Chương 231: Trước khi chết con người ta thường nói lời thật lòng 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 3,091 lượt đọc

Chương 231: Trước khi chết con người ta thường nói lời thật lòng 1

Trên mặt Huyện lệnh Nghiêm Tĩnh Tư vẫn còn giữ vẻ kinh ngạc, trong mắt dường như ẩn chứa chút gì đó không cam lòng.

Chỉ có điều lúc này, thể xác của hắn đã chết, cho dù có không cam lòng cũng không thể xé rách bụng dê mẹ.

Bụng dê mẹ chính là một vòng luân hồi trời sinh, với thực lực hiện tại của hắn, vừa mới rơi vào luân hồi, vẫn có thể Nguyên Anh xuất khiếu, xé bụng dê mẹ để thoát ra.

Nhưng thoát ra cũng là chết, hắn đã vào thai dê, cho dù có xé rách bụng dê mẹ, sau khi ra ngoài sẽ phát hiện mình vẫn là dê.

Huống hồ, thể xác của hắn đã chết trong tay Trần Thực.

Trần Thực lấy từ trong tay áo ra một xấp lá bùa, tìm kiếm Thôi Sinh phù.

Có một số phụ nữ mang thai đến ngày sinh nở nhưng không sinh được, phải dùng đến Thôi Sinh phù.

Gia gia từng nói với Trần Thực, đại khái bởi vì đầu thai có thời gian hạn chế, không thể kéo dài quá lâu. Kéo dài quá lâu, qua thời gian, hồn phách chuyển thế sẽ không thể thai nghén, bỏ lỡ chuyển thế, sẽ quay trở lại, sinh ra là thai chết. Cho nên đến thời gian sinh nở, không sinh được thì phải giục sinh, tránh cho thai nhi chết trong bụng.

Chỉ có điều cách nói này chưa từng được kiểm chứng, Trần Thực cũng không biết là thật hay giả.

Lúc gia gia kể cũng chỉ xem như là truyền thuyết chí quái, kể cho Trần Thực nghe.

Trần Thực dán Thôi Sinh phù lên bụng dê mẹ, chỉ nghe thấy trong bụng dê vang lên tiếng người, nói: “Trần Thực, vì sao?”

Trần Thực nghi hoặc hỏi: “Vì sao cái gì?”

Giọng nói kia chính là của Nghiêm Tĩnh Tư: “Vì sao ngươi lại giết ta? Ta và ngươi không oán không thù, ta chỉ phụng mệnh Nghiêm gia, đến giám sát ông cháu các ngươi, chưa từng động thủ với các ngươi. Hôm trước, ngươi đến Huyền Vũ các, che giấu sát tâm, ta cũng chưa từng động thủ với ngươi. Có thể nói ta đã hết lòng săn sóc ngươi rồi, vậy mà hôm nay ngươi lại bày mưu khắp nơi, cầu mưa, bố trí Thiên lôi, lại mua nhiều gia súc sắp sinh như vậy, mưu đoạt tính mạng của ta, ta có thể biết nguyên do hay không?”

Trần Thực nói: “Giao long nhà ngươi nuôi là Thượng Thiện, giết người tu luyện, nó giết quá nhiều người, ta không thể nhịn được cho nên sau khi giết nó ta bèn đến giết ngươi. Ngươi còn sống, sẽ càng có càng nhiều người chết.”

Nghiêm Tĩnh Tư im lặng một lát, đột nhiên nói: “Chỉ vì lý do này? Ngươi vì lý do này mà giết ta?”

Trần Thực gật đầu, sau đó lại cảm thấy Nghiêm Tĩnh Tư không nhìn thấy, bèn mở miệng nói: “Đúng, chính là vì lý do này. Ngươi không cam lòng sao?”

“Ta không cam lòng!” Nghiêm Tĩnh Tư tức giận nói: “Ta từ nhỏ đã có thiên phú cực cao, các loại đạo pháp mà Nghiêm gia sưu tập, ta chỉ cần nhìn qua là có thể hiểu, vừa học là tinh thông, nhưng lại bị người trong gia tộc kiêng kị, đày ta đến nơi dân phong hoang dã như Tân Hương này để giám sát ông cháu các ngươi, hoang phí tiền đồ của ta! Nhưng ta vẫn một lòng hướng đạo, mười năm như một, chuyên tâm khổ tu! Ta tự biết bản thân không được gia tộc coi trọng, cho nên dốc hết công sức trong việc dạy dỗ đệ tử! Những con em Nghiêm gia không được coi trọng đến chỗ ta đều được truyền thụ những gì tốt nhất, được chỉ điểm tận tâm nhất! Ta dồn những tài nguyên tốt nhất cho bọn chúng! Ta trên không thẹn với liệt tổ liệt tông, dưới không phụ lòng con em Nghiêm gia, ngươi lại vì những chuyện ác mà Thượng Thiện gây ra mà giết ta? Sao ta có thể cam tâm?”

“Liên quan gì đến ta? Ta đâu phải là Phán quan.” Trần Thực khó hiểu, chờ đợi Thôi Sinh phù phát huy tác dụng, nói: “Giao Long nhà ngươi nuôi giết người quá nhiều, ta đến giết ngươi là đúng rồi. Ta đánh không lại ngươi, cho nên mới nghĩ hết mọi cách, dùng đủ mọi mưu kế để giết ngươi, đây mới là điều ta nên nghĩ.”

Nghiêm Tĩnh Tư tức giận đến cực điểm, quát: “Ngươi giết ta là bất nghĩa! Lê dân giống như súc vật, như hoa màu, ngươi vì súc vật vì hoa màu mà giết một sĩ phu như ta, trên đời này lẽ nào lại có chuyện như vậy?”

Trần Thực nói: “Phu tử từng nói: ‘Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện’. Ngươi sắp bị ta đánh chết rồi, sao nói năng vẫn khó nghe như vậy! Sinh ra là người, ai thấp hèn hơn ai?”

Nghiêm Tĩnh Tư nói: “Ta sinh ra trong gia đình thế gia, tổ tiên là vương hầu quý tộc, huyết thống cao quý, há có thể so sánh với thứ dân?”

Trần Thực cười lạnh nói: “Trong đám thảo dân, tổ tiên của ai mà không phải là Tam Hoàng Ngũ Đế? Cùng là máu thịt, sao lại có thể nói là cao quý hơn được?”

Tiếng kêu của dê con càng lúc càng lớn: “Ngươi muốn luận đạo với ta sao? Hôm nay ta sẽ luận bàn với ngươi một phen. Nếu không phân biệt giàu nghèo sang hèn, làm sao có thể có vua tôi, trên có vua, dưới có tôi? Nếu không, làm sao có thiên tử, làm sao có vương công quý tộc? Huyết mạch của thiên tử và huyết mạch của thứ dân chẳng lẽ không có gì khác biệt sao?”

Trên đường có một đoàn thương nhân đi tới, thấy trong bụng dê vang lên tiếng người, lập tức hoảng sợ kêu lên: “Tà ma! Con dê này biến thành tà ma rồi!”

Nghiêm Tĩnh Tư cười lạnh nói: “Lũ ngu phu này, chết là đáng đời. Ta làm quan, dạy bảo bọn chúng cũng giống như trồng trọt, mùa màng bội thu thì tiền tài nhiều, mùa màng thất bát thì tiền tài ít ỏi. Trời còn có lúc mưa gió thất thường, chẳng qua ta chỉ là thu hoạch ít đi một chút mà thôi…”

Mấy tên thương nhân kia đang muốn xông lên, định đánh chết dê mẹ.

Trần Thực vội vàng ngăn cản bọn họ, nói: “Là tà ma trong bụng dê quấy phá, có liên quan gì đến dê mẹ? Các ngươi đợi dê mẹ sinh xong rồi hãy nói.”

Dê mẹ đã mở cửa sinh, Trần Thực đỡ đẻ cho dê mẹ, sinh ra một con dê con.

Dê con giãy dụa thoát khỏi màng nhầy, vừa chạm đất đã đứng thẳng bằng bốn chân, mở miệng nói: “Ta là Huyện lệnh Lôi huyện, Nghiêm Tĩnh Tư, là quan phụ mẫu của các người…”

Nó còn chưa nói hết câu, một hòn đá đã ném thẳng vào người nó, khiến nó ngã lăn ra đất.

Dê con vừa sợ vừa giận, kêu lên: “Ta là người của Nghiêm gia…”

Đá rơi như mưa, chẳng bao lâu sau đã đập chết dê con.

Mọi người sợ nó sống lại, bèn phóng hỏa đốt nó.

Lửa cháy ngùn ngụt, mùi thịt dê nướng thơm phức bay ra.

Mọi người thấy Trần Thực dắt dê mẹ bỏ đi, không khỏi quay sang nhìn nhau…

Trần Thực dắt dê mẹ đi tìm Hắc Oa, chỉ thấy hai chân sau của Hắc Oa đứng thẳng, đang bận rộn đỡ đẻ cho những gia súc khác. Trên mặt đất đã có rất nhiều gia súc con, nhiều nhất là heo con, vừa sinh ra đã rất khỏe mạnh, chạy nhảy lung tung.

Trần Thực nhìn lũ gia súc mà sầu mặt.

Một người một chó đi ra bờ sông, gột rửa vết máu trên người. Hắc Oa nhảy xuống sông, hai chân trước cố sức cọ xát vết máu trên ngực và lưng, bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn Trần Thực.

Trần Thực bèn cởi phăng quần áo, nhảy xuống sông tắm rửa. Thấy nó đang kì cọ thân thể, hắn nhìn nó bằng sắc mặt kì quái.

Hắc Oa đang định mở miệng giải thích thì Trần Thực nghi hoặc nói: “Hắc Oa, có chút vấn đề. Ngươi tắm thế này không tới gáy được.”

Hắn bước tới trước mặt, giúp Hắc Oa rửa sạch vết máu trên gáy.

Hắc Oa cảm thấy trong lòng ấm áp, đợi Trần Thực giúp nó rửa xong bèn giúp Trần Thực cọ lưng.

Một người một chó tắm rửa xong, Trần Thực mặc y phục vào, đi xem lũ gia súc. Trên sông có thuyền đi qua, Trần Thực vội vàng vẫy tay, cao giọng nói: “Chủ thuyền, có xuôi dòng về phía Cương Tử thôn không?”

Người chèo thuyền chống sào lại bờ, nói: “Có. Mấy người?”

Chốc lát sau, trên thuyền đã đầy ắp gia súc.

Chủ thuyền cẩn thận điều khiển hướng đi, e sợ lật thuyền.

Chờ đến khi gần đến Cương Tử thôn, Trần Thực lùa gia súc lên bờ, đến nhà Sa bà bà, lùa hết gia súc vào sân, nói: “Bà bà nuôi giúp ta một đêm.”

Sa bà bà nhìn gia súc đầy sân, đầu to như cái đấu, bị làm ồn cả đêm không ngủ được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right