Chương 290: Bắt cóc 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 2,115 lượt đọc

Chương 290: Bắt cóc 2

Hầu hết các loại công pháp trước tiên phải gạt bỏ tạp niệm, tĩnh tâm định thần, sau đó chân khí sẽ tự vận hành từ huyệt Vĩ Lư của con người, men theo cột sống đi lên, từ sau gáy đến đỉnh đầu, từ đỉnh đầu chảy xuống, đến miệng. Đầu lưỡi chạm vào hàm trên, gọi là bắc cầu nối liền hai mạch Nhâm Đốc, sau đó từ cổ họng đi xuống, chảy thẳng đến huyệt Hội Âm, sau đó đến huyệt Vĩ Lư, gọi là một chu thiên.

Mọi công pháp đều không thể tách rời chu thiên này.

Vì vậy, Trần Thực chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra, tuy rằng đường đi của ánh trăng trong cơ thể Hồng Sơn nương nương rất phức tạp nhưng cũng không thoát ly khỏi Nhâm Đốc chu thiên của con người.

Nhưng rõ ràng Hồng Sơn nương nương là một khối thịt, là Thái Tuế được đào từ trong núi, sao có thể vận hành công pháp của con người?

Hắn vừa nghĩ đến đây, liền thấy ánh trăng chảy trong Huyết Thái Tuế mấy vòng chu thiên, đột nhiên chảy ra, rót vào mi tâm của hắn.

Trần Thực giật mình: “Không ổn! Ánh trăng nhập thể, ta sắp biến thành tà ma rồi!”

Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc là ánh trăng sau khi nhập thể không hề mang theo tà khí, ngược lại vô cùng ôn hòa, dần dần luyện hóa tà khí trong cơ thể hắn.

Trần Thực kinh ngạc.

“Chẳng lẽ Hồng Sơn nương nương đã luyện hóa tà khí trong ánh trăng? Rốt cuộc Hồng Sơn nương nương này có lai lịch gì?”

Hắn biết rõ sự đáng sợ của ánh trăng, tà ma hoành hành trên thế gian phần lớn đều là do ánh trăng tạo thành, rất nhiều tà ma là người và động vật sau khi chết đi bị ánh trăng chiếu vào hóa thành!

Ngay cả gia gia Trần Dần Đô của hắn cũng khó chống lại ánh trăng xâm nhập, khó tránh khỏi bị ma hóa, không thể không trốn vào cõi âm.

Mà Hồng Sơn nương nương lại có thể luyện hóa tà khí trong ánh trăng, biến ánh trăng thành chính khí ôn hòa thuần túy, thật sự kỳ lạ!

“Chẳng lẽ là công dụng của môn công pháp này?”

Trần Thực nghĩ đến đây, cố gắng ghi nhớ lộ tuyến vận hành công pháp của Hồng Sơn nương nương, định sau khi tà khí bị luyện hóa sẽ thử một lần, lúc này trong đầu hắn vang lên giọng nói của một thiếu nữ, hết sức dịu dàng: “Ngươi không cần tu luyện công pháp của ta, ta có thể luyện hóa tà khí trong ánh trăng là do tác dụng từ máu thịt của ta, không liên quan nhiều đến công pháp.”

Giọng nói rất êm tai, lại mang đến cho người ta cảm giác của một thiếu nữ đôi mươi.

Trần Thực muốn nói chuyện, nhưng cổ họng lại không thể động đậy.

Giọng nói của thiếu nữ kia tiếp tục vang lên: “Tiểu Thành đã tu luyện công pháp của ta, tuy tu vi của hắn ngày càng cao nhưng cũng ngày càng khó áp chế tà khí. Ta rất lo lắng cho hắn.”

Trần Thực thắc mắc: “Tiểu Thành là ai?”

Hắn không thể nói chuyện, vì vậy chỉ có thể suy nghĩ.

“Tiểu Thành chính là Ngọc Thiên Thành, Hồng Sơn đường chủ.”

Hồng Sơn nương nương dường như có thể đọc được suy nghĩ của hắn, nói: “Lúc đó hắn còn rất trẻ, ta vừa mới được đào lên, không cách nào khống chế được lực lượng của bản thân, đã giết chết rất nhiều người. Hắn liều mạng chạy đến bên cạnh ta, trấn an ta, dạy ta khống chế cảm xúc, ta bèn đi theo hắn đến đây. Hắn nói muốn tìm thêm nhiều người đến đây thờ cúng hương khói cho ta, giúp ta áp chế tà khí.”

Giọng nói của nàng có phần ảm đạm: “Sau này hắn thành lập Hồng Sơn hội, thờ phụng ta, hắn luôn phải chịu áp lực rất lớn, cảm thấy thực lực của bản thân quá yếu, vì vậy mới tu luyện công pháp của ta. Hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ, nhưng mà…”

Nàng không tiếp tục nói nữa.

Tà khí trong cơ thể Trần Thực trải qua ánh trăng không ngừng tôi luyện, dần dần khôi phục lại bình thường, hắn bèn đứng dậy, nói: “Đa tạ nương nương ra tay cứu giúp. Ân đức của nương nương, ta mãi mãi khắc ghi trong lòng!”

Khối Huyết Thái Tuế kia khẽ lay động, dường như rất vui vì đã chữa khỏi cho hắn.

Trong đầu Trần Thực vang lên giọng nói của thiếu nữ: “Trên người ngươi có khí tức rất quen thuộc với ta, thật kỳ lạ. Ta không nhớ rõ khí tức này từ đâu mà có, nhưng luôn cảm thấy rất quen thuộc.”

Trần Thực khẽ động: “Khí tức quen thuộc?”

Hắn lấy Tây Vương ngọc tỷra, thăm dò: “Khí tức quen thuộc mà nương nương nói, chẳng lẽ là cái này?”

“Không phải.”

Trần Thực lại phát động tiểu miếu, đặt đầu Thạch Cơ nương nương xuống đất, hỏi: “Chẳng lẽ là cái này?”

“Cũng không phải. Chính là cái này!”

Giọng nói thiếu nữ của Hồng Sơn nương nương lộ vẻ hưng phấn, giống như đang nhảy cẫng lên vui mừng: “Chính là nó, là ngôi miếu nhỏ sau gáy ngươi! Ta rất quen thuộc với nó!”

Lúc này, bên ngoài vang lên giọng nói của Hạc Đồng Tử, nhỏ giọng nói: “Nương nương, trang trọng! Trang trọng! Người đừng lúc nào cũng như một cô bé, phải thật trang trọng! Nếu không người của Hồng Sơn đường sẽ không sợ người đâu!”

Hồng Sơn nương nương vội vàng im lặng.

Lúc này Trần Thực mới hiểu tại sao Lộ Hương chủ lại bảo hắn dâng hương cho Hạc Đồng Tử, để Hạc Đồng Tử chuyển lời cho Hồng Sơn nương nương.

Chắc do Hồng Sơn nương nương có giọng nói của thiếu nữ, hơn nữa tính cách lại rất hoạt bát, không tạo cho người khác cảm giác thần thánh, cho nên cần có Hạc Đồng Tử truyền đạt ý của Hồng Sơn nương nương, duy trì vẻ thần bí và uy nghiêm của Hồng Sơn nương nương.

Nếu không, chỉ với giọng nói thiếu nữ này, e rằng giáo chúng của Hồng Sơn đường sẽ chạy mất một nửa!

Giọng nói của Hạc Đồng Tử lại vang lên: “Trần Thực, ngươi tên là Trần Thực đúng không? Ngươi đã khỏi rồi thì mau ra đây!”

Trần Thực cố nhịn cười, đang định đi ra ngoài, Hồng Sơn nương nương lại lên tiếng: “Tà khí trong cơ thể hắn vẫn chưa bị luyện hóa hoàn toàn, nếu không loại bỏ triệt để, sau này sẽ để lại tai họa ngầm.”

Hạc Đồng Tử đành phải để Trần Thực tiếp tục ở lại hậu viện, nói: “Nương nương chớ nên tiết lộ cơ mật của Hồng Sơn đường ta cho hắn nữa, nếu không để truyền ra ngoài, sẽ chẳng còn hương khói gì đâu.”

Hồng Sơn nương nương vâng dạ, khẽ nói với Trần Thực: “Hạc Đồng Tử luôn quản thúc ta, không cho ta nói chuyện với các phù sư của Hồng Sơn đường. Hắn nói giọng của ta không đủ trang nghiêm, nhưng bản thân hắn cũng là giọng trẻ con mà.”

Trần Thực cười, nói: “Hắn là đồng tử, có giọng trẻ con cũng không sao. Khi hắn truyền đạt ý của người, ta đã cảm thấy Hồng Sơn nương nương nhất định là một vị nương nương trang nghiêm, cao quý, khiến người ta sinh lòng kính ngưỡng.”

Hồng Sơn nương nương có phần ưu phiền, nói: “Tuy nói như vậy, nhưng từ khi ta đến Củng Châu thành vẫn luôn bị kẹt ở đây không thể ra ngoài, thật sự rất bức bối.”

Trần Thực nói: “Chẳng hay nương nương đã ngưng kết Thần tướng chưa? Nếu đã ngưng kết Thần tướng, đợi sau khi thương thế của ta khỏi hẳn, ta có thể đưa nương nương đi dạo xung quanh.”

“Thật sao?”

Thiếu nữ kia vừa mừng vừa sợ, cười nói: “Ta đã lừa… ta đã nói với rất nhiều phù sư, bảo bọn họ dẫn ta ra ngoài chơi, nhưng bọn họ đều không dám. Ngay cả Hạc Đồng Tử cũng không dám!”

Trần Thực thầm giật mình, cảm thấy mình như đã đồng ý một việc không nên đồng ý.

Trong hậu viện, hồng quang lấp lóe, một tiểu cô nương mặc y phục đỏ từ trên núi thịt trượt xuống, “bịch” một tiếng rơi xuống trước mặt Trần Thực, hưng phấn nói: “Ngươi đã đồng ý dẫn ta đi chơi rồi, không được nuốt lời đâu đấy!”

Tiểu cô nương này xinh xắn, đáng yêu, nhìn thế nào cũng không ra chân thân lại là Huyết Thái Tuế.

Nàng mặc váy ngắn màu đỏ, váy áo có rất nhiều tầng, trải dài trên đất, bên trên là vạt áo, bên ngoài khoác lụa mỏng, đều là màu đỏ, chỉ có đậm nhạt khác nhau.

Tuy là y phục của người lớn, nhưng đều là cỡ nhỏ, mặc trên người nàng rất vừa vặn.

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, vẻ mặt như chỉ cần Trần Thực đồng ý là sẽ reo hò nhảy nhót ngay lập tức.

Trần Thực gạt bỏ lo lắng sang một bên, cười nói: “Ta đã đồng ý rồi, đương nhiên sẽ không nuốt lời!”

Hồng Sơn nương nương reo hò, nhảy nhót vui mừng.

Chẳng bao lâu sau tà khí trong cơ thể Trần Thực đã được luyện hóa hoàn toàn, hắn thu hồi thủ cấp của Thạch Cơ nương nương, nói: “Nương nương, người hãy vào trong ngôi miếu của ta trước đã, ta lo sẽ bị đám người Lộ Hương chủ phát hiện.”

Hồng Sơn nương nương cố nén hưng phấn, đứng trước mặt Trần Thực, được Trần Thực chiếu lên người một cái, lập tức tiến vào trong miếu, ngồi trên một Thần Đàn khác trong tiểu miếu.

Trần Thực đi ra ngoài, trong lòng thấp thỏm, thầm nghĩ: “Ta vừa mới đồng ý gia nhập Hồng Sơn đường đã bắt cóc Hồng Sơn nương nương, có phải hơi có lỗi không…”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right