Chương 117: Đại cô nương tới chơi 1
Cả đêm Trần Thực không ngủ, miệt mài tu luyện Tam Quang Chính Khí Quyết, chân đạp Bắc Đẩu, Thất Tinh tôi luyện.
Lý Thiên Thanh thấy hắn chăm chỉ như vậy không khỏi bội phục vạn phần, bèn ngồi tu luyện theo nhưng chẳng được bao lâu đã mệt mỏi rã rời, đành quay về giường ngủ.
Tuy Trần Thực không ngừng tu luyện, nhưng bàn tay quỷ màu xanh lại một lần nữa phát tác, bóp chặt lấy tim hắn, càng lúc càng mạnh.
May mà hắn đã lường trước được việc mình giết mười hai người thì buổi tối tay quỷ sẽ phát tác nên đã sớm chuẩn bị.
Trần Thực cắn răng chịu đựng cơn đau, kiên trì tu luyện, cuối cùng cũng vượt qua đợt phát bệnh.
Hắn lúc này mới dám đi ngủ.
Chờ tới khi tiếng chó sủa vang lên, trời đã sáng, là ngày thứ năm của đợt Ma biến.
Trần Thực và Lý Thiên Thanh ra ngoài tìm kiếm linh thú, bọn họ phải tranh thủ trong thời gian đầu của Ma biến, thu thập càng nhiều lương thực càng tốt, nếu không khi Ma biến tới giai đoạn sau, e là linh thú cũng không chịu nổi mà bị sứ hóa.
Nếu không thu thập đủ lương thực từ sớm, sau này sẽ chết đói.
Thu hoạch hôm nay vẫn chẳng được bao nhiêu. Trần Thực nhìn thấy một con Phong Hi to lớn chẳng kém gì con hắn săn được trước đó, nhưng tiếc là con Phong Hi này đã học khôn, thấy bọn họ liền co giò bỏ chạy, hai người một chó đuổi theo thế nào cũng không kịp.
Họ chỉ săn được một con Linh Đà, loài linh thú này không lớn, chỉ cỡ như con hươu sao bình thường, nặng hơn một trăm cân.
Hai người một chó trên đường trở về thôn, đi qua mấy ngôi làng, thấy người dân trong làng đều đã bị sứ hóa, mẹ nuôi cũng không ngoại lệ.
Chắc hẳn Tà Bồ Tát đã đi qua nơi này.
Trong lòng hai người nặng trĩu.
Đợi đến khi đến Hoàng Pha thôn, nãi nãi của Ngọc Châu vội vàng tiến đến bên cạnh Trần Thực, nhỏ giọng nói: “Nhà ngươi có khách!”
Trần Thực mừng rỡ: “Gia gia về rồi sao?”
Ngọc Châu nãi nãi lắc đầu, thần bí nói: “Là một đại cô nương, dung mạo rất thanh tú.”
Trần Thực ngẩn người, đại cô nương?
Chẳng lẽ số tiền mình gửi chỗ gia gia đã đủ, lão nhân gia mua cho mình một nàng dâu?
Lý Thiên Thanh vội vàng đuổi theo, có phần tò mò, rất muốn gặp vị đại cô nương các thanh tú kia.
Vị đại cô nương ấy không vào nhà Trần Thực mà ngồi dưới gốc cây cổ thụ trước cửa, trên người nàng khoác một chiếc áo mỏng màu đỏ thẫm in hoa xanh, quần cũng mang sắc màu tương tự, hai bím tóc tết dài vắt từ sau tai vòng ra trước ngực.
Ngực nàng đầy đặn, tựa hồ giấu vật gì đó.
Thấy đại cô nương ốm yếu, người trong thôn thương tình, nấu cho nàng một bát canh thịt.
Trần Thực vừa trông thấy vị cô nương xinh đẹp ấy, không nói một lời lập tức xoay người bỏ đi.
Lý Thiên Thanh nghi hoặc: “Tiểu Thập, ngươi không về nhà à?”
“Nhà? Nhà nào? Đây đâu phải nhà ta!”
Trần Thực nháy mắt: “Ta đi nhầm, nhà ta ở đầu thôn bên kia kìa.”
Hắc Oa kêu lên hai tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị, như muốn nói đúng là ngươi đã đi nhầm đường.
Nó chạy lên phía trước, định dẫn đường cho vị chủ nhân đãng trí đến đầu thôn bên kia.
Đại cô nương cười tủm tỉm nhìn bọn họ, bỗng nhiên lên tiếng: “Cứ đi tiếp đi, đi rồi tất cả đều phải chết.”
Trần Thực quay đầu lại, vẻ mặt tươi cười xen lẫn vài phần kinh ngạc: “Ấy, đây chẳng phải nhà ta sao? Ngươi xem trí nhớ của ta này, trẻ thế này mà đã lú lẫn rồi. Hắc Oa, sao ngay cả ngươi cũng hồ đồ vậy?”
Hắc Oa ngồi bệt xuống đất, cúi đầu, ra vẻ ảo não, dường như cũng đang tự trách mình sao lại nhớ nhầm cửa nhà.
Đại cô nương cười lạnh, thong thả húp canh thịt, liếc xéo nhìn bọn họ diễn trò.
Trần Thực đi về phía cửa nhà, bỗng nhiên như lần đầu nhìn thấy nàng, kinh ngạc thốt lên: “Kim đại nhân? Là Kim đại nhân sao? Đại nhân quên tiểu Trần này rồi ư? Chúng ta từng gặp nhau ở Vô Vọng thành!”
Hắn mừng rỡ khôn xiết: “Kim đại nhân, khi ấy chúng ta còn ngồi chung một bàn uống trà! Thiên Thanh, mau lại đây, vị này là Kim đại nhân Kim Hồng Anh của Thần Cơ doanh! Hắc Oa, Hắc Oa, mau đến bái kiến Kim đại nhân! Kim đại nhân vạn phúc, hôm nay trông đại nhân càng thêm rực rỡ!”
Hắn vừa nói vừa lùi dần, đẩy Lý Thiên Thanh và Hắc Oa vào trong sân, đóng sầm cửa lại, thở hổn hển, nụ cười trên mặt đã biến mất tự lúc nào, thay vào đó là vẻ kinh hãi.
Lý Thiên Thanh cũng sợ hãi không kém, ánh mắt không nhìn về phía cửa, mà hướng về phía góc tường.
Góc tường dựng một khẩu hỏa pháo cao hơn đầu người, chính là Hồng Di đại pháo!
Hắc Oa cũng chạy toán loạn khắp nơi, tìm đồ che đậy cho ổ của mình.
Trong ổ chó của nó chất đầy viên bi sắt đen.
Cánh cửa bị một cỗ lực lượng nào đó phá tung, Kim Hồng Anh khí sắc u ám, tay bưng chén chân đá giày, khập khiễng bước vào sân nhà họ Trần. Nàng ta liếc nhìn Hồng Di đại pháo ở góc tường và ổ chó đầy những viên bi sắt đen, cười lạnh không thôi.
Trần Thực mặt mày tái nhợt, nhỏ giọng hỏi: “Thiên Thanh, trộm Hồng Di đại pháo, tích trữ đạn pháo, là tội gì?”
Lý Thiên Thanh không kịp mở lời, Kim Hồng Anh đã quát lên: “Tru di cửu tộc! Còn thêm cả tội tự chế thuốc nổ của ngươi nữa, tịch thu tài sản cả thôn rồi chém đầu, sang năm cả thôn các ngươi đều có thể đầu thai, làm người lại từ đầu!”
Nàng ta đảo mắt một cái, nét u ám trên mặt liền biến mất, cười nói: “Nhưng bổn đại nhân cũng không phải kẻ vô tình, mọi chuyện đều có thể thương lượng. Nếu các ngươi chia cho bổn cung chút thịt, chuyện này ta sẽ bỏ qua. Ta sắp chết đói rồi!”
Nàng ta húp từng ngụm lớn canh thịt, chẳng bao lâu sau ăn đã hết sạch một bát, nhưng sắc mặt vẫn mang nét xanh xao.
Sau trận chiến với Tà Bồ Tát, vì thương thế quá nặng, nàng lại phải trốn vào Phương Điện thôn để dưỡng thương.
Phương Điện thôn không có tu sĩ như Trần Thực và Lý Thiên Thanh, có thể ngày ngày ra ngoài săn bắn, ngay cả việc tự nuôi sống bản thân cũng đã khó khăn, vậy nên Kim Hồng Anh chỉ đành nhịn đói.
Nào ngờ nàng ta vừa mới ổn định thương thế, Tà Bồ Tát đã tìm đến, tất cả mọi người trong Phương Điện thôn, đến cả mẹ nuôi ở đó cũng đều bị biến thành tượng sứ.
May mà nàng ta thoát thân nhanh chóng, tránh được một kiếp nạn.
Nhưng Tà Bồ Tát vẫn đang lùng lùng sục sạo khắp nơi để tìm kiếm người sống, hễ tìm thấy là biến thành tượng sứ, đã có không ít thôn xóm, thành trấn bị biến thành thế giới người sứ.
Tất cả mọi người đều trở thành tượng sứ, không hề nhúc nhích.
Trần Thực nghe nói nàng ta đến xin ăn, lá gan bỗng chốc lớn hơn, nói: “Thì ra là tiểu Kim. Tiểu Kim, ta biết mấy ngày nay ngươi sống không dễ, nhưng mà, Hoàng Pha thôn chúng ta không nuôi người rảnh rỗi. Ngươi muốn có cơm ăn cũng không phải là không được. Ngươi có sở trường gì?”
Hắn quan sát Kim Hồng Anh từ trên xuống dưới.
Kim Hồng Anh cười mỉm nhìn hắn, chậm rãi nói: “Mạng của thiếp thân rất dài. Tiểu tử thối, mau đi nấu cơm cho bổn tọa, nếu không ta ăn thịt hai ngươi bây giờ!”
Trần Thực đáp một tiếng, đi cắt thịt nấu cơm.