lỗ nhiều. Gian hàng thừa chưa cho thuê có thể tận dụng để làm nhiều tiền hơn, không nhất thiết phải ít hơn thuê gian hàng. Điều quan trọng là phổ biến.