Chương 271: Tiểu Ngũ đến nhà, hiếu 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 2,577 lượt đọc

Chương 271: Tiểu Ngũ đến nhà, hiếu 1

“Có cần phải đóng dấu lên cái mông của Tang Du hay không?”

Dưới thần thụ, trong đầu Trần Thực đột nhiên nảy sinh ý tưởng. “Tang Du là mẹ nuôi của Hoàng Pha thôn, thôn dân Hoàng Pha thôn tôn nàng làm mẹ nuôi, vô luận ta phong hay không phong, nàng cũng đã có đất phong tự nhiên rồi.”

Hắn suy tư.

Linh thể đất phong thiên nhiên như Tang Du không cần hắn can thiệp, lê dân bách tính sẽ tự kính ngưỡng, tụ tập ở xung quanh nàng, hình thành thôn xóm hoặc hương trấn.

Nếu hắn ỷ vào Tây Vương Ngọc Tỷ cưỡng ép can thiệp, ngược lại sẽ phá hủy cân bằng tự nhiên giữa thôn dân và mẹ nuôi.

“Nắm giữ ngọc tỷ không thể muốn làm gì thì làm, cần phải có chỗ cần làm, có chỗ không nên làm. Có được quyền lực, làm lung tung, bất cứ chuyện gì cũng nhúng tay vào, ngược lại sẽ làm hư chuyện.”

Hắn lĩnh ngộ được đôi chút về trách nhiệm của người nắm giữ ngọc tỷ.

Mặc dù Ngũ Trúc lão thái thái chống gậy nhưng đi đường rất nhanh, không bao lâu đã trở lại Hoàng Pha thôn, đi thẳng đến nhà Trần Thực, thấy Trần Thực ngồi dưới tàng cây tu luyện, cười nói: “Tú tài, còn ngồi đây à? Cha ngươi đã trở về rồi!”

Trần Thực suýt nữa bị câu nói này của bà ta làm cho tẩu hỏa nhập ma, trong lòng có phần bối rối, vội vàng đứng dậy, dò hỏi: “Trần Đường đã trở về? Hắn ở đâu?”

“Vừa rồi còn đang ở trên mộ viếng gia gia ngươi, bị ta cầm gậy đánh mấy gậy.”

Ngũ Trúc lão thái thái nói đến đây, quay đầu nhìn thoáng qua một nam tử trẻ tuổi cao lớn mặc đạo bào tú tài đi về phía này, cười nói: “Nói đến Trần Đường là Trần Đường đến. Không phải đã tới rồi sao? Cha con các ngươi cứ chậm rãi trò chuyện, lão thân còn phải về nhà ăn cơm.”

Tạo vật Tiểu Ngũ đi qua bên cạnh bà ta, càng nghĩ càng giận: “Mẹ nó chứ, bà lão này đánh ta mấy gậy, phải giết chết bà ta mới được. Nhưng mà thịt bà ta chắc là không ngon.”

Hắn vừa nghĩ tới đây, gậy chống của Ngũ Trúc lão thái thái đã đánh lên mông hắn, quát mắng: “Đối xử với con trai ngươi tốt một chút, nó cũng chẳng dễ dàng gì!”

Tạo vật Tiểu Ngũ lại bị đánh một gậy, thẹn quá hóa giận, trong lòng lại buồn bực: “Con trai ta? Đúng rồi, là con trai của Trần Đường. Ngũ Trúc mắt mờ rồi, nhận ta thành đệ đệ Trần Đường của ta. Cũng được, cha đã chết rồi, giết chết con trai của đệ đệ để báo thù! Sau đó lại đi giết chết Trần Đường!”

Hắn đi lên phía trước, liếc nhìn Lý Thiên Thanh ở bên cạnh, lại dời ánh mắt, nhìn vào trên người Trần Thực.

Mặc dù tuổi của Trần Thực không lớn lắm nhưng dung mạo dần dần phát triển, có vài phần tương tự với Trần Dần Đô.

Tạo vật Tiểu Ngũ dò xét Trần Thực, thấy được bóng dáng của Trần Dần Đô trên người hắn, thầm nghĩ: “Hắn chính là Trần Thực sao? Trái lại cao hơn trước kia rất nhiều.”

Hắn từng gặp Trần Thực.

Trần Dần Đô vào ngày lễ ngày tết sẽ trở lại Hoàng Pha thôn, có đôi khi tạo vật Tiểu Ngũ cũng sẽ đi theo, có một năm thấy Trần Đường bế một thằng bé mập mạp cho bọn họ xem, vui vẻ nói đây là con trai của hắn.

Lúc ấy tạo vật Tiểu Ngũ đã thay đổi triệt để, không ăn người bình thường nữa, đổi sang ăn tu sĩ, nhưng vẫn cảm thấy Trần Thực trông rất ngon miệng, rất muốn dùng đũa gắp lên giống như ăn bánh bao, ngửa đầu đưa vào trong miệng.

Cha Trần Dần Đô rất vui vẻ, kích động đến lệ nóng doanh tròng, bế đứa bé lên cao, cọ râu trên mặt vào mặt đứa bé.

Chọc bé khóc, lại giả vờ làm trò chọc cười đứa bé.

“Nó tên là Tiểu Thập, gọi là Tiểu Thập!”

Trần Dần Đô rất ngang ngược, nói với Trần Đường: “Một năm một mười, vừa vặn!” (nhất ngũ nhất thập - một năm một mười, đầu đuôi gốc ngọn, rõ ràng mười mươi)

Trần Đường rất tức giận, lúc ăn cơm bèn ném vỡ bát: “Cha, con mới là con ruột của cha, trong mắt cha chỉ có Tiểu Ngũ! Cái gì mà một năm một mười? Không thể gọi là Tiểu Thập! Con trai của con, con phải đặt tên!”

Mặc dù Tạo vật Tiểu Ngũ giả vờ khuyên nhủ đệ đệ này, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, dù sao cha cũng yêu thương mình hơn chứ không phải đệ đệ Trần Đường này.

Tuy nói khi đó hắn đã phạm rất nhiều sai lầm, nhưng câu “một năm một mười” này vừa nói ra, cho thấy trong lòng cha hắn, hắn quan trọng hơn Trần Đường.

Vì vậy hắn từng có ý muốn thay đổi triệt để, cố gắng làm con ngoan trong mắt cha, tuy rằng vẫn không khống chế được chính mình, đại khai sát giới.

“Sau đó Trần Đường và cha mỗi người nhường bước, vẫn là đặt tên cho nó là Trần Thực. Nhũ danh là Tiểu Thập, giống như nhũ danh Tiểu Ngũ của ta.”

Trần Thực cũng đang quan sát tạo vật Tiểu Ngũ, không biết trong lòng có cảm xúc gì đang cuộn trào.

Tức giận? Có lẽ có.

Dù sao Trần Đường chưa bao giờ trở về nhà thăm hắn, cũng không đến thăm gia gia, thậm chí ngay cả tang lễ của gia gia cũng không tự mình đến.

Thất vọng? Hẳn cũng có.

Trần Đường là cha hắn, nhưng chưa bao giờ thực hiện trách nhiệm của một người cha.

Qua ánh mắt của “Trần Đường” trước mặt, Trần Thực không cảm nhận được bất kỳ sự từ ái nào của người cha đối với con cái, chỉ thấy hắn ta đang quan sát mình, giống như báo hoa mai đang quan sát con mồi.

Trong cảm xúc của Trần Thực, hẳn là còn xen lẫn chờ đợi đối với tình thân?

Trần Thực khao khát tình thân, sau khi gia gia rời đi, Hắc Oa kia từng khiến hắn cho rằng trong nhà không chỉ có một mình hắn.

Nhưng mỗi khi đêm đến nằm trên giường, khi Hắc Oa kia không còn ảnh hưởng đến hắn nữa, hắn mới biết bản thân cô đơn, lẻ loi một mình.

Trần Thực ổn định cảm xúc khác thường trong lòng, quan sát tạo vật Tiểu Ngũ, trong lòng buồn bực: “Sao Trần Đường lại trẻ như vậy?”

“Trần Đường” trước mặt này thoạt nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi, trông không giống người bốn, năm mươi tuổi.

Nếu như Trần Thực cộng thêm tám năm chết kia, cũng vừa tròn hai mươi.

Lý Thiên Thanh đứng bên cạnh, nhìn Trần Thực một hồi, lại nhìn Tạo vật Tiểu Ngũ, thầm nghĩ: “Hai cha con bọn họ ngược lại rất giống nhau. Hắn chính Trần Đường sao? Trông thật trẻ tuổi.”

Nhưng trong tu sĩ thường có người tu luyện pháp môn trường sinh bất lão, có vẻ ngoài trẻ tuổi cũng không có gì lạ.

Trần Thực thản nhiên nói: “Trần Đường, ngươi đã đến rồi sao? Là đến để đốt giấy cho gia gia à? Ăn cơm xong rồi hãy đi.”

Giọng điệu của hắn không mặn không nhạt.

Người cha vứt bỏ mình nhiều năm đột nhiên trở về, dựa theo cách nói trong thôn thường là bên ngoài sinh sống không ra gì, hoặc là nợ nần chồng chất, trở về để đòi tiền.

Hoàng Pha thôn cũng có một trường hợp tương tự, con trai của Ngũ Trúc lão thái thái quanh năm không về nhà, có một năm trở về nhà, Ngũ Trúc lão thái thái rất vui vẻ, kích động khóc mấy lần, cho rằng con trai đã thay đổi triệt để, sau đó mới biết là ở bên ngoài nợ nần rất nhiều.

Sau đó, con trai bà ta trộm tiền để dành mua quan tài của bà ta, trốn khỏi thôn.

Ngũ Trúc lão thái thái vì chuyện này mà khóc lóc thảm thiết mấy lần, không biết là tiếc tiền bạc hay là đau lòng về con trai.

Trần Thực cũng không biết nên xử lý tình huống trước mắt như thế nào, cho nên chỉ muốn đuổi Trần Đường đi.

“Được.”

Tạo vật Tiểu Ngũ đi vào trong nhà, nói. “Ăn cơm trước đã.”

Hắn thầm nghĩ trong lòng: “Ăn một bữa cơm của con người trước, sau đó tiễn Tiểu Thập lên đường! Cha, con không thể thiêu Ngũ Trúc, nhưng con thiêu cháu trai ruột của cha, coi như là tận hiếu với cha.”

Trần Thực đi vào sân, Hắc Oa đã sắp xếp xong bàn ghế, cơm nước bát đũa đều đã được bày biện chỉnh tề.

“Hắc Oa, Trần Đường đến rồi, thêm một bộ bát đũa nữa.”

Trần Thực nói.

Hắc Oa vội vàng đi lấy đũa, lại múc thêm một bát cơm.

Tạo vật Tiểu Ngũ nhíu mày, nhìn Hắc Oa đang bận rộn, con chó này khiến hắn ý thức được trong nhà có tà ma.

Hắc Oa đặt bát xuống, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, trong lòng giật mình.

Tên “Trần Đường” này, vậy mà không bị nó ảnh hưởng chút nào!

Phải biết rằng, ngay cả Sa bà bà, Hồ Tiểu Lượng đều sẽ bị nó ảnh hưởng đến ý thức, lẽ nào “Trần Đường” còn mạnh hơn cả Sa bà bà sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right