Chương 199: Chương 199

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 2,683 lượt đọc

Chương 199: Chương 199

Bình An nghe hiểu, không để ý đến hai chữ anh trai kia, nghĩ đến Sáu Cân lại nhìn Như Lan và Điềm Bảo, nhóc con hơi do dự.

Cậu bé thích em trai Sáu Cân nhưng cũng thích Như Lan và Điềm Bảo. Ba anh em từ lúc sinh ra chưa tách khỏi nhau một ngày.

Cố Uyển lập tức nói: “Các con có ba người, Sáu Cân chỉ có một người. Như thế có tốt không? Bình An và Như Lan thay nhau xuống ngủ cùng Sáu Cân một ngày nhé, đồng ý không? Mỗi ngày Sáu Cân đều gọi các con là anh trai vậy các con có phải cũng nên chăm sóc em trai không? Con xem vừa rồi Sáu Cân có phải rất buồn không?”

Bình An nghe hiểu câu nói cuối cùng làm anh phải chăm sóc em trai. Một người một ngày nha, vậy hôm nay nhóc ngủ cùng Sáu Cân, ngày mai vẫn có thể ngủ cùng em gái. Nghĩ như vậy cậu bé lập tức gật đầu, Như Lan cũng đồng ý.

Cố Uyển cười, khen: “Bình An và Như Lan đều là nam tử hán. Bình An là anh cả, hôm nay Bình An, ngày mai Như Lan, được không?”

Hai anh trai nhỏ đều gật đầu, Cố Uyển cho Như Lan và Điềm Bảo ngoan ngoãn nằm rồi mặc thêm quần áo cho Bình An rồi bế cậu bé xuống lầu.

Chờ Cố Uyển tan học trở về Tần Hiểu Muội sẽ chủ động nói với cô mình muốn học chuyên sâu kỹ năng này.

Cố Uyển cũng thấy cô ấy làm việc rất chăm chỉ, cũng tính chuyện sau này cho cô ấy. Khi Hiểu Muội nói cô ấy muốn học, Cố Uyển đã nói những gì cô ấy nghĩ.

“Không quan trọng bằng cấp, cậu chỉ cần học tốt môn này. Mình nghĩ cậu tự học bằng sách giáo khoa thì không tiếp thu được nhiều kiến thức, phải có người dạy mới được, Hơn nữa thiết kế thời trang cũng phải có tài vẽ tranh. Cậu xem có nên đi học lớp hội học trước không, chuyên môn học vẽ tranh. Sau đó chúng ta tìm hiểu xem thầy cô bên Học viện mỹ thuật, xem có thể âm thầm nộp học phí để họ cho cậu học trên lớp không. Hồi cấp ba, mình thuê giáo viên riêng, trả lương theo giờ. Mình đến nhà giáo viên, nếu đủ tiền thì giáo viên có thể kiếm thêm thu nhập. Chúng ta có thể học kiến thức, không kém như những gì chúng ta học ở trường. Cậu nghĩ xem, trong trường một một giáo viên phải dạy hàng chục học sinh còn dạy em là một kèm một.”

Sắp xếp như vậy nhiên rất tốt. Nhưng Tần Hiểu Muội có chút lo lắng. Giảng viên ở đại học rất cao cấp, dạy một mình cô ấy thì phải trả bao nhiêu tiền mới được. Cố Uyển bảo cô ấy không cần lo lắng cái này, cô sẽ lo học phí cho.

Tần Hiểu Muội tất nhiên không đồng ý, Tần Chí Quân và Lâm Xuân Hoa cũng phản đối, Tần Chí quân nói: “Không nói đến việc em cho Hiểu Muội rất nhiều tiền, nếu không đủ anh và mẹ cũng có tiền. Việc Hiểu Muội học cũng không cần chị dâu em bỏ tiền đâu.”

Cố Uyển cười cười, nói: “Cũng được, việc này cũng không quan trọng. Trước tiên em sẽ tìm một lớp dạy vẽ tốt cho Hiểu Muội. Sau khi có nền tảng hội họa thì chúng ta sẽ đến Học viện mỹ thuật tìm giáo viên dạy thiết kế thời trang.”

Nhiều phụ huynh trong khu nhà đã đăng ký cho con mình theo học nhiều lớp năng khiếu, đặc biệt là học sinh trung học đang chuẩn bị theo học chuyên ngành nghệ thuật. Cố Uyển tìm đến thầy Phương Tử Quân hỏi thăm rồi tìm cho Hiểu Muội một lớp huấn luyện cách khu nhà không xa.

Vào giữa tháng Ba, người đưa thư chuyển một bưu kiện lớn, được gửi từ quê đến.

Lâm Xuân Hoa cũng không biết chữ. Hiểu Muội và Cố Uyển đều đi học, trong nhà chỉ có hai ông bà già và bốn đứa bé. Họ cũng không mở ra, chờ chạng vạng tối khi Cố Uyển và Tần Hiểu Muội trở về, Lâm Xuân Hoa mới kéo họ đến xem cái hộp kia.

Người nhận là Cố Uyển, nhìn tin nhắn, Cố Uyển cười và nói: “Là em dâu gửi.”

Nghe nói là Vương Hải Quyên gửi, Lâm Xuân Hoa bảo Tần Đại mở hộp ra. Bên trong hộp nhét đầy quần áo. Trên mỗi túi quần áo đều dán tên, Cố Uyển lấy từng cái ra. Có của ông bà, Hiểu Muội, cô, còn có bốn đứa bé. Ngoại trừ hai người đàn ông là Tần Chí Quân cùng Tần Chí Hoa thì cô ấy không tiện mua, còn lại già trẻ lớn bé trong nhà đều có.

Cố Uyển mở túi, trong đó có một bộ áo dài mùa xuân, còn có một phong thư. Cô mở thư mà không xem quần áo trước.

Ngoài sách chuyên môn, thư viện của trường Cố Uyển còn sưu tầm rất nhiều sách khác. Trước đây cô đã chuyển sang sưu tầm các bài thơ, trong bài thơ “Bát Chí” của một nhà thơ vào giữa thời nhà Đường có câu “Gần nhất xa nhất là sự vật, sâu nhất cạn nhất là suối trong, cao nhất sáng nhất là mặt trăng mặt trời, thân nhất đơn giản nhất là vợ chồng.”

Có những cặp vợ chồng bên nhau lúc khó khăn không rời, có người trở mặt thành thù, biến thành những người xa lạ thân thuộc nhất trên đời. Tình nghĩa vợ chồng thực sự là thứ không thể thiếu nhất. Chưa chắc em dâu đã hận Tần Chí Cương nhưng sau sự việc này, sự xa cách trong lòng khó là điều chắc chắn.

Sau khi nhận được đồ, Cố Uyển muốn lấy máy ảnh chụp lại một số bức ảnh về cuộc sống của Sáu Cân, còn chụp ảnh của bốn đứa trẻ khi chơi cùng nhau, cuối tuần mang đến tiệm chụp ảnh để nhờ người ta rửa ảnh ra, viết một lá thư gửi hơn mười bức ảnh cho Vương Hải Quyên.

Bên trong thư nói bây giờ Sáu Cân béo hơn trước nhiều để cô ta yên tâm, cũng đề xuất cho vợ chồng Vương Hải Nguyên nếu điều kiện kinh tế cho phép thì nên lên huyện mua một căn nhà hoặc thuê một căn nhà nhỏ để ở. Để sau này Sáu Cân có về cũng không cần phải đi lại xa xôi giữa thành phố với thôn, người lớn đều không muốn trẻ con phải chịu khổ, nói nếu có mua nhà thì phải sửa sang lại đàng hoàng một chút cho chỗ đấy thành chỗ thường trú của Sáu Cân.

Lúc Tần Chí Quân trở về đã là giữa tháng tư, vừa hay hôm ấy là thứ bảy, anh chơi với con một lúc thấy thời gian còn sớm nên định đi xem nhà với Cố Uyển. Quay về phòng cầm chìa khóa lái xe đi tìm địa chỉ nhà, hai vợ chồng đều bình tĩnh, hai năm qua họ không đến xem tý nào, hôm nay mới là lần đầu tiên đến.

Căn nhà ở phía Tây thành phố, đi qua mới phát hiện khu đấy chỉ toàn các tòa nhà lớn, vốn dĩ Tần Chí Quân có từng nghe câu Đông phú Tây quý ở thành phố B, chờ đến khi thật sự đi đến căn nhà đấy mới biết tại sao năm đó Chu Dương lại hâm mộ. Diện tích của toàn bộ tòa nhà là một nghìn hai trăm tám mươi mét vuông, vốn lúc đầu nhìn con số còn chưa mường tượng ra nhưng đến khi thấy rồi mới biết khí phái đến mức nào.

Toàn bộ con phố nhỏ này chỉ có hai căn biệt thự, hai dãy nhà Đông Tây có thể đi hai làn xe qua lại, còn dãy nhà Nam Bắc thì hẹp hơn một chút nhưng ô tô cũng có thể đi qua. Hầu hết khi có ba bốn sân đều theo hình tam giác chữ nhật, Tần Chí Quân đi một vòng bên ngoài rồi tính rộng khoảng ba mươi hai mét và dài là bốn mươi mét đúng y như trên sổ sách giấy tờ, tường cao khoảng sáu bảy mét đúng chuẩn với nghĩa kín cổng cao tường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right