Chương 323: Lựa chọn thứ hai 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,033 lượt đọc

Chương 323: Lựa chọn thứ hai 1

“Trong thức hải của ta ẩn giấu thứ gì? Trong thức hải của ta ẩn giấu thứ gì mà ngay cả ta cũng không biết sao? Thức hải là nơi nào?”

Trần Thực kinh ngạc, nấm đầu của lão tăng nhân biến mất không còn tăm hơi, hắn chỉ cảm thấy trán đau nhức, như có thứ gì muốn chui ra.

Chẳng lẽ nơi này chính là thức hải?

Qua một lúc, cảm giác khác thường này mới dần dần biến mất.

Khổ Trúc thiền sư lao đến đoạt xá hắn, xông vào thức hải của hắn một cách dễ dàng nhưng lại chật vật chạy trối chết, giống như bị đánh cho một trận tơi bời, khiến hắn cảm thấy chắc chắn trong thức hải của mình có gì đó rất kỳ quái.

Lúc này, Ngọc Thiên Thành kêu lên một tiếng đau đớn, không khống chế nổi tà tính trong cơ thể, máu thịt nảy nở, không khống chế được mình, lại biến thành một con thỏ to lớn cường tráng!

Trước đó có Khổ Trúc thiền sư trấn áp tà khí, bây giờ Khổ Trúc thiền sư bỏ chạy, tà khí trong cơ thể hắn không áp chế nổi, lại hóa thành tà ma.

Thần trí hắn mơ mơ màng màng, khó lòng khống chế tà tính, gầm lên giận dữ, tung một quyền về phía Trần Thực, mắt thấy sắp sửa đánh Trần Thực thành bánh thịt thì Trần Thực bỗng cao giọng nói: “Ngọc Đường chủ!”

Ngọc Thiên Thành bị tiếng gọi này làm cho tỉnh táo, khôi phục một chút lý trí, vội vàng thu quyền, có phần hoảng sợ nhìn hai tay mình, hét lên một tiếng rồi xoay người bỏ chạy.

Trần Thực lớn tiếng nói: “Nếu ngươi đi rồi sẽ không còn ai bảo vệ Hồng Sơn nương nương, Hồng Sơn nương nương sẽ nhanh chóng bị người ta ăn thịt, Hồng Sơn đường cũng sẽ tan rã, tất cả phù sư đều sẽ chết!”

Ngọc Thiên Thành dừng bước, giọng nói the thé lắp bắp nói: “Ta, xấu xí, tà tính, nguy hiểm…”

Hắn khó khăn lắm mới nói nên lời.

“Không sao.”

Trần Thực có thể hiểu ý tứ của hắn, cười nói: “Bây giờ ngươi biến thành bộ dạng này sẽ không ai nhận ra ngươi là Ngọc Thiên Thành. Ngươi yên tâm, ta có cách khống chế tà tính của ngươi, ngươi đi theo ta, ta đưa ngươi về.”

Con thỏ to lớn nghe vậy bèn chậm rãi đi theo sau hắn, thỉnh thoảng lại phát tác tà tính, đưa tay muốn bóp cổ Trần Thực nhưng rồi lại cố nhịn.

Trần Thực đi trước, lẩm bẩm: “Kỳ quái, nếu Khổ Trúc thiền sư thật sự Ma biến, làm sao hắn có thể bảo tồn ý thức của bản thân? Nếu hắn Ma biến, lấy bản thân làm ma chủng, trăm ngày sau sẽ biến thành Ma, hắn hoàn toàn không cần thiết phải đoạt xá ta. Đoạt xá ta còn phải tu luyện lại, làm sao sung sướng bằng việc hóa ma? Ngọc Đường chủ, ngươi nói có đúng không?”

Con thỏ to lớn khó lòng khống chế tà tính, hai tay đã đặt lên gáy hắn, nghe vậy lập tức tỉnh táo lại, vội vàng rụt tay.

Trần Thực dường như không hề hay biết, tự nói với chính mình: “Khổ Trúc thiền sư Ma biến, lẽ ra phải chịu đựng ánh trăng chiếu rọi, không khống chế được ma tính, biến cả trăm dặm xung quanh thành Ma Vực, hiến tế chúng sinh trong vòng trăm dặm để tác thành Ma đạo, coi như chất dinh dưỡng cho ma chủng, thúc đẩy ma chủng sinh trưởng thành ma. Lúc ấy lão không có lý trí, làm sao có thể cố gắng đoạt xá ta? Lão hoàn toàn không cần thiết phải đoạt xá ta… Ngọc Đường chủ!”

Phía sau hắn, con thỏ to lớn mặt mày hung dữ, há to miệng, chuẩn bị cắn đứt đầu hắn, nhưng vừa nghe thấy ba chữ “Ngọc Đường chủ” là lập tức tỉnh táo lại, vội vàng ngậm miệng.

Trần Thực dừng bước, suy đoán nói: “Ngươi nói xem có khả năng Khổ Trúc thiền sư chưa Ma biến hay không?”

Con thỏ to lớn chảy nước dãi, hai mắt đỏ ngầu, cúi đầu nhìn hắn, lắp bắp nói: “Nấm, nấm!”

Gã duỗi bàn tay to lớn ra, sờ sờ đầu Trần Thực, giống như đó là một cây nấm.

Trần Thực ngẩn người, nói: “Ý ngươi là nói người Ma biến không phải hắn, mà là người khác?”

Con thỏ to lớn vốn định trực tiếp vặn đứt đầu Trần Thực như vặn một cây nấm nhưng nghe hắn nói vậy thì không khỏi sửng sốt.

Lời gã muốn nói không phải vậy.

“Lời của ngươi rất có lý!”

Trần Thực gật đầu lia lịa, nói: “Thế nhân đều cho rằng Khổ Trúc thiền sư Ma biến, nhưng nếu người Ma biến không phải Khổ Trúc thiền sư mà là một tên Ma do lão trấn áp thì sao? Ngọc Đường chủ, ngươi quả là thông minh!”

Con thỏ to lớn dần dần lạc lối trong những lời khen ngợi, cười ngây ngô nói: “Ta, thông minh?”

“Đúng vậy, ngươi quá thông minh!”

Trần Thực phấn chấn nói: “Nếu ta là cao tăng đắc đạo của Đại Báo Quốc tự Khổ Trúc thiền sư, ta phát hiện thân thể của ta đã già, tuổi thọ sắp cạn, ta không muốn chết, ta có biện pháp để tiếp tục sống trên đời, vậy ta có dùng hay không? Ta sẽ dùng, Khổ Trúc thiền sư cũng sẽ dùng. Nếu Khổ Trúc thiền sư không để tâm đến sinh tử, vậy thì khi tuổi thọ của lão hết, lão sẽ đi theo Âm sai xuống cõi âm. Thế nhưng lão lại dùng Kim Thân phong tỏa sinh cơ, dùng Phật quang che mắt Âm sai, sống đến tận một trăm ba mươi tuổi. Điều này chứng tỏ vì muốn sống sót Khổ Trúc thiền sư sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào!”

Hắn vừa đi nhanh hơn, vừa suy tư nói: “Lúc này, lão phát hiện mình càng ngày càng khó trốn tránh khỏi truy bắt của Âm sai. Lão có thủ đoạn chuyển thế luân hồi, đó chính là chọn một thân xác mới để đoạt xá. Ngọc Đường chủ, ngươi cảm thấy lão sẽ lựa chọn thân xác tốt nhất cho kiếp sau như thế nào?”

Con thỏ to lớn mơ mơ màng màng nói: “Tú tài…”

“Đúng vậy! Kỳ thi tú tài! Chính là kỳ thi Hương lần này!”

Ánh mắt Trần Thực sáng rực, càng thêm bội phục Ngọc Thiên Thành, khen ngợi: “Ngọc Đường chủ, sau khi ngươi tà hóa mà vẫn có thể có năng lực quan sát kinh người như vậy, ta thật không dám tưởng tượng lúc ngươi khôi phục bình thường thì sẽ thông minh đến mức nào!”

Hắn giơ ngón tay cái lên, nói: “Bởi vậy nên ngươi là Đường chủ, còn ta chỉ có thể làm Giáo Đầu. Ta kém xa ngươi!”

Hai tai con thỏ to lớn được hắn khen đến đỏ bừng.

Rốt cuộc gã đã nói gì?

Ngay cả bản thân gã cũng không hiểu.

Trần Thực tiếp tục nói: “Kỳ thi tú tài chính là nơi tuyển chọn ra những thân xác ưu tú nhất. Đặc biệt là Củng Châu tỉnh. Mục tiêu ban đầu của Khổ Trúc thiền sư là Tân Hương tỉnh, nhưng Tuần phủ Tân Hương tỉnh cùng một đám quan viên lại đi theo Chân Vương ngồi bảo thuyền Đại Minh đến Hoa Hạ Thần Châu. Triều đình tạm thời thay đổi chủ ý, để tú tài Tân Hương tỉnh đến Củng Châu tỉnh tham gia kỳ thi Hương. Vì sao Tân Hương tỉnh lại trở thành mục tiêu của Khổ Trúc thiền sư?”

Con thỏ to lớn lại bị tà tính khống chế, vừa chảy nước dãi vừa vuốt ve đầu Trần Thực, cười ngây ngô nói: “Ngươi…”

“Phải!” Trần Thực ưỡn ngực, cười nói: “Là ta! Mục tiêu ban đầu của Khổ Trúc thiền sư chính là tú tài thần đồng đứng đầu năm mươi tỉnh như ta!”

Con thỏ to lớn bị hắn dọa sợ, vội vàng rụt tay lại.

Trần Thực cười nói: “Đương nhiên, ngoài ta ra, lão còn có một mục tiêu khác, đó chính là Lý Thiên Thanh cũng rất xuất sắc! Ngọc Đường chủ, ngươi có biết vì sao không?”

Hắn gọi một tiếng “Ngọc Đường chủ”, gọi lý trí của con thỏ to lớn quay về đôi chút.

“Vấn đề này quá đơn giản, ngươi khinh thường trả lời.”

Trần Thực cười nói: “Bởi vì Lý Thiên Thanh có được Thần Thai nhất phẩm, Tử Ngọc Thần Thai! Tử Ngọc Thần Thai là thứ cực kỳ hiếm có trên đời, một năm có thể xuất hiện một hai người đã là rất giỏi rồi! Khổ Trúc thiền sư nghe nói huyện Tân Hương xuất hiện Thần Thai nhất phẩm nên vội vàng chạy tới, kết quả phát hiện Thẩm Vũ Sinh đã bị Lý gia thu hoạch, chắc hẳn lão ta rất thất vọng, nhưng điều khiến lão vui mừng chính là, huyện Tân Hương còn có Lý Thiên Thanh, cũng là Thần Thai nhất phẩm! Thế nhưng, Lý Thiên Thanh vẫn kém ta một chút, cho nên chỉ có thể xếp vị trí thứ hai.”

Con thỏ to lớn chẳng còn hứng thú với hắn, “cây nấm” tự luyến như vậy, chắc là ăn cũng chẳng ngon.

Trần Thực nói: “Lời này của ta không phải là không có căn cứ. Mục tiêu ban đầu của sư đồ Khổ Trúc thiền sư chính là Lý Thiên Thanh, cho nên mới cùng thuyền với hắn đến Củng Châu. Không ngờ sau khi lên thuyền lại phát hiện thuyền phu và thuyền cô là Âm sai, bởi vậy không dám ra tay. Sau khi đến Củng Châu, Lý Thiên Thanh đến chỗ Đề học quan để ghi danh, đến dịch trạm phía Đông thành, bọn họ cũng đến đó ghi danh, nghỉ ngơi ở dịch trạm phía Đông thành. Điều này quả là quá trùng hợp!”

“Càng trùng hợp hơn là, đêm đó, ta cũng nghỉ ngơi ở dịch trạm!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right