Chương 240: Tranh đấu nam bắc 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 2,079 lượt đọc

Chương 240: Tranh đấu nam bắc 2

Trần Thực ngẩng đầu nhìn về phía hắn, sau gáy hào quang chói lọi, không khí xung quanh chỉ trong nháy mắt đã trở nên mơ hồ.

Thư sinh áo xanh đang ở giữa không trung, thấy vậy trong lòng cả kinh, vội vàng kích hoạt toàn bộ hộ thân phù trên người!

Ngay sau đó, Bảo Mệnh phù được phát động!

Bảo Mệnh phù, phá!

Hoa Cái lục, kích hoạt!

Hoa Cái lục, phá!

Bát Quái Hộ Thân lục, kích hoạt!

Bát Quái Hộ Thân lục, phá!

Thân thể thư sinh áo xanh chấn động dữ dội, bị một luồng lực lượng khổng lồ nghiền ép, hất văng về phía xa. Các loại phù lục bảo mệnh trên người hắn nhanh chóng tiêu hao.

Điều khiến hắn vừa thẹn vừa giận chính là, hắn còn chưa kịp thi triển ra một phù lục Nam phái nào, ngược lại phù lục Bắc phái mà hắn luôn khinh thường lại cứu mạng hắn.

Thân hình hắn bị va chạm, bay xa cả trăm trượng. Thân hình thư sinh áo xanh rơi xuống phía dưới, là bên ngoài Tam Hợp thôn.

Hắn thầm thở phào: “Trong kỳ thi huyện, lúc khảo hạch kiếm khí, cự ly phóng thích của Trần Thực là tám mươi sáu trượng. Hiện giờ có thể phóng ra cự ly trăm trượng, có thể thấy uy lực đã tăng tiến, không tầm thường. Tiếc là đã tới cực hạn của hắn rồi.”

Đúng lúc này, một luồng kiếm khí vô hình chợt lóe rồi biến mất. thư sinh áo xanh chỉ cảm thấy hai bên đùi đột nhiên nóng lên, cảm giác như bị thiêu đốt, sau đó lại thấy hai chân rơi xuống, tốc độ rơi nhanh hơn thân mình một chút.

Máu tươi chảy ra từ chỗ đứt chân của thư sinh, ấm nóng. luồng kiếm khí lướt qua hai chân hắn mang theo huyết quang mà vẫn bay xa hơn mười trượng mới chịu tiêu tán! Thư sinh áo xanh cùng hai chân rơi bịch một tiếng xuống đất. Hắn kinh hãi vô cùng, lúc rơi xuống đất vội vàng dùng hai tay bịt vết thương, miệng niệm thần chú. Máu tươi lập tức chảy ra bốn phương tám hướng, chỉ trong nháy mắt đã dùng máu vẽ thành một phù lục trên mặt đất!

Phía sau, Trần Thực gào thét đuổi theo, tốc độ nhanh vô cùng!

Trán thư sinh áo xanh toát ra mồ hôi lạnh, hắn không cam tâm bỏ mạng như vậy!

Hắn cả đời tự phụ tài năng hơn người, khinh thường thi học, khinh thường thi tú tài cử nhân. Hắn tự cho rằng phù lục Nam phái mình học được chính là thuật pháp mạnh nhất thiên hạ, khoa cử của triều đình căn bản không thể nào kiểm nghiệm được năng lực của hắn.

Hắn khinh thường đám tú tài kia, cũng khinh thường đám cử nhân. Hắn học rộng tài cao, chỉ là thế giới này không biết nhìn nhận, khiến hắn không có đất dụng võ.

Thậm chí hắn đã từng thử thăm dò Trần Dần Đô. Hắn vẽ một con Khiên Ti trùng, thả vào Càn Dương sơn mạch, muốn xem Trần Dần Đô đường đường là tông sư phù lục Bắc phái, liệu có thể giải quyết được Khiên Ti trùng của mình hay không.

Không ngờ Trần Dần Đô lại không giải quyết được Khiên Ti trùng, để con trùng này sống rất nhiều năm.

Hắn lấy đó làm kiêu ngạo, cho rằng tài học về phù lục của mình đã vượt qua cả Tây Kinh đồ tể.

Hắn còn nhiều hoài bão chưa thực hiện được, còn chưa cho thế nhân thấy sự lợi hại của phù lục Nam phái, còn chưa làm nên đại sự kinh thiên động địa, sao có thể chết ở đây được? Mục tiêu chuyến đi này của hắn chính là để tên đại sư phù lục Bắc phái Trần Thực kia được chứng kiến sự lợi hại của phù lục Nam phái. Sao hắn có thể chết một cách dễ dàng như vậy?

Hắn không muốn chết!

Hắn nào ngờ tới, Trần Thực không so phù lục với mình, mà lại muốn so quyền cước, so pháp thuật!

Cơ thể hắn bắt đầu vặn vẹo, máu ở hai chân vừa chảy, vừa biến hóa hình dạng.

Trần Thực gào thét đuổi theo, trong lòng không có tạp niệm nào khác, chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải nhanh chóng giết chết đối phương.

Đối phương muốn so phù lục với mình, nếu mình thật sự ngu xuẩn mà quyết đấu phù lục với hắn, há chẳng phải tự chuốc lấy bại vong.

Gia gia từng dạy, khi đối phương tay không tấc sắt muốn so chiêu quyền cước với mình, thì tốt nhất trong tay mình phải có đao.

Khi đối phương cầm đao kiếm muốn so tài cao thấp với mình, thì tốt nhất là mình phải có súng trong tay.

Cho nên, khi thư sinh áo xanh muốn phân cao thấp lợi hại của Nam Bắc phù lục với, hắn bèn dùng quyền cước.

Trần Thực xông ra khỏi thôn, chỉ thấy thân thể thư sinh áo xanh đang từ từ dựng đứng lên.

Thư sinh áo xanh sắc mặt trắng nhợt, từ trên cao nhìn xuống, quan sát Trần Thực đang lao tới.

Nửa thân trên của hắn vẫn là hình dáng con người, nhưng nửa thân dưới đã biến thành kết cấu giống như Khiên Ti trùng, to lớn như thân rồng. Phần thân dưới có kết cấu chân đốt, từng đốt từng đốt mọc ra vô số chân dài giống như cánh tay con người. Khớp xương to lớn, đầu ngón tay giống như móng vuốt sắc bén, tổng cộng có mười bảy đốt, ba mươi tư cái chân tay.

Ánh mắt thư sinh áo xanh ngập tràn oán hận, nhìn Trần Thực đang lao tới. Hắn không chút do dự, sử dụng ba mươi tư cái chân, chạy lên không trung.

Trần Thực tung người nhảy lên, trong ngôi miếu nhỏ sau đầu vang lên tiếng xé gió. Thân thể thư sinh áo xanh run lên, phần đuôi bị chặn đứng, rơi xuống đất.

Hắn như con rết trăm chân chết nhưng không ngã, mặc dù bị chặt đứt một đoạn thân thể nhưng vẫn chưa chết, tiếp tục dùng những cái chân còn lại chạy trốn.

“Trần Thực, ta vốn định quyết đấu công bằng với ngươi, không ngờ ngươi lại bất chấp quy tắc như vậy! Đợi ta dưỡng thương xong nhất định sẽ đến tìm ngươi!”

Trần Thực tiếp tục đuổi theo, nhưng thân hình thư sinh áo xanh càng bay càng cao, chẳng bao lâu sau sau đã không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Trần Thực đành bất lực ngừng lại.

Đinh Đinh đuổi tới, ôm đàn tỳ bà trong ngực, nhìn hắn một chút, có phần do dự.

“Tên thư sinh áo xanh này dưỡng thương xong, tất sẽ quay lại báo thù! Hắc Oa, ngươi có thể ngửi được mùi của hắn không?” Trần Thực hỏi Hắc Oa.

Hắc Oa ngửi ngửi vết máu, lắc đầu.

Thư sinh áo xanh hóa thành côn trùng bay lên trời, đã mất mùi, không thể tìm kiếm.

Trần Thực khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải kẻ bị chém đứt thân thể mà vẫn chưa chết, cảm thấy có phần khó giải quyết.

“Phù lục Nam phái quả thực rất mạnh, không dễ đối phó. Lần sau thử chém đứt đầu hắn xem sao.”

Hắn vừa nghĩ tới đây, Đinh Đinh liền cẩn thận nói: “Trần công tử, Hoa Lê phu nhân từng nhắc tới, gia gia của công tử đã rời khỏi triều đình, ẩn cư Ngũ Hồ, nên tự xưng là Ngũ Hồ Tán Nhân.”

Trong đầu Trần Thực như có tiếng sấm nổ vang, qua một lúc lâu mới hoàn hồn, la lên thất thanh: “Gia gia của ta là Ngũ Hồ Tán Nhân? Ý ngươi là, sư tổ của phù lục Nam phái, chính là gia gia của ta sao?”

Đinh Đinh gật đầu, nói: “Phu nhân còn nói, trước khi gia gia của công tử tự xưng là Ngũ Hồ Tán Nhân, ông ấy từng biên soạn điển tịch về phù lục trong triều đình, tự xưng là Càn Dương Sơn Nhân.”

Trần Thực bị tin tức này làm cho đầu óc choáng váng.

Phù lục Nam phái và Bắc phái tranh đấu kịch liệt như vậy, chẳng lẽ sư tổ của hai phái Nam Bắc, đều là gia gia của hắn?

Gia gia còn làm những chuyện gì mà hắn không biết?

“Phu nhân từng nói, người đã gặp công tử ở đại hội tán nhân.”

Đinh Đinh nói: “Phu nhân gặp lại công tử ở Kính Hồ sơn trang, nên mới hỏi thăm. Chẳng lẽ công tử không nhớ những chuyện này sao?”

Bên tai Trần Thực ong ong, chỉ cảm thấy môi khô miệng đắng, cố gắng trấn định, nói: “Đại hội là khi nào?”

“Họp mặt tán nhân, mười năm mới được tổ chức một lần.”

Đinh Đinh cũng không rõ lắm, nói: “Lần này phu nhân bị thương, đến Kính Hồ sơn trang là vì đại hội tán nhân sắp tới. Vậy nên lần trước gặp công tử chắc là mười năm trước.”

Trần Thực trợn to mắt, gia gia từng mang hắn đi tham gia đại hội tán nhân sao?

Gia gia còn giấu hắn bao nhiêu chuyện?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right