Chương 215: Chương 215

person Tác giả: Nhan Tố Tố schedule Cập nhật: 28/12/2025 11:51 visibility 374 lượt đọc

Chương 215: Chương 215


Cười ngọt ngào kéo Tần Chí Quân đến bàn đọc sách, cầm bức thư của kiếp trước đưa cho anh xem, cô nói: "Đây là lần trước em đầu thai kiếp khác, anh xem Chung đạo trưởng đã đến đây vài lần, bởi vì em đưa cho anh chủy thủ và hồi xuân đan kia, Chung đạo trưởng vẫn cảm thấy em là truyền nhân tổ sư của mình, thật ra thì tổ sư của Chung đạo trưởng phải là em đời trước. Anh Tần, nếu kiếp trước em có thể lập được sơn môn, như vậy pháp môn mấy người Chung đạo trưởng tu luyện dĩ nhiên là xuất phát từ em. Chúng ta đi tìm xem, nhất định là có công pháp tu luyện thích hợp với anh và Bình An hơn."

Tần Chí Quân đọc lá thư này, vô cùng vui vẻ một cách khó hiểu, tiến tới thơm mặt Cố Uyển. Cố Uyển không hiểu, Tần Chí Quân cười cong mắt, nói: "Thưởng cho em!"

Thưởng cho em không lựa chọn một lòng đi tu đạo khi gặp anh.

Dù không có trí nhớ, giữa bọn họ cũng không có người khác, anh chắc chắn như vậy, không gặp được Cố Uyển, anh sẽ không có người khác.

Trái tim Tần Chí Quân rung động đến sắp bay, vui vẻ đến mức môi nhếch cao suốt, trở lại giá trên tường từ chỗ bàn đọc sách cũng phải nắm tay Cố Uyển. Lòng bàn tay chạm vào nhau, mười ngón tay đan vào nhau, sự ngọt ngào từ lòng bàn tay hai người chạm vào nhau vẫn luôn thấm đến tận trái tim.

Tần Chí Quân bị Điềm Bảo đánh thức, nhanh nhẹn ngồi dậy, cô bé nhìn trái nhìn phải trên tay, trên đùi ba nhà mình, quả nhiên là không hề bị thương.

Mơ mơ màng màng nhìn Cố Uyển, Điềm Bảo nói: "Mẹ, có thể con thật sự nằm mơ."

Cố Uyển cười cầm váy đẹp ra thay cho con gái nhỏ, Tần Chí Quân đã mặc quần áo tử tế cho hai đứa con trai, cả nhà năm miệng ăn đồng loạt đến phòng chính rửa mặt.Đuôi của Điềm Bảo biến mất thì mọi chuyện dễ làm hơn rất nhiều. Thừa dịp trời chưa sáng, Tần Chí Quân bế Điềm Bảo, Cố Uyển nắm tay anh, một nhà ba người ra khỏi không gian, anh đến phòng cách vách, bế Bình An và Đa Đa trở về phòng, ba anh em vẫn được đặt ở trên giường nhỏ ngủ.

Buổi sáng, Điềm Bảo mơ mơ màng màng tỉnh dậy, dụi mắt nghĩ tới điều gì, đứng ở trên giường, nghiêng đầu nhìn ra phía sau mình, không thấy cái đuôi còn đưa tay ra sờ, rồi bò xuống giường, chạy đến trước gương to soi, sau đó chạy bình bịch đến giường ba mẹ ngủ, trèo lên ghế nhỏ mà leo lên giường.

"Mẹ, con không thấy đuôi đâu."Ban đêm, người mặc áo đen đột nhập vào nhà họ Tần, bởi vì sân quá lớn người mặc áo đen lại biến hoá tài tình nên cả nhà đều không biết.

Ăn sáng xong, ba cô cậu đi theo Tần Đại Hữu ra vườn làm việc như bình thường. Tất nhiên Tần Chí Quân và Cố Uyển trở về phòng, vào trong không gian tìm công pháp. Thấy cà sa trên giá, Cố Uyển chợt nhớ ra một chuyện cô cảm thấy kỳ lạ trước đây, viên ngọc màu xanh da trời kia tràn đầy linh khí, lúc ấy cô thu ở một tầng trên cái giá khác, lúc một năm kia vào không gian chọn quà cho Tần Chí Quân thì phát hiện ra nút thắt dây một viên ngọc biên khó hiểu ở trên cà sa, nút thắt dây vẫn ở đó, nhưng không thấy viên ngọc ở bên trong.

Trước đây cô không nghĩ ra, đêm qua trong cà sa tự phá không gian bảo vệ, trong lòng Cố Uyển mơ hồ có phỏng đoán. Rõ ràng cà sa này có năng lực hành động của mình, phàm là pháp bảo linh vật thì đều không thể không cần linh khí, vậy linh khí trên viên ngọc đã bị cà sa này dùng hết.

Năm ấy cô đeo linh châu trên người mấy ngày, huyết mạch mới hoàn toàn dung hợp thành công, có thể thấy đây là một bảo vật hiếm có. Có điều Cố Uyển không tiếc, nếu không phải áo cà sa này, đêm qua một nhà ba người họ khó mà thoát khỏi đại kiếp.

Nói chuyện mới lạ này cho Tần Chí Quân nghe, cô cười nói: "Đây là bảo vật gì vậy, sắp thành tinh rồi. Trong trí nhớ truyền thừa có lão tổ tông sống hơn tám vạn năm, nghe nói đã đuổi một vị cao tăng theo đuổi hơn bốn chục ngàn năm năm, trong không gian này của em cũng có cà sa, chẳng lẽ hồ yêu cũng thích hòa thượng."

Tần Chí Quân cười, xoa xoa đầu cô, thứ tốt của một vị đại năng như Thập Phương nuôi dưỡng mấy trăm ngàn năm dĩ nhiên là tốt, không nói cho cô chuyện kiếp trước, không phải kết cục bi thương như vậy sẽ khiến cô thương tâm sao.

Hai người lựa chọn mấy giờ ở trong không gian, có thu hoạch không nhỏ. Thật ra trong không gian có rất nhiều loại công pháp, dù sao người kia sống tám chục ngàn năm, cất giữ toàn công pháp thiên phẩm cao cấp, quả thực không khó chọn lựa đồ thích hợp cho cả nhà.

Tần Chí Quân nhìn thấy giới thiệu liên quan tới hồ tộc từ trong một quyển sách. Hồ tộc chia ra gồm linh hồ, yêu hồ, ma hồ, tiên hồ, thiên hồ, trong đó linh hồ yếu nhất, thiên hồ mạnh nhất thì vô cùng hiếm thấy, địa vị có thể sánh kịp với thiên đế viễn cổ Đông Hoàng Thái Nhất. Lúc này anh mới hiểu vì sao Chung đạo trưởng không phát hiện ra Uyển Uyển và Điềm Bảo là hồ yêu, trên thực tế thiên hồ không hề được coi là yêu, mà là thần tộc.

Kỳ nghỉ của Tần Chí Quân không nhiều, chủ nhật nghỉ ngơi một ngày, thứ hai anh đi bộ đội như thường lệ, buổi chiều trở lại mang theo tin tức tốt cho người nhà. Anh thăng chức lên đại tá, chức vụ vượt qua trung đoàn, trực tiếp lên phó sư đoàn.

Sĩ quan học bổ túc trở lại chức vụ bình thường là có thể lên chức, nhưng nhảy một cái lên hai cấp như anh là quá ít, Tần Chí Quân biết rõ. Có điều thời gian một năm, 811 đã trở thành đại đội đặc chủng chủ chốt thứ hai của nước Hoa, hôm nay quyền hạn giữ bí mật của anh cao hơn, cũng nhiều chuyện có thể biết hơn. Đại đội đặc chủng chủ chốt thứ nhất là Long Viêm, thực lực tác chiến của từng binh sĩ 811 đã hơn thành viên của Long Viêm. Chẳng qua là ở công nghệ cao và lĩnh vực khác, bởi vì thời gian thành lập không lâu nên hơi thua kém, có điều được bên trên coi trọng như hôm nay đối với 811, đuổi kịp là chuyện sớm hay muộn.

Đại đội trưởng Long Viêm là một vị thiếu tướng, cho nên lấy thực lực trước mắt của 811, Tần Chí Quân thăng chức đại tá cũng không có gì lạ thường.

Cái này có gì khó đâu, trong nhà có tủ lạnh, nhét đầy đồ ăn cũng sẽ không hỏng, rau đều có ở vườn, ra chợ mua còn lâu mới tươi như thế này.

Lần này trừ nhà Chu Dương, Tần Chí Quân còn mời mấy chiến hữu đã từng thân thiết đến hôm nay ở Thương Lang, là Chu Chính Ủy và Hách Binh, cố ý để cho mang theo người thân, nói Lâm Xuân Hoa và Cố Uyển đã rất lâu không gặp họ, cũng tới náo nhiệt một chút, nhất là Hách Thu, Hách Đông nhà Hách Binh, dẫn tới chơi cùng bọn nhỏ.

Chuyện tốt Tần Chí Quân lên chức như vậy, Chu Chính Ủy và Hách Binh được gọi tới thì tất nhiên là tình nguyện đến. Hơn nữa bọn họ đã nghe nói bây giờ nhà họ Tần mua tứ hợp viện ở Tây Thành thành phố B, nên cũng muốn đi xem một chút, hỏi địa chỉ hẹn thời gian xong, chuyện này được quyết định.

Người không biết nội tình chỉ có thể hâm mộ số làm quan của tên nhóc nhà quê này quá tốt, còn trong lòng Giang lão và Chu Dương như vậy hiểu rõ đều biết Tần Chí Quân đi tới hôm nay đều dựa vào thực lực. Chu Dương tìm Tần Chí Quân cố ý nói anh phải mời khách, không cần đi ra ngoài, đến nhà họ Tần ăn là được.

"Tiểu Mễ nhà em cả ngày nhắc tới ba đứa đứa trẻ và vườn nhà anh, em thấy nó chỉ mong đến làm con gái anh. Em phải đến Tây Thành nhìn xem có tứ hợp viện thích hợp không để mua một căn, nếu không con gái sắp bị bế vào nhà các anh."

Chuyện tốt như vậy thì Chu Dương không đề cập tới thì Lâm Xuân Hoa còn muốn người trong nhà ngồi ở một nơi náo nhiệt một chút, đúng lúc Giang Hạo vẫn đang trong thời gian nghỉ phép. Con gái, con rể đều ở đây, tâm trạng bà cụ tốt biết bao.

Cân nhắc thời gian mọi người, chọn ngày thứ bảy đến nhà họ Tần cho náo nhiệt, Tần Chí Quân nghĩ dứt khoát mời thêm mấy người, nói với Lâm Xuân Hoa hôm đó chuẩn bị nhiều món hơn.

Cái này có gì khó đâu, trong nhà có tủ lạnh, nhét đầy đồ ăn cũng sẽ không hỏng, rau đều có ở vườn, ra chợ mua còn lâu mới tươi như thế này.

Lần này trừ nhà Chu Dương, Tần Chí Quân còn mời mấy chiến hữu đã từng thân thiết đến hôm nay ở Thương Lang, là Chu Chính Ủy và Hách Binh, cố ý để cho mang theo người thân, nói Lâm Xuân Hoa và Cố Uyển đã rất lâu không gặp họ, cũng tới náo nhiệt một chút, nhất là Hách Thu, Hách Đông nhà Hách Binh, dẫn tới chơi cùng bọn nhỏ.

Chuyện tốt Tần Chí Quân lên chức như vậy, Chu Chính Ủy và Hách Binh được gọi tới thì tất nhiên là tình nguyện đến. Hơn nữa bọn họ đã nghe nói bây giờ nhà họ Tần mua tứ hợp viện ở Tây Thành thành phố B, nên cũng muốn đi xem một chút, hỏi địa chỉ hẹn thời gian xong, chuyện này được quyết định.

Đây là Tần Chí Quân mời, chuyện anh thăng chức phó sư đoàn lớn như vậy, Phương Trí Trung vẫn luôn chú ý đến anh nào lại không biết, cố ý đến phòng làm việc của Tần Chí Quân một chuyến, nói muốn chúc mừng. Cuối cùng đến thứ bảy, lúc ba người nhà họ Phương và nhà họ Hạ cùng tới, hai chị em Đinh Văn Quân và Tiêu Vũ Phi đều mang quà đến cửa góp náo nhiệt.

Nhà mời khách, tất nhiên Cố Uyển sẽ không quên sư phụ cô, bởi vậy vào bữa tiệc buổi trưa thứ bảy, nhà họ Tần tổ chức chừng ba bàn.

Tới làm khách sẽ không đến vào giờ cơm, hơn chín giờ sáng đã đến, tới đầu tiên giống như Chu Chính Ủy và và vợ chồng Hách Binh như thì không thể thiếu thăm nhà trước, Chu Dương và Phương Tử Quân đi theo.

Thấy Cố Uyển không có ở nhà, Uông Thu Mai còn hỏi một câu, kết quả nghe Lâm Xuân Hoa cười ha hả nói cuối tuần cô thực tập ở bệnh viện 301. Chị dâu Chu và Uông Thu Mai rất hâm mộ, ban đầu ở trong nhà cho người thân quân nhân ở nơi đóng quân, lúc này mới vài năm mà cuộc sống của Cố Uyển đã rất khác.

Mua nhà ở trung tâm thành phố lớn như vậy, cột khắc nóc vẽ, nhìn không cũng biết đây là nhà của quan lớn ở thành phố B trước kia, còn mua xe, bây giờ đã vào bệnh viện lớn làm bác sĩ. Nghe có vẻ giống trong truyện, làm người hài lòng là trong ngắn ngủi vài năm mà đã sống cuộc sống mà họ không thể ngờ tới.

Hách Thu, Hách Đông vào nhà lớn như vậy, không mất nhiều thời gian để làm quen với tiểu Mễ và Bình An. Điềm Bảo biết hôm nay sẽ tiếp đãi các bạn nhỏ, đã sớm là cố gắng thức dậy sửa soạn.

Cô bé mở ra tủ quần áo của mình ra chọn váy, là váy chú ba tặng, váy xòe bồng bềnh màu hồng, phối hợp với một đôi giày xăng ̣đan da nhỏ, mặc vào rất đẹp. Tóc sắp dài đến vai thì gọi mẹ tết tám bím tóc nhỏ xinh, mỗi bên bốn bím tóc, xõa phía sau, giữa chân mày là một mụt ruồi mỹ nhân. Cô bé soi gương, vô cùng hài lòng.

Tiểu Mễ rất quen thuộc với cô bé, mười ngày, hai mươi ngày đều tới chơi một lần. Hách Thu, Hách Đông mới tới thì không nhận ra, Lâm Xuân Hoa nói lúc các con ở trong bụng mẹ, chị Tiểu Thu và anh Tiểu Đông đều trò chuyện với cùng các con cả ngày. Mặc dù ba anh em không biết nói chuyện với chúng ở trong bụng mẹ kiểu gì, có điều chúng hiểu ý bà nội muốn biểu đạt, chị Tiểu Thu và anh Tiểu Đông là người mình.

Đừng thấy tuổi ba đứa này nhỏ nhất, trên thực tế rất có dáng điệu của cô cậu chủ nhỏ, không những biết phải chiêu đãi các bạn nhỏ bằng đồ ăn ngon, chuyện vui, ăn xong hết rồi còn dẫn người ta ra vườn hoa đi ngắm hoa, nhìn quả, xem động vật nhỏ.

Trẻ con đang đắc chí, hoàn toàn không nhớ đêm đó đã bị dọa sợ hết hồn, lúc này do chỉ là một giấc mơ nên ở trong mắt cô bé, đuôi hồ ly là thứ rất đẹp, rất đặc biệt, tiểu Bạch là tên của con chó chó mặt xệ kia.

Nghe cô bé đắc ý, Bình An ở bên cạnh nói: "Nhất định là mẹ kể chuyện tiểu hồ tiên cho em nghe, nghe kể chuyện xong buổi tối em mơ như vậy."

Điềm Bảo nói không phải, mình nằm mơ trước rồi mẹ mới kể chuyện, Đa Đa không muốn xem anh cả và em gái nói chuyện này, dắt Điềm Bảo, mời các bạn nhỏ đi hái dâu tây.

Tần Đại Hữu trồng một vườn dâu tây lớn ở trong vườn, tháng tư bắt đầu có dâu tây chín. Mấy anh em thích xách giỏ nhỏ đi hái dâu tây nhất, tiểu Mễ đã hái một lần mà vẫn còn nhớ. Chạy đến chòi nghỉ mát cầm giỏ nhỏ Tần Đại Hữu cố ý mua cho bọn chúng mỗi người một cái nói được rồi, đám trẻ cùng đi vào vườn dâu tây. Đa Đa còn không quên dạy Hách Thu, Hách Đông đừng đạp dâu tây, chọn màu đỏ mà hái.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right