Chương 228: Giết xuyên 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 432 lượt đọc

Chương 228: Giết xuyên 2

Nghiêm Phóng đã từng dùng cách này thiêu chết một Phù sư rất lợi hại.

Thế nhưng, ngọn lửa xanh lợi hại kia đốt lên vũ khí của Trần Thực lại không hề hấn gì, đốt lên người Trần Thực cũng không gây ra bất kỳ thương tổn nào.

Thiên Bồng Phục Ma Đại Pháp là chính pháp Bắc Cực, là thần kỹ hàng ma phục yêu, dáng vẻ hiện giờ của Trần Thực chính là pháp thân của Bắc Cực Thương Thiên Đại Đế, chỉ cần dùng máu chó đen và chu sa vẽ lên giấy cũng có thể trừ tà, huống hồ là pháp thân? Trần Thực xông vào giữa mười hai cái đầu Ma Thần, Nghiêm Phóng còn muốn chạy trốn, Trần Thực đã bổ rìu xuống, chém thân thể không đầu kia làm đôi.

Theo hắn thấy, chiêu thức của Nghiêm Phóng có quá nhiều sơ hở, đầu bay lên tuy nhìn rất rộng, nhưng thân thể không được bảo vệ, hai tay hai chân không thể nào cản được thế công của hắn, nên thuận tay chém luôn.

Đó cũng là nhược điểm của Thập Nhị Tử Ngọ Ma Thần Thiên.

Môn công pháp này nếu tu luyện tới cảnh giới đại thành, luyện thành mười hai Ma Thần, đương nhiên phòng ngự sẽ vô cùng lợi hại, thế nhưng bây giờ chỉ có mười hai cái đầu, nhìn có vẻ đáng sợ, đối phó với tu sĩ bình thường thì được chứ gặp phải Trần Thực thì chỉ một chiêu là bị chém chết.

Thân hình Trần Thực xoay tròn, rìu chém xong đến kiếm chém, kiếm chém xong đến đế chung nện, vừa đánh vừa xoay người, sáu món vũ khí thay nhau công kích, đánh sập tường, chém gãy cột nhà trong sảnh.

Nghiêm Vinh xông tới trước mặt, đột nhiên nhìn thấy trên đỉnh ba cái đầu của Trần Thực, tóc đỏ bay phấp phới, có một ngôi miếu nhỏ, bên trong miếu có chân khí lưu chuyển.

Hắn cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, biết tình hình không ổn, lập tức xoay người bỏ chạy.

“Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!”.

Sáu luồng kiếm khí vô hình bắn ra từ ngôi miếu nhỏ, tất cả cột nhà trong sảnh đều bị phá hủy, mái nhà bị hất bay, tường sập đổ!

Trần Thực khẽ ồ lên một tiếng, dường như có phần nghi hoặc, sau đó sải bước đi ra khỏi đống đổ nát, đuổi theo Nghiêm Vinh.

Hắn khẽ ồ lên là vì nghi hoặc, Nghiêm Vinh đã hai lần đối mặt với hắn, vậy mà vẫn chưa bị hắn giết chết.

Người có thể đỡ được hai chiêu của hắn, quả thật không nhiều.

Hai người một trước một sau xông vào Vạn Quyển đường của Huyền Vũ các, đây là nơi con em Nghiêm gia đọc sách và nghiên cứu công pháp, động tĩnh vừa rồi đã kinh động đến nơi này, mấy tên đệ tử Nghiêm gia và một đám thị nữ đã bày trận sẵn sàng nghênh chiến, mỗi người đều phát động Thần Đàn, Thần Thai.

Trong đó có mười sáu, mười bảy thị nữ, thấy Trần Thực xông vào bèn quát lớn, chân khí hóa thành vô số cây kim bay thẳng về phía Trần Thực!

Trần Thực không kịp né tránh, trúng cả trăm cây kim, sau đó lại bị pháp thuật của đám đệ tử Nghiêm gia đánh trúng, Thiên Bồng Phục Ma Đại Pháp lập tức bị phá, ngã ngửa ra sau, trên người xuất hiện rất nhiều vết thương, nhưng đa số là do kim đâm, không phải do pháp thuật gây ra.

Pháp thuật của đám đệ tử Nghiêm gia, ví dụ như đao khí, kiếm khí do chân khí ngưng tụ, chém lên người Trần Thực, chỉ vừa mới khiến da hắn lõm xuống đã bị khí huyết cường thịnh của hắn đánh tan.

Chỉ có kim độc do chân khí ngưng tụ mới có thể đâm thủng da hắn, ghim vào cơ bắp, thậm chí là xương cốt!

Khí huyết của hắn vốn đã cường thịnh hơn người thường rất nhiều, sau khi bị đâm thủng, khí huyết phun ra như suối, bắn xa cả trượng.

Kinh Hồn Thập Tam Châm cũng là một loại chính pháp, rất am hiểu phá giải pháp thân, chân thân, kim thân, cương khí hộ thể của những tu sĩ cận chiến.

Thấy vậy, đám thị nữ lập tức xông ra khỏi Vạn Quyển đường, định ra tay lần nữa thì thấy thân hình Trần Thực nhanh chóng thu nhỏ lại, khi rơi xuống đất là xoay người như một con trăn khổng lồ, một chân đạp xuống đất, xoay eo, thân hình nhanh chóng bay lên.

Âm thanh xé gió vang lên, vô số khí nhận vô hình lướt qua.

Nghiêm Vinh thấy vậy nhanh chóng nằm sấp xuống đất, còn mười sáu mười bảy thị nữ kia thì cứng đờ tại chỗ, giữ nguyên tư thế, không dám nhúc nhích.

Sau lưng các nàng, mấy tên thiếu niên con cháu Nghiêm gia bị chém cho tứ chi bay tứ tung, đầu một nơi thân một nẻo.

Trần Thực rơi xuống đất, thi triển Bắc Đẩu Ngọc Hành bộ, xông về phía trước, lướt qua đám thị nữ.

Bị luồng gió do Trần Thực tạo ra thổi qua, trên eo mỗi thị nữ đều xuất hiện một vệt đỏ, sau đó eo đứt lìa, nửa thân trên từ từ trượt xuống, chỉ còn lại hai chân đứng trên mặt đất.

Một lúc sau, hai chân mềm nhũn, đổ xuống.

Nghiêm Vinh chạy vào Hiệt Tú lâu, cửa lớn bị Trần Thực đánh một quyền xuyên thủng, Nghiêm Vinh xoay người nhảy lên lầu hai, đang định nhảy từ cửa sổ lầu hai xuống hậu viện, bỗng nhiên rùng mình một cái: “Hậu viện là nơi ở của các vị thẩm thẩm và nữ quyến, nếu dẫn tên sát thần này qua đó, e là máu chảy thành sông!”.

Hắn lập tức chuyển hướng, lao về phía Dưỡng Long trì.

Phía sau, Trần Thực thi triển Bắc Đẩu Ngọc Hành bộ, chân đạp tinh quang lướt tới. Ngọc Hành bộ là bộ pháp rèn luyện da trong Bắc Đẩu Thất Luyện, lúc nãy tuy trúng trăm mũi kim, đâm vào cơ bắp, thậm chí chạm tới xương cốt, nhưng đều không đáng ngại.

Điều đáng ngại là làn da bị rách, không thể thi triển Thiên Bồng Phục Ma đại pháp.

Thiên Bồng Phục Ma đại pháp cần có khí huyết cực kỳ cường thịnh, khi thân thể đạt tới cực hạn, khí huyết tràn ra, dưới ràng buộc của công pháp mới có thể ngưng tụ thành dị tượng Thần Ma ba đầu sáu tay.

Dị tượng kia là do khí huyết tạo thành, không phải máu thịt sinh trưởng, do đó cần phải khiến nhục thân không chút sơ hở, phong bế tất cả huyệt đạo.

Vì vậy, Trần Thực phải chữa trị vết thương trên da trước.

Hai người một trước một sau, lao vào Dưỡng Long trì. Nghiêm Vinh khiếp sợ, gào lên: “Trần Thực giết người, mau tới trợ giúp!”

Trong Huyền Vũ các, rất nhiều đệ tử Nghiêm gia đang tu luyện, nghe vậy bèn ùa ra. Trần Thực đã phong bế vết thương do kim đâm nhưng không rảnh thi triển Thiên Bồng Phục Ma đại pháp, bèn phát động Bắc Đẩu Thất Tinh bộ, lướt đi như bay trên mặt nước Dưỡng Long trì, trong chớp mắt đã vọt lên bờ như mãnh hổ, trên người vang lên hai tiếng leng keng, trúng hai đạo kiếm khí!

Hai luồng kiếm khí vừa chạm tới da đã bị khí huyết do Kim Đan trong cơ thể hắn phát động đánh tan.

Hắn cũng là Kim Đan cảnh, Kim Đan nhị chuyển, nhưng lực trường Kim Đan của hắn không giống người thường có thể phóng ra ngoài, mà tồn tại trong cơ thể hắn.

Chính vì ngưng tụ như vậy nên lực trường lại càng thêm bá đạo!

Hắn tung một quyền, đánh người nọ cùng Kim Đan văng ngược, cắm phập vào một nhánh cây đại thụ nhô ra, xem chừng là không sống nổi.

Trần Thực thấy trên núi vẫn còn người đang xuống, thi triển pháp thuật từ trên cao, bèn phát động khí huyết, trực tiếp dùng thân thể chống đỡ, sải bước xông lên bậc thang đá, chịu đựng áp lực từ Kim Đan của một tên đệ tử Nghiêm gia đang lao xuống, một tay túm lấy đầu hắn, đập mạnh vào vách núi bên cạnh.

“Rầm!”

Đầu vỡ toác.

“Rầm!”

Não văng tung tóe.

Trần Thực lộn người, nhảy lên tầng trên, một cước đá gãy chân một tên đệ tử Nghiêm gia khác đang bỏ chạy xuống, bay người lên cao, mũi chân điểm thẳng vào cổ họng hắn.

Thi thể người này còn đang bay trên không, Trần Thực đã lắc người lao ra, điểm một chỉ vào cổ họng nữ tỳ kia. Nữ tỳ kia vốn định thi triển châm pháp, nhưng lại sợ làm bị thương tên đệ tử Nghiêm gia, do dự một chút, bị hắn điểm trúng yết hầu và xương cổ, tắt thở tại chỗ.

Trần Thực bẻ gãy một cây cột chống con sư tử đá, vận sức ném ra, xuyên thủng ngực một tên đệ tử Nghiêm gia khác, sải bước xông lên, chỉ trong chớp mắt, đã giết thêm mấy người, đi tới trước Huyền Vũ các.

Nghiêm Vinh cùng đám người lui vào Huyền Vũ các, chuẩn bị pháp thuật, chờ hắn xông vào.

Ba tầng trên dưới Huyền Vũ các, đều được bố trí phù lục bảo ấn, một khi được kích hoạt, cho dù Trần Thực có bản lĩnh thông thiên cũng không thể thoát ra.

Nhưng đợi mãi, Trần Thực vẫn không thấy đâu.

Đột nhiên, chỉ nghe một tiếng gầm vang lên, guồng nước khổng lồ phía sau Huyền Vũ các bị Trần Thực nhấc lên, xoay tròn ném thẳng vào Huyền Vũ các!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right