Chương 296: Kiếm phong lướt qua, sinh diệt vô độ 2

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 759 lượt đọc

Chương 296: Kiếm phong lướt qua, sinh diệt vô độ 2

“Mọi người, ta tiễn các ngươi đi đầu thai.”

Trần Thực đứng tại chỗ, mười một con Thải Sinh Oa Oa rơi xuống đất, đau đớn giãy giụa, trên người bốc lên khí đen.

Trần Thực đánh ra từng tấm Vãng Sinh phù, đường phố trở nên sáng ngời, Vãng Sinh phù in vào trong cơ thể những con Thải Sinh Oa Oa kia, mang oan hồn của chúng đi đầu thai, mở ra một con đường dẫn tới cõi âm.

Hàn Minh Ngọc đang ra sức tế Thải Sinh Oa Oa, chuẩn bị giết chết Trần Thực, không ngờ chỉ trong nháy mắt mười một con Thải Sinh Oa Oa đã bị giết sạch. Hắn ta vừa đau lòng vừa kinh hãi, vội vàng xoay người bỏ chạy.

“Ta vất vả tu luyện trong Kim Đan cảnh gần hai mươi năm, rốt cục cũng luyện thành mười hai con Thải Sinh Oa Oa, không ngờ lại bị tiểu tử miệng còn hôi sữa này phá hủy toàn bộ!”

Hắn ta vừa chạy trối chết, vừa âm thầm hối hận.

Đệ tử Thu Oánh của hắn ta chết thì chết, ăn thịt bạn học ở dịch trạm, bị giết cũng đáng đời, sao hắn ta lại hồ đồ đi tìm Trần Thực gây chuyện như vậy?

Nhưng mà, tiểu tử này chẳng phải là tú tài đi thi à?

Sao thực lực lại cường hãn như vậy, đối mặt với tà vật như Thải Sinh Oa Oa mà cũng có thể dễ dàng chém giết?

Đây là chuyện mà tú tài có thể làm được sao?

“Thực lực mạnh như vậy, còn thi cử nhân làm gì nữa?”

Hắn ta thầm oán hận.

Trong lúc suy nghĩ, hắn ta đã đuổi kịp mười hai tên đệ tử vừa mới khiêng bình.

Mười hai tên này đều là đệ tử của hắn ta, cũng là tu sĩ của Thiên Mỗ hội, thấy hắn ta chạy tới, không khỏi kinh ngạc, đang muốn hỏi thăm đã xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên một tên trong đó bị một luồng kiếm khí xuyên qua mi tâm, óc bắn tung tóe, máu tươi bắn đầy lên mặt mũi quần áo mấy tên tu sĩ Thiên Mỗ hội bên cạnh.

Mười một tên còn lại kinh hãi hoảng sợ nhìn về phía khúc cua trên đường.

Hàn Minh Ngọc đã chen qua bọn chúng, vừa chạy vừa kêu lớn: “Còn đứng đó làm gì, mau ngăn hắn lại cho ta!”

Trần Thực từ khúc cua đi tới, tay phải kết kiếm quyết, không khí phía trước hắn chấn động dữ dội, trở nên mơ hồ.

Trong mắt mười một tên kia, thân hình thiếu niên dưới ánh trăng bỗng trở nên hư ảo.

“Vèo!”

“Vèo!”

“Vèo!”

Kiếm quyết của thiếu niên biến hóa, mười một tên tu sĩ Thiên Mỗ hội đều học qua loại pháp thuật này, chính là phương pháp thi triển Tử Ngọ Trảm Tà Kiếm, chẳng qua Trần Thực thi triển quá nhanh, nhanh đến mức mắt thường khó có thể nắm bắt.

Bọn chúng đứng trên đường, nhìn thiếu niên đi về phía mình.

Bỗng nhiên, bọn chúng nghe thấy phía sau vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất, có kẻ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đèn lồng treo dưới mái hiên một ngôi nhà bị chém thành hai nửa, nửa cái đèn lồng mang theo ngọn nến còn đang cháy rơi xuống đất.

Một cái chum nước ở góc đường bị chém ngang, nước trong chum văng tung tóe, rơi ầm ầm xuống đất, vỡ tan tành.

Cột nhà của mấy nhà khác giống như bị vật gì đó cực kỳ sắc bén nhưng mắt thường không thể nhìn thấy chém qua, cột nhà đổ ầm xuống từ chỗ bị chém, mái nhà cũng sụp theo.

Cuối con đường, đầu con sư tử đá trước cửa nhà một gia đình giàu có bỗng nhiên rơi xuống, tiếp theo trên vách tường xuất hiện một vết kiếm dài hơn một trượng.

Tiếp theo lại vang lên mấy tiếng “xoẹt xoẹt”, trên tường và cửa lớn nhà gia đình giàu có kia cũng xuất hiện thêm mấy vết kiếm ngang dọc.

Trần Thực đi ngang qua mười một tên tu sĩ Thiên Mỗ hội, đuổi theo Hàn Minh Ngọc.

Phía sau hắn, vang lên tiếng máu tươi xen lẫn không khí trong khí quản phun ra, và tiếng khối thịt rơi xuống đất.

Hắc Oa ngồi trên xe gỗ, cẩn thận điều khiển xe gỗ tránh những vết máu và thi thể trên mặt đất.

Những năm gần đây, thế lực của Thiên Mỗ hội ngày càng lớn mạnh, nhất là năm nay, Chân Thần Thiên Ngoại xuất hiện dị tượng, đầu tiên là trời tối sớm hơn một khắc, sau đó là ban ngày xuất hiện trăng non, khiến thế đạo càng thêm hỗn loạn, Thiên Mỗ hội cũng nhân cơ hội này mà khuếch trương thanh thế.

Trong thành Củng Châu, ngoài tổng đàn, Thiên Mỗ hội còn có hai hương đường khác, một cái gọi là Tạo Súc đường, một cái gọi là Thải Sinh đường.

Hai hương đường này đều thờ phụng Thiên Mỗ, đệ tử đông đảo.

Canh năm, chính là lúc các đệ tử Thải Sinh đường bắt đầu khóa sớm.

Ở sân trước sân sau của Thải Sinh đường, rất nhiều đệ tử đang khiêng từng cái bình từ trong hầm ra phơi sương, một khắc trước khi mặt trời mọc, âm khí là nặng nhất; cho nên lúc này khiêng Thải Sinh Oa Oa ra ngoài phơi sương chính là khóa sớm quan trọng nhất trong ngày.

Những canh giờ khác thì không được, những canh giờ khác Thải Sinh Oa Oa sẽ hấp thu quá nhiều ánh trăng sẽ dễ bị tà hóa.

Còn có mấy tên đệ tử dắt theo mấy con chó đen, giết chết ngay tại chỗ, lấy máu chó đen, đổ chu sa vào, sau đó ngồi xổm trước mặt những cái bình Thải Sinh, cầm bút vẽ phù văn lên trên.

Bọn chúng làm việc vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc.

Nhưng công việc của những đệ tử khác thì nhẹ nhàng hơn nhiều, hai tên đệ tử đang thay phiên nhau thắp hương cho những bình Thải Sinh Oa Oa, một tên cười nói: “Lần trước Hàn Giáo đầu mang tới một lô hàng tốt, sau khi bị chặt tứ chi, hơn mười ngày rồi mà vẫn chưa chết con nào. Cát Hương chủ nói muốn nuôi thêm mấy ngày nữa, sau đó sẽ mổ bụng chúng, nhét dược liệu vào.”

Một nữ đệ tử khác nói: “Hàn Giáo đầu lập công lớn rồi, sắp được thăng lên làm Hương chủ rồi. Có điều ta nghe nói, Hàn Giáo đầu có một đệ tử bị người ta giết chết, hắn ta nổi trận lôi đình đi tìm hung thủ, kết quả lại bắt nhầm người, nghe nói là người của Hồng Sơn đường. Nghe đâu tối hôm qua hắn ta đã lẻn ra ngoài, chắc là đi tìm hung thủ thật sự.”

Tên đệ tử kia nhìn hầm tối bên cạnh, cười nói: “Tên kia cũng cứng cỏi thật, không biết có thể chống đỡ nổi hay không. Nói đi cũng phải nói lại, Hương chủ của Thiên Mỗ hội chúng ta tổng cộng chỉ có bốn người, Hàn Giáo đầu mà được thăng lên làm Hương chủ chẳng phải là ngang hàng với Cát Hương chủ sao? Trước kia hai người bọn họ vốn đã có ân oán, đến lúc đó còn không đánh nhau long trời lở đất à?”

Lúc này, một tên Giáo đầu mặt mũi uy nghiêm đi tới, trừng mắt nhìn bọn chúng, quát: “Chuyện của cấp trên, ai cho phép các ngươi tùy tiện bàn luận? Cẩn thận sau này ra ngoài chết như thế nào cũng không biết! Còn đứng đó làm gì, trong lối đi còn có mấy bình, còn không mau đi thắp hương!”

Hai tên vội vàng khom người nói: “Hồ Giáo đầu đại nhân rộng lượng.”

Hai tên vội vàng đi vào lối đi, nơi này cũng bày rất nhiều bình, miệng bình bị bịt kín, bên trong là Thải Sinh Oa Oa vừa mới được luyện, nếu không chết có thể từ từ tế luyện.

Hai tên vừa đi vừa nói: “Thải Sinh đường chúng ta gần đây làm ăn phát đạt, luyện ra được rất nhiều Thải Sinh Oa Oa.”

“Đúng vậy, gần đây thời thế bất ổn, các vị Hương chủ đều cảm thấy nguy hiểm cho nên mới cố gắng luyện chế thêm nhiều Thải Sinh Oa Oa để phòng thân.”

Hai tên đang nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy “Ầm” một tiếng, cửa lớn bị người ta phá tung, một bóng người xông vào.

Hai tên nhìn thấy người tới, một kẻ kinh ngạc kêu lên: “Hàn Giáo đầu? Sao người lại chạy nhanh như vậy? Ở đây toàn là Thải Sinh Oa Oa mới luyện, không chịu nổi va chạm đâu!”

Hắn ta còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên một luồng huyết kiếm từ trên cổ Hàn Minh Ngọc bay ra, đầu lâu Hàn Minh Ngọc bay lên không trung.

Luồng kiếm khí đỏ máu kia sượt qua vách tường hai bên lối đi, mang theo ánh lửa, tốc độ cực nhanh, xoẹt một tiếng, đã quệt qua cổ hai tên đệ tử.

Trần Thực sát khí đằng đằng, bước vào lối đi của Thải Sinh đường.

Trong Thần Đàn nho nhỏ sau đầu, Hồng Sơn nương nương nhỏ giọng nói: “Trần Giáo đầu, chẳng phải ngươi nói chỉ giết một Giáo đầu của Thiên Mỗ hội thôi sao…”

“Nếu nhổ cả Hương đường thì sao?”

Trần Thực mặt mày âm trầm, men theo lối đi nhỏ tiến thẳng tới, phía trước tĩnh lặng như tờ.

“Thế thì lớn chuyện rồi…”

Trên Thần Đàn, Hồng Sơn nương nương suy nghĩ, cắn răng, giơ thẳng ba ngón tay: “Phải dẫn ta ra ngoài chơi ba ngày!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right