Chương 371: Biên quân vệ sở 1
Đại hội tán nhân cuối cùng cũng giải tán, nhóm tán nhân cuối cùng cũng lần lượt rời đi. Trần Thực và Lý Thiên Thanh lên đường trở về. Trên đường đi, Lý Thiên Thanh vẫn luôn trầm mặc, còn chìm đắm trong cơn chấn động mà bài giảng pháp của các tán nhân mang đến cho hắn, thỉnh thoảng lại nhảy xuống khỏi xe gỗ, khoa tay múa chân luyện tập một hai chiêu pháp thuật.
Mỗi lần như vậy, Trần Thực đều dừng xe chờ đợi, không quấy rầy không tham gia mà mặc cho Lý Thiên Thanh thi triển và lĩnh ngộ.
Hắn nhìn ra được Lý Thiên Thanh đã hấp thu quá nhiều ý tưởng của tán nhân, đến thời kỳ then chốt cần tiêu hóa những kiến thức này thành của mình. Nếu quấy rầy hắn, ngược lại sẽ cắt ngang mạch suy nghĩ và cảm hứng của hắn, tương đương với việc hủy hoại tiền đồ của người ta.
Lúc này, chỉ cần cố gắng hết sức cho hắn một hoàn cảnh yên tĩnh là được.
Pháp thuật mà Lý Thiên Thanh thi triển uy lực càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng phức tạp. Ban đầu vẫn là sửa đổi dựa trên cơ sở pháp thuật Lục Âm Ngọc Luân của Lý gia, về sau dần dần mang bóng dáng của kiếm thuật Tiêu Vương Tôn. Đến khi đi được nửa đường, trong Lục Âm Ngọc Luân và kiếm thuật của Tiêu Vương Tôn lại xuất hiện thêm rất nhiều thứ của những người khác.
Đầu tiên là Ngũ Hành pháp Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, tiếp đến là Lôi pháp, Phù pháp, Trận pháp, Độn pháp, Tế Chiến pháp, Cận Chiến pháp, thậm chí còn có cả bóng dáng Hồn pháp của Sa bà bà!
Hắn học quá nhiều và tạp nham, pháp thuật biết được cũng càng ngày càng nhiều, nhưng rất khó dung hợp quán thông những pháp thuật này.
Nhưng càng đến gần Củng Châu, Trần Thực phát hiện pháp thuật của hắn càng ngày càng thuần thục, càng ngày càng tinh tế, uyển chuyển.
Các loại pháp thuật được thi triển một cách nhuần nhuyễn, tự nhiên như nước chảy.
Trong lòng Trần Thực khẽ động: “Thiên Thanh thi triển mỗi loại pháp thuật đều nhuần nhuyễn như vậy, chẳng lẽ đã dung hội quán thông rồi sao?”
Hắn phủ nhận suy nghĩ này, Lý Thiên Thanh cũng giống như mình, vẫn chỉ đang học tập những loại pháp thuật khác nhau. Đợi đến khi kiến thức của bọn họ tích lũy đủ nhiều sẽ có thể nhìn thấu bản chất biến hóa của đạo pháp từ trong những pháp thuật này, từ đó lĩnh ngộ ra con đường của riêng mình.
Khi đó, mới có thể gọi là Tông sư.
Mới có thể xưng là tán nhân chân chính.
Lý Thiên Thanh tỉnh lại từ trong quá trình lĩnh ngộ, phát hiện hai người đã trì hoãn ba bốn ngày trên đường, vội vàng xin lỗi.
Trần Thực cười nói: “Là bằng hữu, đương nhiên ta phải đợi ngươi.”
Lý Thiên Thanh cảm khái nói: “Trước kia Tiêu Vương Tôn đã dạy ta rất nhiều, khiến ta được lợi không ít, có được phương pháp vận chuyển linh thai chính xác, hắn tiến cử ta tham gia đại hội tán nhân, sau khi đến ta mới biết được thì ra đạo pháp trên thế gian này lại nhiều như vậy. Tiểu Thập, mấy ngày nay ngươi học được gì?”
Trần Thực lắc đầu nói: “Ta không học được gì cả, chỉ lĩnh ngộ một chiêu thần thông mà Hàn Sơn tán nhân truyền thụ, thuận tiện rèn luyện hồn phách mà thôi.”
Lý Thiên Thanh càng thêm áy náy trong lòng, nói: “Ta đã khiến ngươi trì hoãn quá nhiều thời gian, vốn dĩ ngươi có thể rời đi sớm hơn. Đúng rồi, ta cảm thấy môn pháp thuật mà Hàn Sơn tán nhân truyền thụ cho chúng ta còn thiếu sót thứ gì đó. Đợi ta nghĩ thông suốt rồi sẽ truyền thụ lại cho ngươi.”
Trần Thực cười nói: “Ta đã nghĩ thông rồi, chỉ cần sử dụng ngược lại Hiểu Biến Hoá, luồng chân khí kia có thể hóa thành kiếm khí, cũng có thể hóa thành pháp thuật khác. Hoặc là không cần dùng hạc giấy mà dùng pháp bảo cũng có thể khiến bảo vật biến hóa, lưu giữ luồng chân khí này.”
Hắn vừa nói vừa làm mẫu, biến con dao thành chim bay, xoay quanh bọn họ, rồi lại biến trở về thành con dao.
“Nếu có thể nhất tâm đa dụng là có thể phân thần, chia tâm thần thành nhiều phần. Lần trước cực hạn của ta là chín mươi bảy phần.”
Trần Thực tâm niệm vừa động, những tảng đá xung quanh xe gỗ bỗng nhiên bị pháp thuật Hiểu Biến Hoá của hắn khống chế, hóa thành từng con ếch xanh, kêu ộp oạp, nhảy nhót xung quanh xe gỗ. Hắn nói: “Hiện tại hồn phách của ta đã mạnh hơn, có thể phân thần ra bao nhiêu thì ta cũng không biết.”
Lý Thiên Thanh thò đầu ra ngoài nhìn, không khỏi kinh hãi, chỉ thấy xung quanh xe gỗ đâu đâu cũng là ếch xanh, số lượng ít nhất cũng phải mấy trăm con!
Hai người trao đổi với nhau, Lý Thiên Thanh phát hiện Trần Thực chỉ học được một chiêu này nhưng lại luyện chiêu này đến mức lô hỏa thuần thanh, uy lực cực lớn, trong lòng vô cùng bội phục.
“Thiên Thanh, ngươi biết Hoàn Hồn liên không?” Trần Thực hỏi.
“Biết!”
Lý Thiên Thanh nghiêm mặt nói: “Là một loại thánh dược liên quan đến hồn phách được sinh ra ở cõi âm, là linh căn cực kỳ hiếm có! Vừa có thể dùng để chữa trị thương thế trên hồn phách, lại có thể dùng để nâng cao cảnh giới của hồn phách. Rất nhiều công pháp trên đời đều không thể rèn luyện hồn phách, công pháp có thể rèn luyện hồn phách đều là bí mật bất truyền của các đại thế gia, còn có một số nằm trong tay của các danh môn đại phái. Cho nên Hoàn Hồn liên cực kỳ quý giá, thậm chí có thể dùng để tu luyện Nguyên Thần. Chỉ có điều loại dược liệu này rất ít, giá cả cũng rất cao.”
Trần Thực lấy ra mấy đóa Hoàn Hồn liên, cười nói: “Chúng ta là huynh đệ, năm đóa Hoàn Hồn liên này, ta bán cho ngươi với giá một ngàn lượng bạc.”
Lý Thiên Thanh giật mình, thất thanh nói: “Sao có thể như vậy được? Bảo vật như thế này, ít nhất cũng phải bốn năm trăm lượng một cây, một ngàn lượng bạc làm sao đủ? Hơn nữa, bán ta cũng không đáng một ngàn lượng!”
Trần Thực nhét vào trong ngực hắn, cười nói: “Ngươi tự ăn cũng được, hoặc là phối dược rồi ăn cũng được, cho dù ngươi mang đi bán cũng không sao, dù sao ngươi cứ cầm lấy đi, ta còn rất nhiều, ta ăn đến sắp phát ngán ra rồi. Nhớ đấy, ngươi nợ ta một ngàn lượng bạc. Mấy ngày nay quần áo của ta…”
Lý Thiên Thanh vội vàng cất đóa sen trắng đi, gấp gáp nói: “Ta sẽ giặt giúp ngươi!”
Hắn mừng rỡ khôn xiết, cười nói: “Trân bảo như thế này sao có thể ăn trực tiếp được? Đương nhiên là phải phối dược rồi! Hoàn Hồn đan được luyện chế ra có thể cứu mạng, một đóa sen có thể luyện ra chín viên Hoàn Hồn đan, một viên có thể bán được năm trăm lượng bạc!”
Trần Thực khẽ động lòng: “Ngươi biết luyện đan?”
Lý Thiên Thanh có chút đắc ý: “Biết một chút. Không giấu gì ngươi, ở Tuyền Châu ngoài việc giặt quần áo kiếm chút tiền tiêu vặt, ta còn giúp người ta luyện đan kiếm tiền, là một đan sư có chút danh tiếng ở Tuyền Châu. Ta giúp người ta luyện đan, một lò mười lượng bạc!”
Trần Thực hai sáng mắt lên, nói: “Thiên Thanh, ngươi giúp ta luyện… một trăm lò đan, một ngàn lượng bạc kia ngươi không cần trả nữa.”
“Thật sao?”
Lý Thiên Thanh vui mừng khôn xiết, tiền tiêu vặt hàng tháng của hắn chỉ có năm mươi lượng, tuy rằng luyện đan có thể kiếm tiền nhưng tu sĩ ở Tuyền Châu muốn luyện đan cũng chưa chắc đã tìm đến hắn, một tháng có thể nhận được một hai đơn hàng đã là không tệ. Đến nơi khác chính là địa bàn của những đan sư khác, không có việc để làm.
Một trăm lò đan, một ngàn lượng bạc, tuyệt đối là một vụ làm ăn lớn chưa từng có!
Trong lòng hắn vẫn thấy tiếc tiền thay Trần Thực, nói: “Tiểu Thập, ngươi muốn luyện đan gì? Có bị lỗ vốn không?”
“Sẽ không lỗ.”
Trần Thực bê chiếc rương ra, mở rương, bên trong chất đầy Hoàn Hồn liên, ước chừng ba, bốn trăm cây, cười nói: “Cứ luyện Hoàn Hồn đan mà ngươi vừa nói, một lò linh đan ta có thể kiếm được bốn ngàn năm trăm lượng. Cố gắng làm việc nhé Thiên Thanh, đúng rồi, vẫn phải giặt quần áo giúp ta đấy.”
“Tiểu Thập, chẳng lẽ thời gian qua ngươi đi cướp kho vàng của Diêm Vương à?”
Lý Thiên Thanh lập tức cảm thấy mình giống như một người làm thuê lâu năm của địa chủ, ánh mắt nhìn Trần đại quan nhân cũng không còn là ánh mắt của huynh đệ tốt nữa, mà là ánh mắt nhìn lão địa chủ bóc lột mình.
“Nhưng ta cũng có năm lò Hoàn Hồn đan!” Hắn lại vui vẻ, “Một lò là bốn ngàn năm trăm lượng… chờ đã, nếu phối dược thì phải trừ đi mấy trăm lượng.”
Trong lòng hắn lo lắng.
Một lò đan, chỉ riêng nguyên liệu đã tốn hơn một ngàn lượng, nếu luyện hỏng một lò thì tiền nguyên liệu có thể khiến hắn khuynh gia bại sản, cả đời phải làm công cho Trần Thực!
Hắn lập tức cảm thấy áp lực. Tiểu đan sư như hắn có gánh vác nổi áp lực lớn như vậy không?