Chương 242: Ta giỏi dưỡng hạo nhiên chi khí 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,121 lượt đọc

Chương 242: Ta giỏi dưỡng hạo nhiên chi khí 2

Tu sĩ thời nay rất ít người tôi luyện nhục thân trước khi đạt đến Kim Đan cảnh, chỉ khi tu thành Kim Đan mới bắt đầu tôi luyện thân thể. Ngay cả trong số các tu sĩ Kim Đan, những người đạt đến cảnh giới khí huyết tràn ra ngoài cũng không nhiều.

Trần Thực lại là một trong số ít đó.

Trước đây, hắn chưa từng nghĩ tới việc vẽ bùa tay không nhưng sau lần chạm trán với gã thư sinh áo xanh, chứng kiến hắn ta bị chém đứt hai chân thế vẫn có thể dùng chính máu tươi của mình, chỉ trong nháy mắt đã ngưng tụ thành phù chú, mọc ra thân thể Khiên Ti trùng, hắn mới ngộ ra thì ra bùa chú còn có thể vẽ như vậy.

Phù chú mà hắn đang vẽ là Xuân Vũ phù.

Khí huyết của hắn tuôn trào, di chuyển theo đầu ngón tay hắn, vẽ Tam Thanh trên không trung, điểm lôi đình, mời mưa móc, kết hợp với Lục Đinh Lục Giáp, dần dần hình thành kết cấu của Xuân Vũ phù.

Khi hắn thu tay về, khí huyết của hắn vẫn lưu lại trên không trung, không hề tiêu tán.

Cho dù có gió nhẹ thổi qua, lá bùa kỳ lạ này vẫn không hề lay động!

Trần Thực kết kiếm chỉ, điểm nhẹ một cái, khẽ quát: “Đi!”

“Vụt!”

Xuân Vũ phù được vẽ bằng khí huyết của hắn bỗng chốc phát ra kim quang chói lọi, tựa như ngọn lửa màu vàng rực, lơ lửng giữa không trung!

Một luồng thần lực kỳ diệu tỏa ra, liên kết thiên địa, móc nối âm dương, sấm gió hội tụ, mưa cũng theo đó kéo đến, hình thành một đám mây đen rộng bốn năm trượng tại không trung phía trên gốc táo.

Tiếng sấm xuân vang lên, mưa xuân tí tách rơi xuống, thấm đẫm vào lòng đất, tưới mát cho gốc cây già nua.

Trần Thực đứng trong mưa, tiếp tục vẽ một lá Hồi Xuân phù.

Hai lá bùa vàng rực rỡ lơ lửng giữa màn mưa. Hồi Xuân phù tỏa ra sinh lực dồi dào, mang theo một sức mạnh kỳ diệu khiến vạn vật hồi sinh!

Thời gian trôi qua, ánh sáng của hai lá bùa dần dần mờ nhạt, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Trên rễ cây táo già, một chồi non mới đã nhú lên.

Trần Thực ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra chồi non. Trong đó không hề có tà khí của cây táo bị trước đó, xem ra đã được hồi sinh hoàn toàn.

Đứa bé đầu to trong miếu vốn đang loay hoay tìm cách chạy trốn, chứng kiến cảnh tượng này bỗng nhiên tỉnh táo lại đôi chút. Nó nhìn chồi non, ánh mắt có phần mơ hồ.

Nó vốn là một cây táo, đã tồn tại từ rất lâu về trước. Mỗi khi đi ngang qua gốc cây người ta thường dừng lại nghỉ chân, dựa vào thân cây kể cho nhau nghe những câu chuyện ly kỳ.

Nó lặng lẽ nghe những câu chuyện đó. Những người nghỉ chân dưới gốc cây cũng đổi thay theo năm tháng, từ những gương mặt xa lạ trở nên quen thuộc, rồi từ quen thuộc lại trở thành xa lạ.

Thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, cứ như vậy mà trôi qua.

Năm nào cũng có rất nhiều đứa trẻ đến dưới gốc cây, trèo lên hái quả. Người lớn thường quát mắng, xua đuổi chúng, bảo rằng cây táo này còn cổ xưa hơn cả ông cố của ông cố chúng, đã thành tinh rồi, không được phép chọc phá.

Thế nhưng, nó lại rất thích những đứa trẻ nghịch ngợm ấy.

Nó chẳng hề để tâm chuyện bọn trẻ hái trộm quả, thậm chí còn chủ động rung cây để những quả táo chín mọng rơi xuống.

Người lớn trông thấy cảnh tượng này bèn đi tới dưới gốc cây, ngước nhìn, tấm tắc khen ngợi nó cổ xưa.

Họ thắp hương cho nó, dẫn theo rất nhiều trẻ nhỏ, bái nó làm mẹ nuôi.

Con trai nuôi, con gái nuôi của nó càng ngày càng nhiều, chúng dần dần trưởng thành, nên người, rồi lại dẫn con cái mình đến bái mẹ nuôi, cầu xin nó phù hộ.

Cứ như vậy, nó bảo vệ hết thế hệ này đến thế hệ khác, trở thành mẹ nuôi của muôn dân trăm họ.

Thật ra, nó rất muốn làm một đứa trẻ nghịch ngợm, cùng chơi đùa với những đứa trẻ khác.

Nó dần dần học được cách vận dụng lực lượng bất phàm, dần dần ngưng tụ ra Thần tướng của chính mình.

Thần tướng ngưng tụ thành công, chính là hình dáng bây giờ, một đứa bé mập mạp mặc yếm cá chép đỏ.

Nó muốn cùng chơi đùa với những đứa trẻ khác, nhưng chúng lại không thể nhìn thấy nó.

Trong lúc nó đang thất vọng, một đứa bé bỗng nhiên chào hỏi, muốn vui chơi cùng nó.

Nó phát hiện có những đứa trẻ có thể nhìn thấy nó, vui đùa cùng nó.

Cuối cùng nó cũng có bạn bè.

Nhưng những đứa trẻ này từ từ lớn lên, dần dà không còn nhìn thấy nó nữa, điều này khiến nó có phần tiếc nuối, nhưng may mắn thay trong thôn trang luôn có những đứa trẻ mới chào đời, như vậy nó sẽ có thêm bạn mới.

Mỗi dịp lễ tết, người dân trong các thôn xóm lân cận thường dựng một sân khấu đơn sơ dưới gốc cây, gánh hát trên sân khấu ra sức biểu diễn, dân làng phía dưới thì vỗ tay tán thưởng, vỗ đến đỏ cả bàn tay.

Những vở kịch này trên danh nghĩa là diễn cho nó xem, nhưng kỳ thực là dân làng tự muốn xem.

Dân làng thích thú với ngày lễ náo nhiệt như thế này, mâm cao cỗ đầy, đốt pháo, phát kẹo mừng, rồi cùng nhau ngồi dưới gốc cây xem kịch, vợ con sum vầy, thật là an nhàn sung túc.

Dần dần nó cũng thích xem kịch, bởi vì xem kịch là lúc náo nhiệt nhất, mỗi khi một vở kịch kết thúc, nó bèn lắc mình, táo đỏ trên cây rơi xuống, lũ trẻ con xúm vào tranh giành, người của gánh hát cũng rất thích phần thưởng của mẹ nuôi, họ thường dùng những quả táo này để biếu tặng trưởng bối, bởi vì theo lời đồn, ăn táo trên thần thụ có thể sống lâu trăm tuổi.

Trong thôn quả thực xuất hiện rất nhiều người trường thọ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu năm, bình dị và an nhàn, cho đến một ngày, vị thư sinh áo xanh kia đến đây.

Nó nhận ra dân làng dần dần trở nên kỳ lạ, nó phát hiện ra trên người những người thân thuộc ấy toát ra một loại khí tức xa lạ, hơn nữa loại khí tức này dường như có thể lây lan, từ người này truyền sang người khác.

Hương khói mà họ cúng dâng, nó cũng không thể hấp thụ!

Nó bắt đầu hoảng sợ.

Cả đời nó đã trừ khử vô số tà ma, nhưng chưa bao giờ gặp phải loại tà ma quái dị như thế này!

Nó muốn cứu những thôn dân này, nó muốn cứu những người gọi nó là mẹ nuôi này, bởi vì mỗi một người dân nơi đây, đều có một thời thơ ấu chơi đùa dưới gốc cây của nó, đều từng dập đầu trước nó, thậm chí có người còn là bạn chơi của nó!

Nó không thể trơ mắt nhìn những người này chết đi!

Thế nhưng, dần dần nó không còn cảm nhận được hương khói nữa.

Không còn cảm nhận được bất kỳ hương khói nào nữa.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, nó dần dần đánh mất lý trí.

Cứu lũ trẻ trong thôn trở thành chấp niệm cuối cùng trước khi nó hóa thành tà ma.

Thế rồi, vào một đêm nọ, cây táo mẹ nuôi kia đã hóa điên.

Nó hái đầu thôn dân xuống, treo lên cây, coi như những trái táo to tròn đỏ mọng do chính tay mình kết nên, có thể giúp kéo dài tuổi thọ.

Nó cho rằng đây là cách bảo vệ tốt nhất, có thể giúp đám con trai con gái nuôi tránh khỏi xâm hại của tà ma.

Nó mê mẩn với việc xem hát trong ngày hội, say sưa với màn biểu diễn của thôn dân trên sân khấu. Nếu ai đó diễn không tốt, ắt hẳn đã bị tà ma nhập thân, vậy nên nó phải hái đầu người đó xuống coi như là cách mẹ nuôi này che chở cho bọn chúng.

Nó nào biết, bản thân đã trở thành con quái vật đáng sợ hơn cả tà ma. Nó mang theo đầu lũ trẻ, ngồi dưới sân khấu say sưa xem hát, cứ như thể bọn chúng vẫn còn sống.

Nó chợt bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, nhìn về phía gốc táo nhỏ bé trước mặt.

Cây táo non nảy mầm từ gốc rễ của nó, tựa như một sinh mệnh mới được tái sinh.

Nó lặng lẽ đứng dậy, leo lên Thần Đàn rồi ngồi xuống.

Bên trong ngôi miếu nhỏ như có hào quang chính khí của trời đất, gột rửa tà khí trong người nó.

Nó cũng chủ động dẫn dắt hào quang chính khí vào trong cơ thể, thu hút tam quang nhật nguyệt tinh từ trời đất trong miếu, hóa thành càng nhiều chính khí hơn.

“Hử?”

Trần Thực kinh ngạc, chỉ cảm thấy chính khí trong miếu nhỏ đang không ngừng tuôn chảy về phía hắn, hòa vào trong Kim Đan.

Trong miếu, ánh sáng mặt trời từ tổ địa chiếu rọi, không ngờ tốc độ vận hành Tam Quang Chính Khí Quyết của hắn tiến bộ hơn trước rất nhiều!

“Sao tà ma mà ta bắt được hôm nay lại yên tĩnh đến vậy? Không những thế nó còn chủ động phối hợp, giúp ta tu luyện?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right