Chương 288: Hồng Sơn nương nương 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,033 lượt đọc

Chương 288: Hồng Sơn nương nương 2

Nguyên Anh của y không lớn, chỉ nhỏ bằng ngón tay, đi lại trong ngọn lửa đèn dầu, hấp thu khí thuần dương, bù đắp tổn thương cho bản thân.

Nguyên Anh của y đi qua, ngọn lửa đèn dầu sẽ nhanh chóng trở nên ảm đạm, một lát sau mới có thể khôi phục.

Trần Thực không phải người của Hồng Sơn đường nên ở lại bên ngoài, Triệu Khai Vận đi vào, trước tiên chào hỏi từng người trên bồ đoàn, sau đó mới đi tới bên cạnh một người, khom lưng nói nhỏ vài câu.

Trần Thực đứng bên ngoài Hương đường, nhìn về phía sau, chỉ thấy ánh trăng như hoa, đột nhiên bay lả tả từ trên trời xuống, rơi về phía sau Hương đường, rực rỡ xán lạn, như hoa lê đầy cành rơi lả tả.

Phía sau Hương đường là một ngọn núi thịt, không ngửi thấy mùi gì khác thường.

Ngọn núi thịt đó chính là Huyết Thái Tuế.

Huyết Thái Tuế đang hấp thu ánh trăng, nên mới tạo nên cảnh tượng ánh trăng như hoa lê rơi xuống!

“Huyết Thái Tuế mạnh thật!”

Trần Thực trong lòng chấn động nhưng lại có phần không hiểu: “Huyết Thái Tuế chủ động hấp thu ánh trăng, chẳng lẽ không sợ bị ánh trăng tà hóa?”

Hấp thu ánh trăng sẽ hóa thành tà ma, đây là thường thức.

Gia gia của Trần Thực là Trần Dần Đô, tuổi thọ đã hết, đã tổ chức tang lễ cho mình để lừa gạt Âm sai, tránh được cái chết, nhưng lại không tránh được ánh trăng chiếu rọi, dẫn đến khi tỉnh khi mê, rất muốn ăn tươi cháu trai.

Sau đó Trần Dần Đô giao đấu với Tà Bồ Tát, không áp chế nổi ma tính nên mới chủ động đi vào cõi âm, nhưng ma tính cũng là do ánh trăng chiếu rọi sinh ra.

Huyết Thái Tuế chủ động hấp thu ánh trăng mà vẫn chưa đại khai sát giới, Trần Thực không khỏi lấy làm lạ.

Lúc này, Lộ Hương chủ trong Hương đường quay đầu nhìn Trần Thực, thấp giọng nói: “Nếu đã là nghĩa cử, Hồng Sơn đường chúng ta không thể không giúp.”

Lộ Hương chủ vẫn ngồi yên, nói: “Trần huynh đệ, vào đây đi.”

Trần Thực đang định bước vào Hương đường, Triệu Khai Vận vội vàng nói: “Đi chậm thôi, đừng để gió thổi vào. Nguyên Anh của Tiêu Hương chủ bị tổn thương, còn đang chữa thương, không thể bị gió thổi vào.”

Trần Thực bước chân chậm rãi đi vào Hương đường.

Lộ Hương chủ phân phó: “Trần huynh đệ, ngươi treo Thiên Mỗ lệnh ở sau cái lư hương kia, thắp ba nén hương cho Hạc Đồng Tử. Nếu Hạc Đồng Tử nhận hương, đi bẩm báo với nương nương, vậy thì không sao. Nếu không nhận hương, ba nén hương sẽ đổ, Hồng Sơn đường chúng ta không thể quản chuyện của ngươi.”

Trần Thực cảm ơn, đi theo hướng Lộ Hương chủ chỉ, quả nhiên nhìn thấy một cái lư hương ba chân giống như con cóc lớn nằm trên bàn.

Xung quanh lư hương tỏa ra hương khói, khói xanh lượn lờ bay về phía con hạc phía sau.

Con hạc kia mào đỏ thân trắng, trên cánh có một hàng lông đen, hẳn là đồ sứ, đứng bằng một chân.

Trần Thực treo Thiên Mỗ lệnh lên móng vuốt của con hạc sứ, thắp ba nén hương.

Hắn đứng trước lư hương chờ đợi, hương trong lư hương không hề đổ.

Hắn còn đang đợi, trong đầu vang lên giọng nói trong trẻo của một đứa trẻ: “Nương nương nói đệ tử Thiên Mỗ hội làm ác, công tử thay trời hành đạo, không phải người xấu. Chuyện này nương nương nhận rồi, Thiên Mỗ sẽ không gây phiền phức cho ngươi đâu.”

Trần Thực thở phào nhẹ nhõm, khom người cảm ơn.

Hạc Đồng Tử nói: “Không dám. nương nương nói, công tử có đại vận, nương nương chỉ dệt hoa trên gấm mà thôi.”

Trần Thực kinh ngạc không thôi.

“Nương nương nói, người của Thiên Mỗ hội đã biết chuyện đệ tử mất mạng, đã bẩm báo chuyện này cho Thiên Mỗ. Thiên Mỗ hội sẽ đến giết ngươi, đêm nay ngươi ở lại Hương đường đi.”

Hạc Đồng Tử nói tiếp: “Qua đêm nay, mọi chuyện sẽ bình an, ngày mai ngươi có thể đi.”

Trần Thực cảm ơn, lui ra khỏi lư hương.

Lộ Hương chủ nói: “Nếu Hạc Đồng Tử đã nhận hương của ngươi, ngươi cứ lại Hương đường. Nguyên Anh của Tiêu Hương chủ bị tổn thương, cũng đang ở lại đây. Ngươi ngồi bên cạnh Tiêu Hương chủ, đừng đi ra ngoài. Nếu đi ra ngoài, e là nương nương khó bảo vệ ngươi.”

Trần Thực tạ ơn, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Hương chủ.

Tiêu Hương chủ mặt mày tái nhợt, môi không chút máu, khẽ gật đầu với Trần Thực.

Trần Thực cũng gật đầu.

Lộ Hương chủ nói: “Triệu huynh đệ nói phù pháp của ngươi tinh xảo, có thể tay không vẽ bùa, không biết Trần huynh đệ có thể thi triển một chút được không?”

Trần Thực lập tức dùng kiếm chỉ vẽ ra một tấm Bình An phù.

Lộ Hương chủ thấy vậy, hai mắt sáng ngời, cười nói: “Trần huynh đệ tuổi còn trẻ, nhưng trình độ phù lục phi phàm, trong Hồng Sơn đường chúng ta e là không có mười người vượt qua được ngươi, mà những người đó đều là Hương chủ, Đường Chủ cả. Trần huynh đệ có hứng thú gia nhập Hồng Sơn đường không? Có thể cho ngươi vị trí Giáo đầu, mỗi tháng có bổng lộc ba mươi lượng bạc.”

Trần Thực nói: “Ta cần rất nhiều tiền, mỗi tháng ba mươi lượng chỉ đủ tiêu trong ba ngày.”

Lộ Hương chủ kinh ngạc: “Một ngày tiêu mười lượng bạc! Ngươi ăn bạc lớn lên hay sao?”

Y suy nghĩ một chút, nói: “Hương chủ chúng ta mỗi tháng cũng chỉ có năm mươi lượng bạc. Nếu không đủ còn phải ra ngoài săn giết tà ma, đến quan phủ đổi lấy bạc. Vốn dĩ trừ tà là chức trách của quan phủ, nhưng quan phủ ngại phiền phức, hơn nữa có nhiều nha dịch thiệt mạng nên sau này giao cho phù sư Hồng Sơn đường chúng ta. Nếu ngươi có bản lĩnh có thể ra ngoài săn giết tà ma kiếm thêm thu nhập. Nếu giết đủ nhiều tà ma có thể trở thành Hương chủ, mỗi tháng được lĩnh năm mươi lượng.”

Y bổ sung: “Ngươi đừng nghĩ Hồng Sơn đường chúng ta là nơi thờ phụng Tà Thần, thực ra chúng ta đều là những người nghèo khổ. Ngươi cũng đã thấy tình hình ở Củng Châu rồi đấy, không có chút ít thế lực thì không sống nổi, những phù sư chúng ta bèn tụ tập lại, lập thành Hồng Sơn đường. Tên đầy đủ là Hồng Sơn đường phù sư Hỗ Trợ Hội, làm việc nghĩa hiệp cứu giúp người đời chứ không phải là mua bán đầu người.”

Trần Thực vốn thấy Hồng Sơn đường có phần quỷ dị, nghe vậy mới yên tâm, hỏi: “Ta đến Củng Châu chỉ là để tham gia khoa cử, sau khi thi xong sẽ trở về Tân Hương tỉnh, như vậy có ảnh hưởng gì không?”

Lộ Hương chủ cười nói: “Hồng Sơn đường vốn rất thoải mái, muốn đi thì đi. Nhưng sau khi rời khỏi Củng Châu, sẽ không có bổng lộc nữa.”

Trần Thực lập tức đồng ý.

Mọi người đang nói chuyện bỗng nhiên bên ngoài nổi gió, cuồng phong gào thét như quỷ khóc, càng lúc càng gần.

Trong Hương đường, từng ngọn đèn dầu đang cháy bỗng nhiên ngọn lửa lại tán loạn, sau đó bốc cao phần phật, phát ra ngọn lửa màu xanh biếc, cao đến năm sáu thước!

Nguyên Anh của Tiêu Hương chủ đang chữa thương trong ngọn lửa bị luồng gió lạnh này thổi qua, toàn thân đau đớn như dao cắt, không khỏi kêu lên một tiếng thảm thiết, lăn qua lăn lại trên mặt đất.

“Nhanh phát động Định Phong phù!” Hắn kêu lên.

Lộ Hương chủ vội vàng điều ođọng khí huyết, muốn cố định âm phong. Không ngờ khí huyết vừa vận hành, bốn phía bỗng chốc sáng rõ, thì ra là Trần Thực đã phát động khí huyết, hình thành một tấm Định Phong ngăn cản âm phong.

Lúc này ngọn lửa màu xanh lục đang bốc cao kia mới khôi phục lại màu sắc bình thường, ngọn lửa cũng bắt đầu hạ xuống.

“Phù pháp của hắn còn trên cả ta!”

Lộ Hương chủ kinh hãi nhìn Trần Thực: “Phần lớn phù sư của Hồng Sơn đường chúng ta đều không bằng hắn, chỉ e là chỉ có Đường chủ mới có thể hơn hắn một bậc!”

“Hồng Sơn, người của ngươi giết đệ tử của ta, ngươi muốn bao che cho hắn sao?”

Ngoài Hương đường vang lên một giọng bà lão, bà ta gọi lớn: “Giao người ra đây, nếu không hôm nay ta sẽ huyết tẩy Hồng Sơn đường của ngươi!”

Bà lão vừa dứt lời, đột nhiên hét lớn một tiếng, cửa sổ Hương đường bị tiếng hét chấn động mở tung, cuồng phong gào thét tràn vào trong Hương đường, chín mươi chín ngọn đèn dầu đều tắt ngấm!

Trần Thực mượn ánh trăng nhìn vào trong sân, chỉ thấy trong sân bị một cái đầu bà lão cực lớn chiếm đầy, khuôn mặt của bà lão kia che kín tầm mắt của bọn họ, há to miệng, đang gào thét!

“Thiên Mỗ, ngươi thật to gan.”

Một giọng nữ dễ nghe truyền đến, nghe giọng nói này không ai có thể nghĩ rằng đó là tiếng của núi thịt sau Hương đường phát ra, chắc chỉ có thể tưởng tượng đó là giọng nói của một thiếu nữ!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right