Chương 205: Chương 205
Mặc dù Cố Uyển có thuyết phục, nhưng nghe tới mấy trăm vạn tệ, Lâm Xuân Hoa làm sao có thể không lo lắng, bà trằn trọc mất ăn mất ngủ mất. Mặc dù trong nhà không có gì cần phải mua nhưng bà vẫn tranh thủ lúc con gái ở nhà có thể phụ giúp việc chăm sóc các con và đến trung tâm mua sắm tự chọn gần nhà nhất, không khéo tình cờ có được ý tưởng kinh doanh.
Bà ấy lo quá, những thứ khác có thể chi ra thì không sao, nhìn xem rau quả tầng một để ở đâu, hôm nay bán không được thì ngày mai cũng héo, tới ngày mốt thì chỉ có thể vứt bỏ. Nhìn trung tâm mua sắm tự chọn ít xe cộ này giống nhìn tiền của con dâu Tiểu Uyển và người con thứ ba của bà. Khi trở về nhà, bà nói chuyện với Tần Đại Hữu và Tần Hiểu Muội, bà thực sự rất lo lắng.
Tần Đại Hữu so với bà có vẻ mạnh mẽ hơn, ông là người đứng phía sau kiếm tiền cùng Tần Chí Hoa nên ông rất tin tưởng vào khả năng của con trai mình. Ông khuyên Lâm Xuân Hoa không nên lo lắng về chuyện này: “Những chuyện này chúng ta vốn cũng không hiểu, tốt nhất chúng ta nên chăm sóc bọn trẻ và trồng trọt chăn nuôi. Nếu chúng làm tốt thì không cần lo lắng về miếng cơm manh áo nữa, con nếu có lỡ thất bại thì chúng ta cũng có thể giúp đỡ con cháu từ từng bữa cơm.”
Tần Hiểu Muội cho biết, cũng có những trung tâm thương mại rất hot, khách hàng phải xếp hàng dài để thanh toán, điều này còn phụ thuộc vào địa điểm và phương thức kinh doanh.
Dù cho là Lâm Xuân Hoa có lo lắng, thì trung tâm mua sắm tự chọn mà Tần Chí sám Hoa muốn làm đã bắt đầu chuẩn bị xong, Cố Uyển đưa anh đến khu quân đội và có một cuộc trao đổi với Phương Ngạn và Tiêu Vũ Phi. Đúng như Cố Uyển dự đoán, Phương Ngạn bọn họ đều quan tâm đến việc đầu tư một phần.
Trên thực tế, Phương Ngạn quan tâm đến con người Tần Chí Hoa hơn nhiều so với chính trung tâm mua sắm, bởi vì Hạ Mẫn đã nghe nói đến năng lực của Tần Chí Hoa và cảm thấy rất vui khi hợp tác cùng anh, cuối cùng họ quyết định đầu tư bốn trăm vạn tệ trong giai đoạn đầu. Trong đó, Tần Chí Hoa một trăm sáu mươi vạn tệ, Cố Uyển một trăm vạn tệ, Phương Ngạn và Tiêu Vũ Phi mỗi người bảy trăm vạn tệ.
Tần Chí Hoa cũng thực sự nhận ra lợi ích của việc hợp tác với các quan chức cấp cao như Phương Ngạn và Tiêu Vũ Phi, điều này Cố Uyển đã nói không lâu trước đó, từ việc mua một tòa nhà ba tầng ở trung tâm thành phố cho đến việc vay ngân hàng và sắp xếp với các cơ quan quản lý. Mọi việc thuận lợi hơn rất nhiều, anh thực sự phải cảm ơn chị dâu từ tận đáy lòng vì điều này.
Việc xây dựng trung tâm mua sắm, tuyển dụng và đào tạo nhân viên đang được tiến hành rầm rộ. Ông Tần cũng đã nghênh đón họ ở biệt thự thứ nhất. Đây cũng là lần đầu tiên Cố Uyển và Tần Chí Quân không ở cùng ông kể từ khi kết hôn.
Ba đứa trẻ đã có thể nói đùa chạy nhảy quanh sân và nói chuyện vô cùng lém lỉnh, không biết bọn trẻ có học được điều đó từ tivi hay không. Bọn trẻ đã có thể cầm một ly soda, nâng ly chúc mừng ông bà và nói những lời chúc phúc. Sau khi uống hết ly rượu đó, ông bà trao lì xì cho cháu.
Sau bữa ăn tối đêm giao thừa, cô để ba đứa con ở lại cùng với ông bà, còn Cố Uyển một mình trở về phòng, cô nằm một mình nhìn mãi tấm lịch treo tường suốt mười hai tháng nay không thay đổi.
Ngày mười chín tháng năm bị cô dùng bút đỏ khoanh tròn, hơn ba tháng nữa anh mới nên trở về. Càng gần tới ngày đoàn tụ, Cố Uyển càng nhớ Tần Chí Quân, cô không biết Tần Chí Quân bây giờ đang làm gì, có phải anh ta đang cùng quân nhân ăn bữa tiệc tân niên hay không? Anh có còn nghĩ về cô không? Những người luôn tỏ ra mạnh mẽ cũng có lúc phải rơi nước mắt, nhưng cô cũng biết rằng sự trống trải này rất hiu quạnh.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, tuyết ở thành phố B cũng đã tan, các cô gái trên phố đã diện lên người những bộ váy rực rỡ. Đó là sáng thứ bảy, Cố Uyển tới thực tập tại 301 như thường lệ.
Hôm nay, tâm trạng của Cố Uyển rất tốt, khi nhìn thấy bệnh nhân cuối cùng, cô cười nói với Lý Tế Xuyên: “Thưa thầy, ngày mai em muốn xin phép nghỉ một ngày.”
Đã gần một năm kể từ khi cô làm thực tập ở 301, Cố Uyển chưa bao giờ xin nghỉ phép, Lý Tế Xuyên ngạc nhiên nhìn cô. Nở một nụ cười trên môi, cô nói: “Theo như dự kiến, anh cả Tần có thể sẽ trở về vào ngày mai.”
Lý Tế Xuyên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ rằng tuổi trẻ thật là ngọt ngào, ông ấy cười và đồng ý.
Hai thầy trò họ thu dọn đồ đạc và chuẩn bị tan làm. Họ thảo luận về một ca bệnh vào buổi sáng trong khi đi dạo. Ngay khi Cố Uyển bước ra khỏi phòng tư vấn, cô vô tình ngẩng đầu lên, đôi mắt của cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang dựa vào bức tường hành lang, anh ta bỗng nhìn cô mỉm cười, cô mơ hồ hoài nghi bản thân liệu có phải bị hoa mắt không thì bất ngờ anh ta gọi Uyển Uyển một cách nhẹ nhàng.Lúc này, ở bệnh viện 301, các y tá luôn gọi là bác sĩ Cố mỗi khi họ nhìn thấy Cố Uyển, họ đều biết rằng đó là học trò thân thiết của ông Lý, trong những tháng gần đây, các bệnh nhân trong phòng tư vấn của ông Lý đều do cô tư vấn và kê đơn trước, cô đọc lại lần nữa cho ông Lý nghe rồi nghe thêm bổ sung từ hai bác sĩ trợ lý trong phòng tư vấn của ông Lý, lúc đầu ông Lý sẽ đưa ra một số chẩn đoán. Dần dần, trong các bệnh nhân của ông Lý, ai được bác sĩ Cố kê đơn đều không cần chỉnh sửa quá nhiều.
Hai người thực tập cảm thấy ghen tị trong lòng, họ đã ra trường đã mấy năm rồi mà vẫn không được phép tự mình chuẩn đoán cho bệnh nhân, vậy mà cô em gái tuy mới là sinh viên năm hai này đã vượt qua bọn họ rất nhiều rồi.“Anh cả Tần.” Cô chạy lon ton vài bước, cố hết sức tự nhủ bản thân đang ở bệnh viện, cách bên cạnh không xa có một trạm y tế, các bác sĩ và y tá ra vào đều rất quen thuộc nên cô không vội vàng chạy như bay vào vòng tay của Tần Chí Quân. Họ đứng cách nhau một khoảng.