Chương 248: Thuyền đá, đầu nữ nhân và gia gia 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,489 lượt đọc

Chương 248: Thuyền đá, đầu nữ nhân và gia gia 2

Hắn dừng lại một chút, rồi nói: “Còn về kẻ đã mua chuộc tà phù sư Vi Nhất Mẫn ám sát ngươi, ta cũng có thể giúp ngươi điều tra rõ ràng.”

Trần Thực sững người, nhìn thi thể thư sinh áo xanh trên mặt đất: “Hắn tên là Vi Nhất Mẫn?”

Lý Hiếu Chính ngạc nhiên: “Ngươi không biết tên hắn?”

Trần Thực bất bình: “Hắn còn nợ ta hai mươi lượng bạc… Nhưng thôi, hắn đã chết, chỉ cần kẻ đứng sau còn sống, ta sẽ đòi nợ hắn ta! Lý đại nhân, thủ hạ ngươi nhiều người tài giỏi, vì sao lại muốn ta giúp đỡ?”

Lý Hiếu Chính mỉm cười: “Vì Thiên Thanh hết lời khen ngợi ngươi, vì ngươi chính là tú tài thần đồng năm xưa.”

Hắn đã từng tự mình triệu kiến Lý Thiên Thanh.

Ban đầu hắn cũng chẳng để ý đến đứa trẻ này, Lý Thiên Thanh là người bà con xa của Lý gia, quan hệ với nhánh Tuyền Châu rất xa, cho nên khi Lý Thiên Thanh có được Tử Ngọc Thần Thai mới có người đề nghị lấy Thần Thai đó cho Lý Thiên Tú dùng.

Nhưng sau khi gặp Lý Thiên Thanh hắn mới giật mình nhận ra ưu điểm lớn nhất của Lý Thiên Thanh không phải là Tử Ngọc Thần Thai nhất phẩm, mà chính là bản thân Lý Thiên Thanh.

Lý Thiên Thanh thông minh hơn người, tâm tư kín đáo vô song, khiến hắn kinh ngạc như gặp thiên nhân, cảm thấy con cái mình sinh ra đều không sánh bằng.

Ngay cả bản thân hắn cũng không bằng!

Lý Hiếu Chính triệu kiến Lý Thiên Thanh là vì Lý gia muốn khám phá thuyền đá, bèn để Lý Thiên Thanh dẫn đường, một đoàn hơn mười người trong đó có ba vị cao thủ Hóa Thần Cảnh vai vế chữ Hiếu, bảy vị cao thủ Nguyên Anh Cảnh.

Ấy vậy mà chỉ có mình Lý Thiên Thanh sống sót trở về.

Những người còn lại đều bỏ mạng trên thuyền đá, trong đó có hai trai một gái của Lý Hiếu Chính.

Đây là lần thứ nhất.

Còn có lần thứ hai.

Vẫn là hơn mười vị cao thủ Lý gia, vẫn mang theo Lý Thiên Thanh, vẫn có Hóa Thần cảnh tọa trấn.

Lại chỉ có Lý Thiên Thanh sống sót trở về.

Rồi đến lần thứ ba.

Vẫn chỉ có Lý Thiên Thanh sống sót trở về.

Lý Hiếu Chính vốn nghĩ Lý Thiên Thanh giở trò, hại các cao thủ Lý gia, nhưng sau khi gặp Lý Thiên Thanh hắn đã bỏ qua nghi ngờ.

Thiên nhân thế này, có được là phúc của Lý gia.

Nhưng trong lời kể của Lý Thiên Thanh lại hết mực tán dương Trần Thực, cho rằng Trần Thực hơn xa hắn.

Hắn bàn bạc với Lý Thiên Thanh, sau đó đi một chuyến đến thuyền đá, rồi quyết định đến mời Trần Thực tương trợ.

“Nguyên do thứ ba, chính là trên thuyền đá có phù lục mà gia gia ngươi để lại.” Lý Hiếu Chính nghiêm mặt nói.

“Gia gia từng đến thuyền đá?” Trần Thực giật mình, trầm ngâm giây lát, kiên quyết nói: “Tuần phủ đại nhân định khi nào thì khám phá thuyền đá?”

Lý Hiếu Chính đáp: “Chờ khi nào cao thủ các đại thế gia khám phá thuyền đá xong. Bọn họ thương vong nặng nề, chúng ta sẽ lên đường.”

“Cứ báo cho ta.” Trần Thực nói.

Lúc này, Đinh Đinh đi về phía này, chắc là đã xử lý xong chuyện ngân phiếu.

Lý Hiếu Chính không muốn gặp người ngoài, xoay người rời đi.

“Lý đại nhân, ngươi từng đến thuyền đá chưa?” Trần Thực đột nhiên hỏi: “Bên trong thuyền đá, rốt cuộc là thứ gì tạo nên lĩnh vực quỷ thần này?”

Lý Hiếu Chính dừng bước, do dự một chút, giọng khàn khàn đáp: “Ta từng đến thuyền đá, mang theo Lý Thiên Thanh cùng các cao thủ khác của Lý gia cùng tiến vào trong. Chúng ta cứ đi mãi mà như không đến đâu, dần dần tiến sâu vào thuyền đá, vốn dĩ mọi thứ đều bình thường, cho đến khi chúng ta nhìn thấy một khối đá được thờ phụng trên thuyền. Xung quanh khối đá này có trận pháp phù lục do gia gia ngươi bố trí, chúng ta cố gắng tiến vào…”

Hắn ngừng một chút, nói tiếp: “Chỉ có ta và Thiên Thanh sống sót đi ra khỏi thuyền đá, những người khác đều bỏ mạng trong trận pháp phù lục.”

“Khối đá được thờ phụng?” Trần Thực nghi hoặc.

“Là một khối đá không nguyên vẹn, được điêu khắc thành đầu một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ, trông như một phần rơi ra từ pho tượng nào đó. Bên cạnh đầu người đá có bài vị thờ phụng, trên đó có viết mấy chữ.”

Lý Hiếu Chính vẻ mặt kỳ quái, nhỏ giọng nói: “Nguyệt Du Tinh Quân, Huyền Hoàng Ngoan Thạch, Thạch Cơ nương nương. Đây là khối đá có từ thời Thương - Chu, hẳn đã được thờ phụng rất lâu, hương khói cực thịnh…”

Vẻ mặt hắn càng thêm kỳ quái, không nói gì thêm, xoay người rời đi.

“Nguyệt Du Tinh Quân, Thạch Cơ nương nương? Khối đá thời Thương - Chu? Cổ xưa đến mức nào?”

Trần Thực đọc sách không nhiều, chỉ biết triều đại nhà Đường được gọi là Viễn Đường, ý là Đường triều thời viễn cổ.

Về phần Thương triều, Chu triều là thời đại nào, hắn cũng không biết.

Nhưng từ khi đó đã được thờ cúng, kéo dài tới hiện tại, thế thì chắc chắn tảng đá này vô cùng ghê gớm!

“Nhưng tà ma lớn nhất trên thuyền đá hẳn không phải Thạch Cơ, mà là trận thế phù lục gia gia ta để lại.”

Trần Thực âm thầm thở dài, gia gia đi rồi mà vẫn không khiến hắn bớt lo.

Đinh Đinh đi tới, nói: “Công tử, số ngân lượng kia đã sắp xếp ổn thỏa, công tử làm việc thiện lớn, các vị tộc lão trên trấn còn nói tu sửa phòng ốc không cần dùng nhiều như vậy, số còn lại muốn xây cho công tử một sinh từ, tạc tượng công tử, thờ phụng trong đó!”

Ánh mắt Trần Thực sáng lên, chỉ thấy mấy vị tộc lão của Tạo Giác trấn mặt mày hớn hở đi về phía này, thần thái vô cùng cung kính.

Trần Thực sải bước nghênh đón, một vị tộc lão trong số đó còn chưa kịp mở lời, đã bị Trần Thực túm cổ áo xách lên.

“Tộc lão, ta bảo vệ trấn các ngươi, lẽ nào các ngươi không biết ơn?” Trần Thực quát hỏi.

Vị tộc lão kia vội vàng gật đầu.

“Vậy lẽ nào các ngươi không nên cho ta chút ngân lượng, báo đáp ân cứu mạng của ta?” Các vị tộc lão ngây người.

Trần Thực vơ vét một trăm lượng bạc trên người bọn họ, hài lòng rời đi, để lại đám tộc lão Tạo Giác trấn ngơ ngác nhìn nhau.

“Cho dù thư sinh áo xanh Vi Nhất Mẫn có hồi hồn tuần đầu cũng sẽ không đến tìm ta đòi tiền.”

Trong lòng Trần Thực vô cùng đắc ý, ngân phiếu đã qua tay thì không còn là tiền của vị thư sinh kia nữa.

Vị thư sinh áo xanh cho dù có hồi hồn đòi tiền, thì cũng phải đi tìm đám tộc lão của Tạo Giác trấn.

Đinh Đinh không hề hay biết mối quan hệ trong đó, lặng lẽ nói với Hắc Oa: “Công tử không muốn người trong trấn lập sinh từ cho mình, nên mới làm vậy sao? Lập sinh từ, hương khói, hằng năm dân chúng đều phải chi không ít tiền. Hắn thật lương thiện, nhất định là không muốn dân chúng tốn kém thờ phụng mình nên mới cố ý làm ác.”

Hắc Oa trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy Trần Thực trong lời nàng nói với tiểu bá vương Trần Thực ở Hoàng Pha thôn hoàn toàn không phải là một người.

Trần Thực nhảy lên xe gỗ, kéo thiếu nữ đang mộng xuân lên xe, xe gỗ chậm rãi đi về phía Càn Dương sơn.

Một mảng mây đen bao phủ dãy núi Càn Dương, đỉnh núi đen kịt như mực, mưa gió sắp kéo đến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right