Chương 176: Chương 176

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 2,427 lượt đọc

Chương 176: Chương 176

Cố Uyển nhớ lại năm trước cô chỉ nói với mẹ chồng cô kiếm được gần một ngàn đồng từ quầy hàng, mẹ chồng cô dặn cô không được tiết lộ tài sản của mình. Hai năm qua, cô đã biết ít nhiều về Vương Hải Quyên, cô ôn tồn nói với Lâm Xuân Hoa: “Con biết rồi, những lời năm trước mẹ dạy con đều nhớ. Con chỉ nói với mẹ để mẹ biết bây giờ gia đình chúng ta có tiền rồi. Con có thể nói riêng với ba là chúng ta không cần dựng cái sạp đó nữa, hứng mưa hứng gió cực khổ biết bao, ban đầu con thuyết phục ông ấy mà ông ấy không chịu nghe, nhưng bây giờ con đã thân với hai người rồi, mẹ bảo ba bớt sầu nữa. Con đã bàn bạc với anh Quân mua một chiếc TV, tủ lạnh và máy giặt, sau này mọi người ở nhà có TV để xem, chăm sóc con cháu, cũng không còn phải vất vả nữa. Hàng năm, con sẽ dành dụm tiền cho ba mẹ, ba mẹ có tiền trong tay cũng không phải lo lắng, yên tâm hưởng phúc của con cháu.”

Cô nói tiếp: “Con cũng tiết lộ cho mẹ biết của mình không một tin, em ba và Hiểu Muội không kết hôn. Em ba có bản lĩnh của mình không cần chúng ta phải lo lắng, đến lúc đó chính là chuyện dệt hoa thêu gấm. Hiểu Muội với con từ nhỏ đã rất tốt, từ lúc con mang thai em ấy đã đến giúp con, con đều ghi nhớ trong lòng, con sẽ không bao giờ để em ấy chịu khổ, đợi em ấy lấy chồng con nhất định sẽ cho em ấy một của hồi môn hậu hĩnh, để em ấy được nở mày nở mặt gả đi.”

Những lời này khiến Lâm Xuân Hoa cảm thấy ấm áp, bà có thể không thương cái thân già của mình, nhưng già phải càng mạnh mẽ hơn, hơn nữa còn một trai một gái chưa có gia đình, còn phải kiếm tiền cho hôn lễ của bọn trẻ và tiền dưỡng lão. Nghe những lời này của Cố Uyển, hai người thật sự không cần lo lắng cho sau này nữa, bà vỗ vỗ tay Cố Uyển khen ngợi: “Con gái ngoan, mẹ với cha con có được một cô con dâu như con đúng là có phúc.”

Cố Uyển tự nghĩ rằng việc gả vào một gia đình như vậy không phải là may mắn cho cô, cô lại nói với Lâm Xuân Hoa về việc mua một chiếc xe hơi, nói: “Anh Quân đã tìm người, sáng mai chúng ta sẽ đi thanh toán tiền, sáng mai có thể lấy xe về được rồi.”

“Chuyện lớn như vậy sao có thể bình tĩnh, giờ này mới nói cho mẹ biết.” Trời ạ, mua xe hơi.

Nhà Tần cũng có dùng xe hơi, nhưng là của quân đội của Tần Chí Quân, tiện đường có thể lái xe trở về, nhưng đó không phải là xe của nhà họ Tần.

“Chiếc xe này giá bao nhiêu?” Cố Uyển nói sáu mươi ngàn, rồi lại giúp Lâm Xuân Hoa vỗ lưng hít thở sâu vài hơi. Sau đó mới quay lại và nói: “Sáng mai đi mua nhang đèn và pháo, sau đó mua vải đỏ. Chuyện lớn như vậy, ở quê chúng ta xây nhà chỉ mới tốn có mấy ngàn, xe hơi đắt như thế, thì phải đốt pháo ăn mừng mới được.”

“Con cũng không biết quy tắc gì, cứ làm theo mẹ vậy.” Cô không hiểu lắm những chuyện này, vì vậy cứ nghe theo Lâm Xuân Hoa sắp xếp tất cả. Nghĩ xong liền nói: “Mẹ, hiện giờ có tiền, đã hai năm không có về nhà, ngày mai con cùng anh Quân đi mua đồ gia dụng, con cũng muốn mua cho gia đình mẹ con một phần, để bọn họ được vui.”

Lâm Xuân Hoa cười nói: “Nên làm, ba mẹ sinh ra nuôi nấng con, hiếu thuận một chút cũng là điều đúng mà.”

Cổ Uyển mỉm cười phải nói điều đầu tiên cô nghĩ đến chữ hiếu thực sự không phải là nhà mẹ đẻ mà là mẹ chồng này, thứ nhất là ba mẹ chồng đối xử với cô rất tốt, hai người sống cùng nhau mỗi ngày và cũng đã có tình cảm với nhau, mọi người luôn quan tâm nhiều hơn.

Tuy nhiên, dù ba cô bên gia đình mẹ đẻ nói rằng không coi trọng cô bằng anh trai, Cố Uyển làm con gái cũng cảm thấy chạnh lòng nhưng nghĩ đến điều kiện gia đình cũng chỉ như thế, khi xuất giá, mang thai, gia đình cũng không bạc đãi cô điều gì, ngay cả chị dâu Vương Thủy Anh của cô cũng chân thành nhờ mẹ chồng mang quà đến cho cô.

So với điều kiện hiện tại của cô, của hồi môn đầu năm, tiền bạc, trứng, chăn bông gia đình gửi đến khi cô mang thai có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng người nhà quê một năm cũng không thể tiết kiệm được vài thước vải hay mấy đồng tiền bạc, đặc biệt là khi cha mẹ cô xây nhà và mắc nợ bên ngoài, trong thâm tâm Cố Uyển, cô biết rằng đó thực sự là những thứ tốt nhất mà họ có thể mang đến cho cô

Cố Uyển sau khi kết hôn, xa gia đình, cuộc sống ngày càng tốt hơn, cô đã quên đi mọi chuyện không hay trong quá khứ, ngược lại rất quan tâm đến lòng tốt của ba mẹ, anh chị em của mình. Đây có thể là tình cảm huyết thống.

Tối đến Lâm Xuân Hoa nói chuyện với Tần Đại Hữu, cảm thán rằng tổ tiên của nhà họ Tần đã hiển linh rồi, con dâu này không chỉ hiếu thuận ngoan hiền, mà còn là thần tài nữa. Gia đình con trai trưởng đã làm ăn phát đạt, hai ông bà cả đêm cứ như nằm mơ, lăn tới lăn lui hưng phấn suốt cả đêm mới ngủ.

Tần Chí Quân bên này đợi con ngủ say, ôm Cố Uyển vào lòng, hỏi: “Nói chuyện với mẹ rồi sao? Anh thấy mẹ buổi tối ăn tối rất vui vẻ.”

Cố Uyển gật đầu, dựa vào trong lòng anh cười nói: “Anh Quân, em cảm thấy mẹ rát thương em, anh không biết...”

Cô nói cho Lâm Chí Quân nghe Lâm Xuân Hoa đã hai lần dạy cô không được để lộ tiền của của mình ra ngoài cho người khác biết, nói: “Anh nói xem nếu để anh chị em của anh nghe được sẽ ghen tị chết mất, nhưng mà trong lòng em rất vui, em cảm thấy thực sự tốt với em hơn cả con ruột của bà ấy, đây không phải nói dối, em cảm thấy bà ấy thật sự như thế.”

“Anh có biết sau khi gả vào gia đình anh, em mới có cảm giác được mẹ ôm vào lòng thương như thế này không. Trước đây ở nhà ba mẹ chỉ yêu thương anh trai em thôi.” Lời nói này đều chứa đầy cảm giác hạnh phúc và hài lòng, “Anh Quân, em muốn ba mẹ có thể sống với chúng ta mãi mãi.”

“Ừm, nếu mẹ biết em có suy nghĩ như vậy nhất định sẽ đồng ý. Sau khi em ba kết hôn, mẹ có thể sẽ đi qua đó phụ giúp, nhưng mẹ rất thích em.”

“Năm đó khi hai bên gia đình vừa đề cập đến chuyện cưới xin, lúc đầu em sợ mình thật sự tàn phế cả đời không xứng với anh anh sẽ không đồng ý. Lúc đó mẹ gạt nước mắt nói, chỉ cần con gả vào gia đình này, mẹ sẽ thương con hết lòng, hơn cả con trai con gái ruột của mẹ.” Tần Chí Quân xoa xoa sau gáy cô một lúc, nghĩ đến chuyện trước đây, có lẽ đó cũng là một đêm yên bình và đẹp đẽ, hoặc có thể anh đã bị cảm nhiễm bởi niềm hạnh phúc của người phụ nữ nhỏ bé trong vòng tay anh, bằng một giọng điệu rất dịu dàng.

Cố Uyển bĩu môi khi nghe anh kể về những gì đã xảy ra khi đó, trầm giọng nói: “Lúc đó anh không lấy em, không chừng bây giờ đã cưới Triệu Quyên rồi, còn em, cũng không biết đã gả cho ai.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right