Chương 113: Bảo kiếm bên hông máu vẫn tanh 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,895 lượt đọc

Chương 113: Bảo kiếm bên hông máu vẫn tanh 1

Tâm trạng Lý Thiên Thanh căng thẳng tột độ, muốn đưa tay ngăn Trần Thực lại đã không kịp, chỉ thầm kêu hỏng bét.

Hắn bất chấp tất cả, lập tức đứng dậy chạy như bay theo sau Trần Thực.

Vừa chạy, hắn vừa phát động Giáp Mã phù trên đùi, đồng thời điều động Thần Thai trong Thần Đàn.

Lục Âm Ngọc Luân Quyết khởi động, sáu ngọc luânxoay tròn múa lượn quanh người Lý Thiên Thanh, vô thanh vô tức, ẩn chứa sát khí ngút trời.

Nhưng trong lòng hắn bỗng chùng xuống.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Triệu Tử Ngọc cùng đám thị nữ lại thong dong như vậy.

Phía trước, cách bọn họ chừng một dặm là một doanh trại tạm thời, có rất nhiều cẩm y vệ canh giữ.

Xem ra đám người Triệu Tử Ngọc đang đi tới doanh trại này, mà đám cẩm y vệ trong đó hẳn cũng là người của Triệu gia.

“Cẩm y vệ đông đúc như vậy chứng tỏ người Triệu gia đến đây không phải chỉ có một mình công tử kia! Chắc chắn còn có cao tầng khác của Triệu gia!”

Đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển, lập tức nghĩ đến trận Ma biến mấy ngày nay.

“Những người này của Triệu gia quá nửa là có liên quan đến Ma biến! Nhiều năm nay Triệu gia gây dựng ở Tân Hương, bài trừ thế lực của các gia tộc khác, mục đích chính là lăng mộ Chân Vương trong Càn Dương sơn. Người của Triệu gia xuất hiện ở đây, chắc chắn Tà Bồ Tát kia có liên quan đến bọn chúng, thậm chí có thể là do chính bọn chúng thả ra!”

Trong lòng hắn càng thêm kinh hãi.

Trần Thực dám manh động với công tử Triệu gia như vậy, nếu bị cao thủ Triệu gia phát hiện…

“Không đúng, có khi hắn còn chưa vượt qua ải thị nữ kia! Ta phải cứu hắn!”

Lý Thiên Thanh liều mạng lao về phía trước, nhưng cho dù đã kích hoạt Giáp Mã phù, khoảng cách giữa hắn và Trần Thực vẫn ngày càng xa.

Doanh trại khá lớn, chiếm diện tích bốn năm mẫu, dựng đầy những lều bạt lớn nhỏ.

Lúc này, Huyền Anh Phủ chủ Triệu Ngạn Long đang đứng trên bàn. Sở dĩ hắn phải đứng trên bàn là vì khi tiến vào lò nung đã bị ảnh hưởng, biến thành người sứ.

Cùng đứng trên bàn với hắn còn có nhị tiểu thư Triệu Mẫn Nhu và lục thiếu gia Triệu Ngạn Sơ may mắn sống sót.

Bên cạnh bàn là thất đệ Triệu Ngạn Lượng của hắn, do không vào lò nung nên may mắn thoát nạn, vẫn giữ được thân thể bình thường, không bị biến thành sứ.

Triệu Ngạn Long tuy gây ra tai họa Tà Bồ Tát cùng trận Ma biến này, nhưng tinh nhuệ mà Triệu gia mang đến vẫn còn gần nửa, không phải đã bỏ mạng toàn bộ trong lò nung.

Cũng may phụ thân và hai vị thúc phụ đã liều chết đoạn hậu, mới bảo toàn được hơn nửa thế lực, trải qua trận Ma biến lại hao tổn một ít, giờ còn lại hơn trăm người.

Ngoại trừ mười ba người con cháu Triệu thị, còn lại đều là thị nữ và cẩm y vệ.

Trải qua biến cố, Triệu Ngạn Long tuy đau thương nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, nói: “Lục đệ, Mẫn Nhu, hai người không cần lo lắng. Gia chủ Triệu gia chúng ta là Tuần phủ Tân Hương, Triệu gia còn có ba phủ đệ khác, cộng thêm cao thủ trong Tân Hương tỉnh nhiều vô số kể, nhất định có thể tiêu diệt Ma Vực, cứu chúng ta ra ngoài. Hai người cứ an tâm chờ tin tốt.”

Triệu Mẫn Nhu và Triệu Ngạn Sơ đều là người sứ nhưng vẫn hiểu được lời Triệu Ngạn Long, chỉ có Triệu Ngạn Lượng là không hiểu.

Triệu Ngạn Sơ cười nói: “Đại ca, mấy ngày nay ta thấy Tử Ngọc rất khác, trước kia hắn chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt, ve vãn nữ nhân, giờ gia tộc gặp nạn hắn lại trở nên nghiêm chỉnh hẳn lên. Mấy ngày nay, tứ đệ phải ở lại doanh trại trấn giữ, nếu không có Tử Ngọc ra ngoài tìm kiếm thức ăn, e là chúng ta không chống đỡ được tới lúc này.”

Triệu Tử Ngọc là đại công tử của Huyền Anh Phủ, trước kia là kẻ ăn chơi trác táng, Triệu Ngạn Long rất không thích đứa con cả này, càng thiên vị con gái thứ hai và con trai thứ ba hơn.

Nhưng con gái thứ hai đã biến thành búp bê sứ, đời này đừng mơ biến trở về, còn con trai thứ ba lại chết ở vùng nông thôn.

Điều khiến Triệu Ngạn Long yên lòng đôi chút là rốt cuộc con trai cả của lão cũng đã trưởng thành, bắt đầu gánh vác trách nhiệm của gia tộc, khiến lão rất đỗi vui mừng.

Tuy vui mừng nhưng cũng nên khiêm tốn đôi chút, lão cười nói: “Tiểu tử này tuy có chút bản lĩnh, nhưng trước kia quá mức biếng nhác. Cũng may là lãng tử quay đầu, chưa tính là quá muộn.”

Đúng lúc này, bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng cẩm y vệ bẩm báo: “Phủ chủ, đại công tử đã trở lại!”

Triệu Ngạn Long vui vẻ cười nói: “Khuyển tử trở về sớm như vậy, xem ra thu hoạch không nhỏ.”

Lão nhìn ra phía ngoài doanh trại, Triệu Tử Ngọc và mười một thị nữ xuất hiện trước mắt lão, mỗi thị nữ đều cõng một khối thịt linh thú, ước chừng hai ba mươi cân, đang chậm rãi đi về phía bên này.

Gương mặt đám đệ tử Triệu gia và cẩm y vệ khác trong doanh trại nở nụ cười vui mừng.

Lần này bọn Triệu Tử Ngọc ra ngoài mang về không ít linh nhục, bọn họ lại có thể tiếp tục chống đỡ thêm một khoảng thời gian nữa.

“Có Tử Ngọc, chắc chắn chúng ta có thể kiên trì đến khi viện binh từ tỉnh thành đến!”

Triệu Ngạn Long cười nói.

Tiếng cười còn chưa dứt, đột nhiên lão nhìn thấy trên sườn núi có một bóng người như rồng lao xuống, tiến thẳng về phía đoàn người Triệu Tử Ngọc!

Sắc mặt Triệu Ngạn Long biến đổi, kinh hãi hô to: “Tử Ngọc cẩn thận!”

Trần Thực lao tới như tên bắn!

Chỉ trong vài bước, tốc độ đã đạt đến đỉnh điểm, còn điên cuồng hung hãn hơn cả ngựa hoang thoát cương, gần như ngay khi Triệu Tử Ngọc và mười một thị nữ nghe được tiếng xé gió, hắn đã ở ngay sau lưng bọn họ!

Khí huyết cuồn cuộn, Trần Thực tung một quyền vào sau gáy một thị nữ, lực lượng kinh khủng khiến ả gần như bay lên, đầu óc vỡ toang, thất khiếu chảy máu, thân thể đập vào mấy thị nữ phía trước.

Một thị nữ, chết.

Trần Thực xoay tay, đoản kiếm vung lên, vừa đánh bay thi thể nữ tử kia, vừa lướt qua cổ thị nữ bên cạnh, sau đó trở tay cứa ngang cổ họng ả ta.

Ả ta vừa mới quay đầu lại, đã bị lưỡi kiếm cắt ngang cổ.

Hai thị nữ, chết.

Trần Thực bước chân không ngừng, thân hình lao về phía trước, nghênh đón thị nữ đang cảnh giác, đoản kiếm trong tay trái đâm trái đâm phải, lại đâm trái, lại đâm phải.

Ả ta vội vàng xoay người, nhưng cùng lúc đó, lưỡi kiếm đã đâm vào ngực trái, xuyên qua cổ họng, đâm vào gan tỳ, rồi lại đâm vào bụng!

Ba thị nữ, chết.

Phía trước vang lên những tiếng động nặng nề, là do hắn đánh bay ba thị nữ khác.

Trần Thực xông đến trước mặt Triệu Tử Ngọc!

Triệu Tử Ngọc đã kích hoạt Kim Chung phù, Hộ Thân lục sáng lên, đồng thời Thần Đàn sau gáy cũng hiện ra, Thần Thai xuất hiện, há miệng muốn phun ra Kim Đan.

Chỉ cần Kim Đan xuất hiện, dù Trần Thực có áp sát cũng bị nghiền nát, hóa thành bùn đất!

Trần Thực tung một quyền, kim chung ầm ầm chấn động, vang dội cả đất trời. Màn sáng do Kim Chung phù tạo ra vỡ tan dưới uy lực khủng khiếp, vô số đốm sáng điểm sáng bay múa rồi tan biến.

Trần Thực tay trái cầm đoản kiếm nhắm thẳng yết hầu Triệu Tử Ngọc.

Triệu Tử Ngọc theo bản năng đưa tay cản lại, năm ngón cùng nửa bàn tay bay ra, máu tươi bắn tung tóe. Trần Thực nắm chặt tay phải, hai ngón tay đâm thẳng vào mắt hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right