Chương 210: Sơn Quân lại đến 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 2,117 lượt đọc

Chương 210: Sơn Quân lại đến 2

Lúc phát động Tam Quang Chính Khí Quyết, hắn để chân khí lưu chuyển, thông qua hổ vàng, vận chuyển một vòng trong miếu, xem hổ vàng như Thần Thai của bản thân, quả nhiên có hiệu quả gấp đôi, tu vi không ngừng tăng tiến!

Kim Đan của hắn cũng bay lên, không biết từ lúc nào đã tiến vào trong miếu, được tôi luyện trong đó, tiến bộ cực nhanh!

Trần Thực vừa mừng vừa sợ: “Thảo nào Thần Thai càng tốt thì tốc độ tu luyện càng nhanh, bản lĩnh càng cao, thì ra chỗ tốt của Thần Thai lớn đến vậy!”

Hắn không khỏi nghĩ đến Tiên Thiên Đạo Thai vượt qua Thần Thai nhất phẩm, không biết là thứ gì? Rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Có đạt đến cảnh giới của hổ vàng hay không?

“Dù không có Tiên Thiên đạo thai, ta cũng đã hơn xa trước kia rồi!”

Trần Thực tĩnh tâm, chuyên tâm tu luyện.

Độ chính xác của Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm của hắn đã rất khá, khoảng cách cũng đủ xa, nhưng Trần Thực muốn xem kiếm khí có thể biến hóa hay không, có thể chuyển động tùy tâm hay không.

Hắn bước chân không ngừng, bộ pháp quỷ dị, lúc thì song song với mặt đất, lúc thì đảo ngược trên không trung, kiếm khí vô hình không ngừng phát ra tiếng xé gió sắc bén, phá không bay đi.

Lần này hắn không yêu cầu kiếm khí phải đủ xa, mà là đủ gần.

Trần Thực đã giao đấu với tu sĩ tu luyện Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm vô số lần, hiểu rõ nhược điểm của nó, nếu như bị người ta áp sát, thì khó lòng xê dịch, kiếm khí đã phóng ra rất khó biến chiêu, thường dễ dàng gây thương tích cho người mình.

Bởi vậy, hắn đang cố gắng để kiếm khí đủ linh hoạt, đủ biến hóa.

Trần Thực thử nghiệm rất lâu, phát hiện ra một vấn đề nan giải, đó là uy lực của Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm quá mạnh khiến cho khi cận chiến, rất khó khống chế phương hướng.

Muốn khống chế phương hướng, nhất định phải giảm bớt uy lực của Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm.

So với như vậy, không bằng học thêm một môn pháp thuật khác.

Trần Thực luyện tập rất lâu, lúc này mới dừng lại.

Hắn có thể thi triển kiếm khí ở mọi góc độ, kiếm khí cũng có thể uốn lượn quanh cây cối, nhưng vẫn không thể nào thật sự hóa Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm thành nhu mềm mại như quấn quanh ngón tay.

“Vẫn là phải học thêm những pháp thuật khác. Không biết lăng mộ Chân Vương có pháp thuật như vậy không?”

Lúc này, hắn khẽ giật mình, cảm nhận được ánh mặt trời và ánh trăng từ tổ địa truyền đến.

Trần Thực vội vàng chạy về nhà, lấy gương ra soi, quả nhiên thấy trong ngôi miếu nhỏ sau đầu, có một tia sáng từ trong miếu chiếu xuống!

Hắn kích động vạn phần, lập tức quan sát kỹ lưỡng, quả thật có ánh mặt trời từ nóc nhà bên trong miếu thờ chiếu xuống!

Lúc này hổ vàng đang nằm nhoài phơi nắng, bộ dáng vô cùng thích ý.

“Nếu ta có thể vào trong miếu…” Hắn vừa nghĩ đến đây, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, đợi đến khi sáng lại đã thấy mình đang đứng ở bên ngoài ngôi miếu nhỏ.

Ngôi miếu này không khác biệt là bao so với lúc trước hắn thấy, chẳng qua cát mịn hơn, không gian xung quanh cũng ổn định hơn, không còn như trước phảng phất chỉ một cơn gió cũng có thể khiến nó hóa thành cát bụi.

Chắc do thời gian này hắn chuyên tâm tu luyện khiến ngôi miếu nhỏ trở nên kiên cố hơn rất nhiều.

Trần Thực không kịp dò xét tỉ mỉ, sải bước vào trong miếu.

Hổ vàng nhìn từ xa thì nhỏ, nhưng khi Trần Thực đến gần mới thấy to đến giật mình.

Hổ vàng chậm rãi đứng lên, trông có vẻ gầy gò, xương bả vai nhô lên chống đỡ bộ da hổ, bả vai còn cao hơn Trần Thực một hai cái đầu!

Cái đầu nó hơi cúi, từ trên cao nhìn xuống Trần Thực, phát ra tiếng gầm gừ bất an, như cảnh cáo Trần Thực không cho hắn làm loạn.

Nhưng Trần Thực không cảm nhận được ác ý và sát ý từ nó, ngược lại dường như nó có hơi ỷ lại vào Trần Thực.

Trần Thực thoáng sững sờ, rõ ràng hổ vàng là thú cưỡi của Sơn Quân, sao lại ỷ lại vào hắn?

“Chẳng lẽ nó ngưng tụ Thần tướng trong miếu của ta, nên mới nảy sinh cảm giác ỷ lại với ta?”

Nghĩ vậy, hắn mạnh dạn đưa tay ra, muốn sờ lên đầu hổ vàng.

Hổ vàng nhe răng, lộ ra hàm răng nanh dài hơn cả bàn tay hắn, dường như đang đe dọa.

Trần Thực đánh bạo tiến lại gần, hổ vàng dọa một lúc, thấy không dọa được hắn bèn bỏ qua, mặc cho hắn sờ lên đầu mình.

Nó cảm thấy thoải mái, bèn nằm xuống, tiếp tục lim dim phơi nắng.

Trần Thực thử xoa đầu hổ vàng như vuốt mèo, nhưng đầu nó quá lớn, không sao xoa hết được.

Trần Thực đi vòng ra sau lưng hổ vàng, thấy hai chân sau to khỏe của nó kẹp hai cái lục lạc lông xù, bèn đưa tay muốn sờ.

Hổ vàng có vẻ không vui, nhưng vẫn nhẫn nhịn dùng đuôi đẩy vị chủ miếu tò mò này ra.

Ở trong miếu người ta, phải trả giá chút gì đó, nhưng Hổ Tử cảm thấy không thể để mất tôn nghiêm cuối cùng của mình.

Trần Thực bất đắc dĩ, quay người nhìn về phía Thần tướng Sơn Quân đầu trâu mình người, lúc này đang có hương khói cuồn cuộn không ngừng từ bên ngoài bay vào, có lẽ còn cần vài ngày nữa Thần tướng mới có thể ngưng tụ thành công.

“Không biết sau khi Sơn Quân rời khỏi ngôi miếu nhỏ, ngôi miếu nhỏ của ta còn có thể thông đến tổ địa, nhận được ánh sáng mặt trời từ tổ địa hay không?”

Hắn đang lo được lo mất thì hương khói tuôn về phía ngôi miếu nhỏ đột nhiên trở nên nồng đậm, lúc nãy còn như dòng suối nhỏ giờ lại như hồng thủy, thanh khí cuồn cuộn ùa vào trong miếu, nhanh chóng hóa thành lực lượng bất phàm! Tốc độ ngưng tụ của Thần tướng Sơn Quân lập tức tăng lên rất nhiều!

Trần Thực kinh ngạc không thôi, với tốc độ này e rằng không cần đến mấy ngày, hôm nay có thể ngưng tụ thành công!

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, các mẹ nuôi ở sáu mươi ba thôn, năm trấn của Càn Dương sơn, mỗi người đều đang thành tâm thắp một nén nhang, miệng tụng niệm.

Trong rừng sâu, trong hốc cây đại thụ, Trang bà bà thắp ba nén nhang, khấn tên thật của Sơn Quân.

Trước mặt đại xà Huyền Sơn, lư hương bồng bềnh, khói hương lượn lờ bay lên.

Trong núi rừng, trước mặt những linh vật của Càn Dương sơn, trước mặt những búp bê nhân sâm khỏe mạnh kháu khỉnh, cũng có ánh sáng hương khói, từng luồng hương khói bay lên, cùng bay về một hướng.

Ven núi, vô số yêu hồ phủ kín núi đồi, mỗi con đều đứng thẳng người, dâng ba nén hương, cung kính bái lạy từ xa!

Trong ngôi miếu nhỏ sau đầu Trần Thực, chỉ trong nháy mắt hương khói đã đạt đến đỉnh điểm, Trần Thực chỉ cảm thấy một luồng khí ban ân huệ khắp thương sinh bốc lên từ trong miếu, chớp mắt đã chảy khắp toàn thân, thoải mái không nói nên lời.

Trước mặt hắn, vị thần nhân trong miếu thờ đang chậm rãi đứng dậy, bước xuống.

Tổ địa Thần Châu, Tam Giới Dược Vương Thiên Y Đại Thánh chưởng quản Cửu Dương Lôi Hỏa, Tôn Tư Mạc Tôn Đại Chân Nhân, người phát minh ra thuốc súng; sau hơn sáu ngàn năm, phân thân của người là Càn Dương Sơn Quân, rốt cuộc đã lại giáng lâm mảnh đất này, lại giáng lâm Tây Ngưu Tân Châu!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right