Chương 333: Mạnh đến mức khó tin 1
“Con ma này bị đám hòa thượng chùa Đại Báo Quốc tựng kinh đến ngốc rồi!”
Lão ăn mày tức giận, né tránh công kích của Kim Thân Đại Phật, quát: “Ngươi vốn là ma, tụng kinh gì, lên Cực Lạc nào?”
Hắn vung gậy trúc trong tay, gậy trúc bỗng hóa thành một con Thanh Long, lượn một vòng trên không trung, trói chặt lấy cái chân to của Kim Thân Đại Phật.
Lão ăn mày dùng sức kéo, Kim Thân Đại Phật khổng lồ kia bị hắn kéo đến mức loạng choạng.
Kim Thân Đại Phật lập tức đứng vững, tung một quyền, sau lưng lão ăn mày hiện ra Nguyên Thần cao lớn, cái đầu to không kém gì Kim Thân Đại Phật, giơ tay ra đỡ.
Lão ăn mày đồng thời lui về sau một bước, trong nháy mắt khi thân thể tiếp xúc với Nguyên Thần, thân thể hắn lập tức phình to, chỉ trong chớp mắt đã to lớn như Nguyên Thần, gân cốt nổi đầy người!
Nguyên Thần được cấu thành từ thần lực, thân thể là xương thịt, trong nháy mắt khi hai thứ dung hợp, thân thể phàm thai kia lại bắt đầu chuyển hóa thành thân thể thần lực của Nguyên Thần, ẩn chứa huyền diệu không thể tưởng tượng.
Đại Hưng thiền tự rung chuyển, từng tòa điện sụp đổ, cuồng phong nóng rực càn quét khắp nơi, những tên tăng nhân hóa thành nấm khổng lồ lúc trước cũng bị luồng cuồng phong đáng sợ này thổi bay không còn một mảnh.
Khóe miệng lão ăn mày chảy máu, sắc mặt đỏ bừng.
Hắn bị Sa bà bà đánh vào Nguyên Thần, hai lần chống đỡ công kích của Thanh Dương, vẫn bình yên vô sự. Tuy nói Sa bà bà và Thanh Dương không có ý định giết người, nhưng ra tay cũng không nhẹ, hắn không bị thương, có thể thấy tu vi của hắn mạnh mẽ đến mức nào.
Thế nhưng chỉ mới giao đấu với ma chủng Kim Thân Đại Phật này một chiêu, hắn đã bị thương!
“Con ma chủng này, mạnh đến mức khó tin!”
Lão ăn mày rên rỉ, chỉ thấy Kim Thân Đại Phật vô cùng linh hoạt, xoay người đá một cái, giống như Cộng Công đâm đầu vào Bất Chu sơn, mang theo uy áp cực lớn ập tới!
Gậy trúc trong tay lão ăn mày hoàn toàn hóa thành Thanh Long, quấn quanh người hắn, điều động toàn bộ thần lực, nghênh đón công kích này.
Sa bà bà mang theo một con dê, một con hồ ly, trốn dưới chân núi quan sát từ xa, nhìn thấy cảnh này trong lòng không khỏi kinh hãi.
“Gã ăn mày kia mạnh như vậy, đã Trảm Tam Thi rồi sao? Vậy mà có thể đối kháng chính diện với ma chủng!”
Sa bà bà kinh ngạc thốt lên: “Chắc chắn lão ta đã là Luyện Thần Cảnh, cảnh giới còn cao hơn cả chúng ta!”
Trảm Tam Thi còn gọi là loại bỏ Âm Thần, sau khi tu thành, Nguyên Thần thuần dương, được gọi là Dương Thần, cho dù đi lại trong ngày mưa gió sấm chớp cũng không sợ bị sét đánh.
Thanh Dương cũng nhìn về phía xa, nói: “Cơ thể của con ma chủng kia chính là kim thân của Khổ Trúc.
Kim thân Đại Thừa Cảnh, chắc chắn gã ăn mày kia không đánh lại, có thể đỡ được một hai chiêu mà không chết đã là lợi hại lắm rồi.”
Thân thể của Kim Thân Đại Phật quá mạnh mẽ, con đường hắn ta đi cũng là pháp môn cận chiến chém giết, mỗi quyền mỗi cước đều đánh cho lão ăn mày liên tục bị thương!
Con hồ ly hóa thành một gã cao to râu quai nón, ném cái bát vỡ trong tay lên, nói: “Phải trả lại cái bát vỡ này cho hắn, nếu không hắn sẽ bị đánh chết mất.”
Người lấy bát vỡ lúc trước chính là hắn, bởi vì tham lam uy lực của cái bát vỡ này, nhưng thấy lão ăn mày sắp không chống đỡ nổi bèn trả lại bát vỡ.
Cái bát vỡ kia không còn bị hắn áp chế, lập tức bay về phía lão ăn mày.
Lão ăn mày phun máu, liên tục lùi về phía sau, đột nhiên cảm nhận được bát vỡ của mình, trong lòng vui mừng, vội vàng triệu hồi.
Cái bát vỡ bay tới, xoay tròn đè xuống Kim Thân Đại Phật, bát vỡ càng lúc càng lớn, chỉ trong nháy mắt đã to hơn cả đỉnh núi nơi Đại Hưng thiền tự tọa lạc, trong bát như ẩn chứa cả một biển rộng.
Chỉ đè lên trên đầu nấm của Kim Thân Đại Phật đã ép cho Kim Thân Đại Phật suýt quỳ xuống.
Trên đỉnh đầu Kim Thân Đại Phật tuôn ra kim quang, đẩy ngược cái bát vỡ kia lên, sau đầu Kim Thân Đại Phật, kim quang ngưng tụ thành một cái bánh xe, khí thế tăng vọt, đánh ra một quyền, cái bát vỡ kia vang lên một tiếng răng rắc, vậy mà bị đánh vỡ một góc!
Lão ăn mày lòng đau như cắt.
Sắc mặt Sa bà bà, Thanh Dương và gã cao to râu quai nón vô cùng nặng nề.
“Khổ Trúc thiền sư bị Tiểu Thập ám toán, lỗ mãng chui vào mi tâm Tiểu Thập, chết là đáng đời. Nhưng Khổ Trúc để lại thân thể không đầu của mình, lấy thân làm mầm, gieo trồng ra một con ma, quả thực vô cùng lợi hại.”
Sa bà bà nói: “Khổ Trúc là tồn tại Đại Thừa Cảnh, là tu sĩ mạnh nhất đương thời, hơn nữa còn tu luyện kim thân. Hắn lấy kim thân làm ma chủng, ai có thể đánh bại?”
Thanh Dương nói: “Con ma chủng này còn đang trong thời kỳ trưởng thành, Ma Vực của nó sẽ Ma hóa vạn vật trên thế gian, khiến Ma đạo lớn mạnh. Đợi đến khi trăm dặm xung quanh đều bị Ma hóa, nó sẽ trở thành Ma Thần chân chính! Bà già, kéo dài càng lâu, nó càng khó đối phó. Đợi đến khi nó thành ma, cho dù có bao nhiêu tán nhân đến cũng sẽ bị nó giết sạch.”
Gã cao to râu quai nón nói: “Nếu nó thành ma, chỉ có ánh mắt của Thiên Ngoại Chân Thần mới có thể tiêu diệt nó.”
Năm đó, hòa thượng Hoa Hạ Thần Châu cõng Kim Thân Bồ Tát vượt biển đến Tây Ngưu Tân Châu, mượn lực lượng Kim Thân Bồ Tát luyện ma, trấn áp đám ma quỷ kia ở Đại Báo Quốc tự.
Trải qua nhiều năm Phật pháp cảm hóa, lũ ma đã suy yếu hơn trước rất nhiều, nếu muốn thành ma, cần phải Ma hóa chúng sinh, hấp thu Ma Đạo của thế gian.
Nếu là ma vật bình thường, với thực lực của lão ăn mày, đủ để ứng phó, nhưng Khổ Trúc lại trấn áp con ma này trong kim thân của mình, Khổ Trúc vừa chết, kim thân liền trở thành một phần của con ma, vô hình chung khiến cho thực lực của con ma tăng lên gấp bội, khiến cho lão ăn mày không phải là đối thủ!
Ánh mắt Sa bà bà lóe lên, nói: “Những tán nhân khác trong thành nhìn thấy cảnh này, liệu có ra tay hay không? Nếu bọn họ ra tay sẽ không rảnh đi đối phó với Tiểu Thập.”
Thanh Dương thở dài.
Lúc trước, Trần Dần Đô từng dẫn Trần Thực đến bái kiến bọn họ, muốn bọn họ làm mẹ nuôi của Trần Thực, nhưng bọn họ sợ phiền phức, càng sợ Trần Thực mất khống chế cắn trả bọn họ, vì vậy đều từ chối.
Ai ngờ, không làm mẹ nuôi, chuyện bọn họ làm còn nhiều hơn cả mẹ nuôi.
“Khi nào mới có thể trở về quê nhà, tiếp tục làm phú ông đây?” Gã cao to râu quai nón lẩm bẩm.
“Ta rất nhớ những ngày tháng làm tà ma trên núi.” Thanh Dương nói.
Trong thành Củng Châu, quán trà Bách Hương Các, tiểu nhị và chưởng quầy đã sớm biến thành tượng đá, nhưng trên lầu cao nhất vẫn còn người uống trà, tiếng đàn tỳ bà du dương, trầm thấp vang lên từ trong gian phòng.
Cây đàn tỳ bà của Hoa Lê phu nhân tự bay lượn trên không trung, không cần người gảy, âm thanh vô cùng êm tai.
Đinh Đinh pha trà xong, bưng ấm trà bằng đá lên, rót trà cho người áo xanh đối diện Hoa Lê phu nhân trước, sau đó mới rót cho Hoa Lê phu nhân.
Người áo xanh kia nhẹ nhàng gõ tay lên bàn, gõ theo nhịp đàn tỳ bà, nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn có thể nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra ở Đại Hưng thiền tự, trận chiến giữa lão ăn mày và Kim Thân Đại Phật đều lọt vào mắt hắn.
“Gã ăn mày kia sắp chịu thiệt rồi.”
Người áo xanh mỉm cười, tóc mai hai màu đen trắng xen lẫn, quay sang nói với Hoa Lê phu nhân: “Gã ăn mày kia quả thực rất lợi hại, thân thể của Khổ Trúc cứng rắn như vậy, vậy mà lão có thể dùng cứng chọi cứng, thật đáng khâm phục. Cảnh giới của lão lại càng tiến bộ so với mười năm trước, đã là Luyện Thần Cảnh rồi. Phu nhân cũng rất khá, cầm kỳ thi họa đều có tiến bộ.”
Hoa Lê phu nhân cười nói: “Đa tạ Nhạc sư tiên sinh chỉ điểm.”
Nhạc sư áo xanh lắc đầu: “Nàng có thiên phú, đi theo con đường này là đúng rồi, ta chỉ là giúp nàng bớt đi một đoạn đường quanh co mà thôi.”
Ánh mắt hắn lóe lên, nói: “Ngũ Hồ tán nhân đã chết, nhưng bọn họ đã thành công. Người chết, vậy mà có thể sống lại.”
Nhìn vẻ mặt của hắn, Hoa Lê phu nhân cười nói: “Nếu tiên sinh cảm thấy hứng thú với Thủy Hỏa Đãng Luyện, ta có thể kiếm cho tiên sinh một bản.”
Nhạc sư áo xanh nói: “Ta quả thực có hứng thú với công pháp Thủy Hỏa Đãng Luyện, nhưng ta càng hứng thú với việc có người chết tám năm rồi vậy mà có thể sống lại.”
Đinh Đinh biết người hắn nói là Trần Thực, trong lòng không khỏi căng thẳng.