Chương 209: Chương 209

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 4,013 lượt đọc

Chương 209: Chương 209


Cô biết Tần Chí Quân bị thương rất nặng, nếu cô chạy thì chưa chắc anh đã đuổi kịp. Trong thời gian ngắn ngủi này, Cố Uyển đã quyết định phải đưa Bình An và Đa Đa trước khi Tần Chí Quân trở về nhà họ Tần, vì cô không chắc bọn trẻ có dòng màu hồ ly hay không.Rõ ràng bản thân cô là linh hồn mang theo huyết mạch và không gian chuyển thế kiếp này sang kiếp khác, tại sao Điềm Bảo lại có dòng máu hồ ly.

Sắc mặt Cố Uyển trắng bệch, chỉ cảm thấy cô đã hại con gái, nước mắt trượt xuống từ khoé mắt. Cô không biết nên làm sao, càng không dám nhìn vẻ mặt của Tần Chí Quân, sợ nhìn thấy vẻ kinh hoàng và chán ghét.

Sẽ không có ai tiếp nhận kẻ khác loài là vợ của mình...

Những người nửa yêu trong ký ức thừa hưởng kia, sau khi thân phận bị lộ, không một ai được chết tử tế.

Điềm Bảo vẫn khóc, Cố Uyển cảm thấy sắp sụp đổ rồi, nhưng không được, lúc này cô là bầu trời của Điềm Bảo. Cô run tay vỗ lưng của Điềm Bảo: “Đừng sợ, tại mẹ không tốt, mẹ đưa con đi...”

Đuôi của Điềm Bảo làm họ không về được nữa.

Trong lòng đã có quyết định, cuối cùng cô ngước mắt lên nhìn về phía Tần Chí Quân bước đi chậm rãi vì trên người đang bị thương quá nặng, lúc này vẫn còn cách họ bảy, tám mét. Cô nhìn anh thật sâu, nói: “Anh cả Tần, Điềm Bảo sẽ không làm tổn thương người, em đưa con đi, anh... bảo trọng.”

Nếu như chỉ nhìn những cái đuôi kia, Tần Chí Quân chưa chắc đã liên tưởng Điềm Bảo với hồ lý, nhưng Tần Chí Quân đã nghe thấy cái tiếng hồ ly chín đuôi kia của yêu quá mặc đồ đen. Vết bớt hồ ly trên người Cố Uyển, thể chất kỳ quái của cô, từng thứ khó hiểu lúc trước giờ đều đã rõ rồi.

Lúc đó anh chỉ lo tới sự an nguy của vợ và con gái, thậm chí còn không có thời gian dư thừa để suy nghĩ, lúc này mới phản ứng lại, đã nghe thấy Cố Uyển nói câu em đưa con đi, anh bảo trọng.

Tần Chí Quân sắp điên rồi. “Cố Uyển, không được đi.”

Cố Uyển lại không nghe, bế Điềm Bảo, quay người chạy đi.

Cô biết Tần Chí Quân bị thương rất nặng, nếu cô chạy thì chưa chắc anh đã đuổi kịp. Trong thời gian ngắn ngủi này, Cố Uyển đã quyết định phải đưa Bình An và Đa Đa trước khi Tần Chí Quân trở về nhà họ Tần, vì cô không chắc bọn trẻ có dòng màu hồ ly hay không.

Cô bế Điềm Bảo chạy thục mạng, Điềm Bảo cũng không khóc nữa, cô bé cũng không hiểu mẹ làm sao lắm.

Lông mi cô bé còn có giọt nước mắt, nhìn người ba bị thương ở phía sau, hỏi: “Mẹ? Chúng ta không đợi ba à?”

Tim Cố Uyển bị dao cứa, cô không dám đợi, anh cả Tần của cô là người đàn ông đối xử với cô tốt nhất trên thế giới này, anh chắc là sẽ khác với tất cả mọi người trong thừa hưởng nhỉ? Cố Uyển bằng lòng tin anh sẽ không làm tổn thương họ, nhưng cô vẫn sợ. Từ yêu quái này là thứ Cố Uyển sợ hãi nhất đời này, cô không dám cược, cũng không thể chịu đựng bất cứ kết quả không tốt nào.

“Điềm Bảo, đợi lát mẹ sẽ đưa con tới một nơi không có ai, con tạm thời ở lại đó. Mẹ đi đón các anh của con đến ở với con được không?”

Chỉ cần chạy ra khỏi tầm mắt của Tần Chí Quân, cô sẽ thử giấu Điềm Bảo vào không gian, bản thân cô có thể vào không gian đó, nên Cố Hảo cho rằng chắc Điềm Bảo cũng có thể. Cô cũng chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào điều này, nếu không để người ta nhìn thấy cái đuôi hồ ly bắt mắt sau lưng Điềm Bảo chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn.

Tần Chí Quân đâu thể để cho Cố Uyển đưa Điềm Bảo đi như vậy được. Anh hiểu được tình hình của vợ và con gái anh, không khó để đoán ra suy nghĩ lúc này của Cố Uyển. Lúc này để cô đưa Điềm Bảo rời đi, anh sợ sẽ không còn tìm hai mẹ con họ về được nữa.

Anh không thể đánh mất cô, là người hay yêu quái đều được, cô đều là vợ của anh.

Anh vốn chỉ có thể bước đi chậm rãi, đã dùng tốc độ nhanh nhất cả đời chạy liều mạng. Trong đêm tối, quanh người anh bị gió mang theo vô số sợi máu, vết thương càng bị rách ra nhiều hơn theo động tác kịch liệt của anh. Nhưng anh không chịu chậm lại chút nào, mãi tới lúc chặn được đường đi của Cố Uyển, ôm chặt hai mẹ con ở trong lòng.

Trong không khí đều là mùi máu tanh nồng nặc, anh đau tới mức cơ thịt cũng hơi run, ngay cả lông mày cũng không cau lại, hung hăng hôn Cố Uyển ngay trước mặt Điềm Bảo. Cố Uyển cũng nếm được vị máu tanh trong miệng của anh, người đàn ông này hôn nồng nhiệt, không chịu nhả ra, cũng không chịu buông tay.

Chỉ có như vậy mới có thể kìm nén được chút sợ hãi khi cô quay người rời đi.

Điềm Bảo ngây người rồi, ba ra ngoài hơn một năm, cô gái nhỏ thực sự không có ấn tượng về việc ba mẹ thân mật. Hơn nữa, nương theo ánh trăng còn có thể nhìn thấy trên mặt ba có máu, cô gái nhỏ nhìn một lát, cuối cùng cũng không nhịn được gọi ba.

Cái tay nhỏ nhẹ nhàng xoa gần chỗ vết thương của Tần Chí Quân, hỏi: “Ba, ba đâu không?”

Tần Chí Quân lúc này mới buông môi của Cố Uyển ra, ôm lấy cái đầu nhỏ của con gái, thân mật dán chỗ không bị thương vào cô bé. “Cảm ơn Điềm Bảo, có Điềm Bảo ở đây là ba không đau.”

Nước mắt Cố Uyển đã rớt xuống, Tần Chí Quân nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, nhỏ giọng nói: “Không tin anh như vậy, chuẩn bị dẫn con gái rời khỏi anh à? Sao em có thể nhẫn tâm như vậy?”

Sao có thể vô tình như vậy?Một câu đừng sợ, có anh ở đây, làm Cố Uyển nghe xong không ngăn được nước mắt, anh biết cô sợ.

Tần Chí Quân vỗ lưng an ủi cô, dịu dàng nói với con gái: “Điềm Bảo, có thể thử thu đuôi lại không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right