Chương 349: Cứu viện cõi âm 1
Ngoài thành Củng Châu, men theo sông về phía đông trăm dặm, có một trấn nhỏ được xây dựng trên Quế Sơn bên bờ trái Kính Giang, gọi là Quế Sơn trấn.
Hôm nay, một hòa thượng trẻ tuổi đi bộ tới, bên cạnh có một thiếu nữ dáng người thướt tha yểu điệu đi theo, trên mặt mang khăn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp thấp thoáng sau lớp vải mỏng, khiến cho mọi người đều phải ngoái nhìn.
Đột nhiên, từ hướng Củng Châu truyền đến tiếng vang thật lớn, hoà thượng Vô Trần vội vàng quay đầu nhìn lại, không khỏi trợn mắt há mồm, chỉ thấy một màn trời màu đen khổng lồ từ trong thành Củng Châu chậm rãi bay lên, trải rộng ra ngoài, bao phủ cả một vùng bán kính trăm dặm xung quanh!
“Quả nhiên có kẻ ngu ngốc, dám động tới Trần Thực.”
Ma nữ vị thành niên Ứng Như Mộng cười nói: “May mà chúng ta đi nhanh, nếu không bị Ma trong cơ thể hắn phát hiện ra khí tức của ta, e rằng sẽ tìm tới ăn ta mất.”
Hòa thượng Vô Trần kinh ngạc nói: “Trong cơ thể Trần Thực có Ma?”
Ứng Như Mộng nói: “Ta nhìn thoáng qua, thấy một mảnh đen kịt, trong bóng tối có hàng trăm con mắt nhìn chằm chằm ta. Tên đi ra này hẳn là kẻ yếu nhất, càng vào trong thì lại càng mạnh.”
Hoà thượng Vô Trần nghiêm mặt.
Bên trong Ma vực, một màu đen kịt, chỉ có trong thành Củng Châu là còn ánh sáng, đó là Nguyên Thần, Thần Đàn, Thần Thai của rất nhiều cao thủ và ánh sáng phát ra từ pháp thuật.
Thiên Dương đồng tử, Nhạc sư áo xanh, Đạo Thiên Thu, ba vị tán nhân đều đã bị thương, khiến cho tất cả tán nhân trong thành đều trong lòng nghiêm nghị.
Lúc này trên không trung có mười tán nhân, trên mặt đất có mười hai tán nhân, tổng cộng hai mươi hai người.
Đại hội tán nhân sẽ được tổ chức trong mấy ngày tới, cho nên rất nhiều tán nhân đi tới Vụ Lĩnh Hoành Công sơn, trước khi đại hội bắt đầu, đều sẽ dừng chân ở Củng Châu.
Cũng có một số tán nhân đến Hoành Công Sơn trước một bước, tìm bằng hữu thăm hỏi lẫn nhau.
Mỗi người bọn họ đều có kiến giải kinh người ở các lĩnh vực khác nhau, hơn nữa rất kiêu hãnh về thành tựu của mình, ví dụ như Nhạc sư áo xanh am hiểu âm luật, coi âm luật là trân bảo, còn quan trọng hơn cả tính mạng.
“Trần Thực” sỉ nhục hắn ngay cả pháp thuật cũng luyện không xong, chơi đàn chỉ uổng phí thời gian, khiến hắn tức giận gần chết.
Tú sĩ áo tím Đạo Thiên Thu tự cho là học vấn uyên thâm, “Trần Thực” lại nói thơ của hắn thật vớ vẩn.
Thiên Dương đồng tử tự cho là không ai có thể nắm được nhược điểm của mình, lấy thân trẻ con tu luyện tới Hoàn Hư cảnh, vấn đỉnh Đại Thừa, lại bị “Trần Thực” lôi ra quá khứ ba kiếp, kiếp trước và kiếp trước nữa hiện ra như đèn kéo quân, khiến hắn mất hết mặt mũi.
Tán nhân thường rất cố chấp, thích tìm tòi bí mật của Tây Ngưu Tân Châu, nghiên cứu các loại đạo pháp thần thông, bởi vì có chấp niệm, cho nên mới có thành tựu phi phàm.
Người thông minh thường tự cao tự đại, tính cách có rất nhiều khuyết điểm, Ma đầu “Trần Thực” này dường như có thể dễ dàng nhận ra nhược điểm trong đạo tâm của bọn họ, từ đó công kích, khiến cho đạo tâm bọn họ bị tổn hại, tâm phiền ý loạn.
“Trần Thực” liếc mắt nhìn những tán nhân này, không để ý, cười nói: “Vừa mới ra đời, đã có thể gặp được các ngươi, đúng là may mắn ba đời.”
Thân hình hắn bỗng nhiên mơ hồ, ngay sau đó xuất hiện trước mặt Hàn Công Vọng, đưa tay chộp một cái, Nguyên Thần của Hàn Công Vọng chấn động, lại bị hắn kéo ra khỏi cơ thể!
“Trần Thực” há to miệng, định nuốt Nguyên Thần của Hàn Công Vọng vào bụng.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đầu của “Trần Thực” đột nhiên to hơn cơ thể gấp nhiều lần, đừng nói nuốt Nguyên Thần của Hàn Công Vọng, dù có nuốt hết bọn họ, cũng chỉ là trong một nhát.
Hàn Công Vọng cười lạnh một tiếng, hư không sinh ra sấm sét, vô số tia sét sinh ra quanh thân thể hắn, xoay tròn nở rộ ra xung quanh, trong nháy mắt đã to bằng mấy mẫu ruộng, quét qua người “Trần Thực”.
Tia sét kia là Âm Lôi, sấm sét bình thường gọi là Dương Lôi, ẩn chứa Dương khí vô cùng mạnh mẽ, giỏi phá tất cả những thứ âm tà.
Còn Âm Lôi là sấm sét của cõi âm, ẩn chứa khí tức âm u, phá hủy Dương khí vô cùng dễ dàng, một tia sét có thể lấy mạng người, tước đoạt tu vi.
Tu sĩ bình thường tu hành, đều cố gắng luyện hóa Âm khí trong cơ thể càng ít càng tốt, Kim Đan, Nguyên Anh, Nguyên Thần, đều như vậy. Chờ đến khi Nguyên Thần tu luyện thành Thuần Dương sẽ không sợ Cửu Dương Chính khí của thiên lôi, khi vượt kiếp nạn cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng nếu bị Âm Lôi đánh trúng, thân thể Thuần Dương vất vả lắm mới luyện thành sẽ lập tức bị phá hủy, tu vi bị tước đoạt, có thể nói là vô cùng độc ác.
Hàn Công Vọng lại có trình độ hơn người về Âm Lôi, Âm Lôi lướt qua, đánh cho “Trần Thực” tê dại cả người, thoải mái không sao tả xiết.
Hắn đưa Nguyên Thần của Hàn Công Vọng vào trong miệng, tu vi Hàn Công Vọng mạnh mẽ, đã chém Tam Thi Thần, tu luyện Nguyên Thần thành Thuần Dương, lập tức Nguyên Thần trở nên vô cùng to lớn, hai tay chống đỡ hàm răng trên của “Trần Thực”, hai chân chống đỡ hàm răng dưới của “Trần Thực”, ý đồ không để cho hắn nuốt mình.
Công kích của những tán nhân khác đã ập tới, âm luật của Nhạc sư áo xanh giống như lưỡi dao vô hình, cắt vào lưng “Trần Thực”, phát ra tiếng phập phập, cắt rách quần áo của y, nhưng da thịt chỉ để lại vài vết trắng, không thể cắt rách.
Chưởng lực của Thiên Dương đồng tử đánh tới, “Trần Thực” đưa tay cản lại, Thiên Dương đồng tử lại lần nữa bị đánh bay ngược.
Lưỡi của “Trần Thực” cuốn lấy Hàn Công Vọng, sức thẳng kéo vào trong bụng, hàm trên hàm dưới mạnh mẽ đè xuống, đồng thời lật tay đánh ra một chưởng, tiếp lấy một chiêu của Tào đạo nhân, bất giác lùi về sau một bước.
Tào đạo nhân quát lớn, Nguyên Thần đứng sừng sững phía sau, tạo thành hư không đại cảnh, bên trong hư không đại cảnh có Đạo môn Động Thiên, nhật nguyệt song hành, non sông tươi đẹp, cảnh sắc như tranh vẽ.
Cái gọi là hư không đại cảnh, ở Đạo môn gọi là Nhật Động Thiên, ở Phật môn, gọi là Cực Lạc thế giới.
Tu sĩ tu luyện tới cảnh giới này, đã sánh ngang với thần tiên, Nguyên Thần hoàn hư, luyện thành hư không đại cảnh, tạo thành động thiên phúc địa, hoặc là tạo ra Linh Sơn, bước vào Cực Lạc.
Tào đạo nhân là cao thủ Hoàn Hư cảnh, tuy rằng chưa thể đạp phá hư không tiến vào Đại Thừa cảnh trong vòng chín năm, nhưng công lực vô cùng thâm hậu, còn hùng hậu hơn Thiên Dương đồng tử rất nhiều, chưởng thứ nhất bị Trần Thực tiếp được, lập tức tiến lên một bước, chưởng thứ hai vung lên, đánh xuống!
Đạo quang trong hư không đại cảnh của lão bộc phát, toàn bộ lực lượng của động thiên phúc địa đều được điều động, một đòn đánh xuống, tương đương với lực lượng của một tiểu thế giới đè xuống!
“Trần Thực” tiếp đòn này, thân thể chấn động, lại một lần nữa lùi về sau một bước.
Tào đạo nhân quát lớn, tiếng quát như sấm, lại tiến lên một bước, một chưởng vung lên, đánh xuống!
“Trần Thực” tiếp được chưởng thứ ba, lại lùi một bước, rốt cuộc cũng kéo được Nguyên Thần của Hàn Công Vọng vào trong bụng, khen: “Ngươi đã tôi luyện bản thân rất tốt.”
Tào đạo nhân phun ra một ngụm máu lớn, khí tức suy yếu.
Ba chiêu của lão không thể làm “Trần Thực” bị thương chút nào, bản thân lão lại bị chấn thương.
“Hắn nuốt Hàn Công Vọng rồi!” Đạo Thiên Thu kinh hãi nói.
“Trần Thực” điểm
Lưỡi dài trong miệng “Trần Thực” bắn ra, cuốn lấy Nguyên Thần của Tào đạo nhân, định nuốt luôn cả lão.
Xương Bình Công ngồi ngay ngắn giữa không trung, râu trắng như tuyết bay múa, rung động trong không trung, hóa thành từng con Giao Long màu trắng, gào thét lao tới, quấn quanh “Trần Thực”, chỉ chừa lại cái đầu.
“Trần Thực” rụt lưỡi lại, cố gắng kéo Nguyên Thần của Tào đạo nhân vào trong miệng, tứ chi Nguyên Thần của Tào đạo nhân bám chặt lấy mũi và cằm của lão, cố gắng không để bị kéo vào trong miệng.
Xương Bình Công cười ha ha, hai mắt bắn ra hai đạo kim quang, chém về phía cái đầu lộ ra bên ngoài của “Trần Thực”, cười nói: “Tào đạo hữu đừng hoảng, xem ta chém hắn.”