Chương 352: Không dám nói to, sợ kinh động người trên trời 2
Con quỷ khổng lồ đếm một lúc, phát hiện hoa sen trắng bị thiếu đi rất nhiều, tức giận gầm lên một tiếng, chấn động đến mức đám quỷ hồn trong đầm lầy hồn phi phách tán, một số con bị chấn động đến chết, ngã xuống đầm lầy, bị đầm lầy nhấn chìm.
Trần Thực ổn định lại hồn phách, phát hiện những quỷ hồn bị chấn động đến chết sau khi ngã xuống, không lâu sau liền hóa thành một vũng nước, bốc lên ngọn lửa màu lam nhạt.
Nơi có nhiều quỷ hồn chết sẽ hình thành một vùng nước, giữa những ngọn lửa màu lam nhạt dần dần xuất hiện những búp hoa sen trắng.
Trần Thực sững sờ: “Quỷ hồn trong đầm lầy sau khi chết sẽ hóa thành dưỡng chất, biến thành nước, nuôi dưỡng hoa sen trắng! Nơi này là nơi nuôi dưỡng quỷ quái, là nơi trồng hoa sen trắng!”
Nơi này khác xa so với cõi âm trong truyền thuyết!
Tất cả quỷ hồn trong đầm lầy đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho hoa sen trắng sinh trưởng!
Con quỷ khổng lồ kia lại dần dần bay lên cao, hòa vào bầu trời, biến mất không còn tăm hơi, nhắm mắt lại.
Một lúc sau, trên bầu trời truyền đến tiếng ngáy, Trần Thực đợi một lát, thấy bầu trời đột nhiên nứt ra một khe hở, con quỷ kia lén mở mắt, con ngươi đảo qua đảo lại trong khe hở, len lén quan sát ruộng nước của mình, đề phòng có người lại đến trộm hoa sen trắng.
Lại một lúc sau, con mắt kia từ từ nhắm lại. Tiếng ngáy trên bầu trời lại vang lên.
Tiếng ngáy dần dần nhỏ lại, con quỷ kia chắc là đã ngủ say.
Trần Thực bình tĩnh lại, nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ cách đó không xa, bèn nhấc chân đi tới.
Lúc này, hắn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều, có thể dễ dàng rút chân ra khỏi đầm lầy!
“Là tác dụng của hoa sen trắng!”
Hắn lập tức hiểu ra, hoa sen trắng mà hắn vừa ăn đã giúp hồn phách của hắn mạnh lên!
Tiếng gọi kỳ lạ như có như không kia dường như cũng yếu đi rất nhiều.
“Hoa sen trắng là bảo vật!”
Trần Thực leo lên thuyền nhỏ, nhìn những đóa sen trắng khác trong đầm lầy, hắn chèo thuyền, đi về phía những đóa sen trắng đó.
Hắn đã biến thành quỷ hồn, không còn sợ âm khí của cõi âm nữa.
Trần Thực hái một đóa hoa sen trắng xuống, ăn ngấu nghiến, quả nhiên cảm thấy hồn phách mạnh lên vài phần.
Hắn vừa chèo thuyền, vừa hái hoa sen trắng ăn, cảm thấy hồn phách càng ngày càng mạnh, chỉ trong chốc lát, sau khi ăn mấy chục đóa hoa sen trắng, hắn cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, giẫm lên đầm lầy, vậy mà có thể bay trên mặt nước. Hắn thậm chí có thể ngưng tụ pháp lực, vung tay lên là có một luồng âm phong!
Trần Thực tiếp tục hái hoa sen trắng, sau khi ăn hơn trăm đóa, hắn cảm thấy hồn phách vững chắc, cứ như có thân thể thật.
Trong cơ thể hắn còn có một luồng lực lượng kỳ lạ đang lưu chuyển, luồng lực lượng này là lực lượng của hồn phách, không ngừng tu bổ những nơi bị tổn thương trên hồn phách hắn, đồng thời cũng không ngừng nuôi dưỡng, giúp hồn phách hắn lớn mạnh.
“Cứ ăn như vậy, chẳng mấy chốc ta sẽ trở thành Quỷ Vương mất! Ồ, kỳ lạ, thứ gì đây…”
Trần Thực ăn hoa sen trắng xong, cảm nhận được hồn lực trong cơ thể đang lưu chuyển, chạy khắp tứ chi bách hài, nhưng khi đến ấn đường thì lại bị thứ gì đó chặn lại.
Hắn chống hai tay lên mạn thuyền, cúi người xuống, soi bóng mình dưới nước.
Hắn thấy hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước, ở vị trí ấn đường, sâu vào trong khoảng ba tấc, có rất nhiều phù văn, tạo thành hình dạng một Thiên Cung, có vô số Thần linh canh giữ trong Thiên Cung đó, giống như đang trấn áp thứ gì đó!
Trần Thực đang định quan sát kỹ hơn thì đột nhiên nhìn thấy trên bầu trời phía sau mình, một con mắt đang từ từ hé mở!
“Con quỷ kia tỉnh rồi sao?!”
Trần Thực sợ hãi đến mức toàn thân cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Con mắt kia dần dần mở ra, tiếng ngáy vẫn vang lên đều đều, chỉ có điều càng ngày càng lớn.
Con ngươi nhìn chằm chằm xuống phía dưới, như thể đang nhìn chằm chằm vào tên trộm hoa sen trắng.
Hai tay Trần Thực nắm chặt lấy mạn thuyền, hai chân cũng dần dần gồng lại.
Bỗng nhiên, khuôn mặt con quỷ kia sa sầm xuống, gầm lên giận dữ: “Kẻ nào dám trộm hoa sen trắng của ta!”
Trần Thực không chút do dự, lao về phía trước.
Hắn đạp lên âm phong, lướt đi như bay, mỗi bước dài sáu bảy trượng, chỉ trong nháy mắt đã đi được hai, ba dặm.
Con quỷ khổng lồ kia cũng từ trên trời rơi xuống, giẫm lên đầm lầy, thân cao ngàn trượng, chân đạp ma diễm, tay cầm cây đinh ba bằng thép, trên đầu đinh ba bốc lên từng đám quỷ hỏa, bay lượn xung quanh.
Nó chỉ bước một bước đã đuổi kịp Trần Thực, giơ cây đinh ba lên đâm về phía Trần Thực, quát lớn: “Dám trộm hoa sen trắng của ta, ta sẽ biến ngươi thành phân bón!”
Mát thấy Trần Thực sắp bị đâm trúng, đột nhiên có tiếng nổ vang lên, con quỷ khổng lồ nhìn thấy một ngọn núi khổng lồ đen kịt đang lao về phía mình, sau đó bị đâm trúng, ngã ngửa ra sau.
Nó lồm cồm bò dậy, định giơ cây đinh ba lên tấn công thì nhìn thấy rõ hình dạng của thứ vừa đâm trúng mình, không khỏi sợ hãi, lập tức nhảy lên không trung, ẩn mình, biến mất không thấy đâu nữa.
Thứ vừa lao tới chính là Hắc Oa, sau khi ép con quỷ khổng lồ kia lui xuống, nó lập tức nằm rạp xuống, cái đuôi vẫy lia lịa, thổi bay không biết bao nhiêu quỷ hồn xung quanh, sau đó cười nịnh nọt, nghiêng đầu nhìn Trần Thực, chờ hắn leo lên lưng mình.
Trần Thực leo lên lưng Hắc Oa, hỏi: “Hắc Oa, có phải Sa bà bà bảo ngươi tới tìm ta không?”
Hắc Oa gật đầu, dẫm lên đầm lầy, chạy như bay về phía một biển lửa.
Trần Thực quay đầu nhìn lại đầm lầy đầy hoa sen trắng, thầm nghĩ: “Đây đúng là một chỗ tốt, phải nhớ kỹ, lần sau lại đến trộm.”
Hắn nhớ đến cô gái cho hắn hoa sen trắng, thầm nghĩ: “Ân tình này nhất định phải báo đáp. Nhưng tại sao bọn họ lại liều mạng xuống cõi âm trộm hoa sen trắng? Trộm hoa sen trắng nguy hiểm như vậy, ngay cả tu sĩ như ta cũng có thể chết bất cứ lúc nào huống chi là bọn họ?”
Hắn có thể nhìn ra những thiếu niên nam nữ kia đều không có tu vi gì, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ chết ở cõi âm, cho dù không chết, sau khi xuống cõi âm vài lần cơ thể sẽ bị âm khí xâm nhập, cũng sẽ mất mạng, không sống được bao lâu. Tại sao lại phải mạo hiểm như vậy để trộm hoa sen trắng?
Hắn có phần khó hiểu.
“Còn nữa, những phù triện trong hồn phách của ta, sao lại giống với phù triện phong ấn Ngũ bá bá như vậy? Chẳng lẽ là do gia gia làm ra? Gia gia đã phong ấn thứ gì trong đầu ta?”
Trần Thực không khỏi buồn bực, gia gia chưa từng nói tới chuyện này!
“Trẻ nhỏ chèo thuyền con, len lén hái hoa sen trắng về. Không dám nói năng lớn tiếng, sợ kinh động đến tiên nhân trên trời.”
Hoành Công sơn, Phượng Hoàng lĩnh, tổng đàn Thái Bình môn tọa lạc nơi đây, mấy bé gái tụ tập cùng một chỗ, trong đó có cả tiểu nha đầu cột búi tóc hình sừng kia.
“Vất vả lắm mới hái được một đóa Hoàn Hồn liên, ngươi lại đem cho một tiểu quỷ!”
Một người phụ nữ mập mạp của Thái Bình môn giơ chân đạp ngã tiểu nha đầu kia, cầm roi da hung hăng quất mấy roi, mắng: “Ngươi còn muốn cứu một con quỷ, chi bằng tự cứu lấy mình trước đi! Mấy đứa các ngươi, không hái được Hoàn Hồn Liên, tối nay đừng hòng được ăn cơm, cứ để bụng rỗng mà ngủ!”
Tiểu nha đầu co ro trong góc tường, một bé gái khác tiến đến, từ trong ngực lấy ra một cái bánh bao đưa cho nàng, nói: “Đinh Hương muội muội, đây là ta để dành được, muội ăn đi, lót dạ một chút.”
Tiểu Đinh Hương lắc đầu: “Tỷ ăn đi, muội không đói.”
Bụng nàng đói đến kêu ục ục, thầm nghĩ: “Lần sau đến cõi âm hắn còn ở đó không? Ta nhất định phải cứu hắn ra.”