Chương 376: Chân Thần nhìn tới 2
Cửu vĩ hồ này chính là gã cao to râu quai nón Hồ Tiểu Lượng, thấy đuôi bị thiêu đốt định phát động Nguyên Thần, nhưng nhớ lời Sa bà bà dặn đành cố nén lại.
Cuối cùng, bầu trời dần bớt chói chang, sóng lửa cuồn cuộn và lực trùng kích cũng yếu dần.
Ánh dương lại rải xuống, mọi thứ dường như trở lại bình thường.
Đám người Trần Thực rơi xuống đất, nhìn về phía sau với vẻ nghi hoặc không thôi, thấy trên dãy núi nhánh ven biển Hoành Công Sơn cây cối cháy rụi, đỉnh núi bị thiêu đỏ rực, nham thạch nóng chảy bao phủ bề mặt khiến những ngọn núi trở nên trơn bóng khác thường.
Mặt đất cũng bị lưu ly hóa, tựa như một tấm gương phẳng lì!
Bỗng nhiên, những tiếng “rắc” rất nhỏ vang lên, đó là âm thanh của lưu ly gặp lạnh.
Trên những ngọn núi lưu ly kia cũng vang lên tiếng động tương tự, xem ra ngàn năm nữa lưu ly sẽ phong hóa biến thành cát đá. Khi đó, chắc nơi này sẽ lại mọc ra cây cỏ hoa lá.
Sa bà bà thấy vậy, thở phào một hơi, nói: “Nương nương, hiện tại coi như an toàn, nhưng vẫn cần đề phòng Thiên Thính giả. nương nương có thể di giá sang nơi khác nói chuyện không?”
Mụ Tổ nương nương gật đầu.
Hai người đi xa, không biết nói gì, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía Trần Thực.
Trần Thực nhìn theo, trong lòng nghi hoặc: “Bà bà hình như đã chuẩn bị trước, còn có Thanh Dương thúc thúc và Hồ thúc thúc, đặc biệt đến đây để xắp xếp cho nương nương. Xem ra bọn họ đã biết Mụ Tổ nương nương sẽ thức tỉnh.”
Hắn đột nhiên nghĩ đến, sau khi Càn Dương Sơn Quân thức tỉnh, cũng là ba người bọn họ bố trí xây miếu.
Chẳng lẽ ba người Sa bà bà giấu hắn gia nhập tổ chức nào đó?
Một lát sau, Mụ Tổ nương nương và Sa bà bà trở lại, Sa bà bà cười nói: “Đã sắp xếp thỏa đáng. Ngọc Đường chủ đang cho người xây miếu cho nương nương ở Củng Châu thành, không cần đề biển miếu, cứ coi như lễ bái Hồng Sơn nương nương. nương nương vẫn ở lại Củng Châu như trước là được. Còn chư vị…”
Ánh mắt bà lóe lên, nhìn về phía Mân Giang mỗ mỗ, Tiết Đường chủ, cười nói: “Đoạn ký ức về Mụ Tổ nương nương này, cần phải xử lý một chút. Ngọc Đường chủ am hiểu việc này, ngươi làm đi. Chư vị, không phải ta không tin tưởng chư vị, mà là chắc chắn cao thủ Thiên Thính giả sẽ đến, bọn chúng am hiểu thuật sưu hồn, khó tránh khỏi việc tra ra ký ức của chư vị.” Bà áy náy nói: “Ta tuổi đã cao, tâm địa mềm yếu, không muốn thấy cảnh chém giết, cho nên chư vị đừng nên chống cự.”
Đám người Tiết Đường chủ vốn còn muốn phản kháng, nghe vậy lập tức từ bỏ ý định, mặc cho Ngọc Thiên Thành thi triển thủ đoạn, xóa đi đoạn ký ức này.
Thanh Dương bị thiêu trụi lông, cả người đen nhẻm, Trần Thực ngửi thử, quả nhiên có mùi thịt dê nướng.
Cửu vĩ hồ biến trở về làm gã cao to râu quai nón, râu tóc cũng bị thiêu trụi một mảng, trông chẳng còn oai phong như trước.
Trần Thực xin Lý Thiên Thanh ít thuốc trị thương, tiến đến bôi lên vết bỏng cho Thanh Dương, hỏi: “Thanh Dương thúc, có phải thúc và bà bà gia nhập tổ chức đứng đắn nào không?”
Thanh Dương đau đến mức làn da run rẩy, trừng mắt nhìn hắn, quát: “Cái gì mà tổ chức không đứng đắn? Bọn ta chỉ là một nhóm người có chung sở thích, do gia gia ngươi đề nghị lập ra đấy!”
Trần Thực ngẩn người, hỏi: “Sở thích gì?”
“Tìm kiếm và bảo vệ những vị thần Hoa Hạ đã thức tỉnh.” Thanh Dương đáp.
“Có danh xưng chăng?”
“Đương nhiên.”
“Danh xưng là gì?”
“Thiên Đình.”
Trần Thực khẽ chớp mắt, một nhóm người cùng chung chí hướng náu mình dưới đại hội tán nhân, danh xưng là Thiên Đình? Gia gia và bọn Sa bà bà quả thật to gan, không sợ tội chu di tru tộc sao?
“Đúng rồi, gia gia ngươi rời đi, ngươi chính là người đứng đầu Thiên Đình.” Thanh Dương bổ sung.
Trần Thực khẽ rên một tiếng, chẳng lẽ mình cũng sắp bị tru di tam tộc rồi à?
“Thôi vậy, dù sao cũng không thi đỗ, chi bằng làm phản luôn cho rồi!” Trần đại phản nhân thầm nghĩ.
Mọi người trở về Củng Châu thành, ai nấy đều giải tán, Trần Thực theo Mụ Tổ nương nương và Ngọc Thiên Thành đến Hồng Sơn đường. Ngọc Thiên Thành lập tức bận rộn việc xây cất miếu thờ, Trần Thực ở lại, giúp hắn trấn thủ Hồng Sơn đường.
Từ khi bọn họ vào thành, trong thành bỗng dưng xuất hiện rất nhiều Thiên Thính giả, ngồi xổm trên nóc nhà, hoặc treo ngược mình trên cây, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
“Đi dạo phố với ta.”
Mụ Tổ nương nương đến bên cạnh hắn, nói: “Ngươi còn nợ ta ba ngày.”
Trần Thực trong lòng ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu, cùng nàng đi dạo phố. Hắn đã từng đáp ứng Hồng Sơn nương nương, sẽ bầu bạn với nàng ba ngày, nhưng hắn không dám chắc chắn mối quan hệ giữa Hồng Sơn nương nương và Mụ Tổ nương nương.
Mụ Tổ nương nương dạo chơi khắp nơi trong Củng Châu thành, mua rất nhiều đồ ăn, đồ chơi, còn đến hiệu vải lấy những bộ y phục mới do “chính mình” đặt may, chẳng khác gì Hồng Sơn nương nương, chỉ là có phần vẻ nghiêm hơn.
Trần Thực quan sát hồi lâu, lấy hết can đảm, hỏi: “Nương nương, người và Hồng Sơn nương nương có quan hệ gì?”
“Chính là ta thôi.”
Mụ Tổ nương nương đáp, “Hồi nhỏ ta chính là như vậy, thích ăn ngon, thích chơi vui, lại còn thích y phục mới, trang sức mới… Ta muốn cái này!”
Trần Thực vội vàng đi mua, nói: “Nhưng rõ ràng thân thể của Hồng Sơn nương nương là Huyết Linh Chi…”
“Năm đó ta bị trọng thương, tàn hồn ẩn vào trong linh chi, phong ấn cả ngọn núi.”
Mụ Tổ nương nương vừa nhìn đông ngó tây, vừa tìm kiếm thứ mình thích, vừa nói: “Sau đó ta tỉnh lại nhưng ký ức trước kia đều tan biến như mây khói, không còn nhớ mình là ai, người đời gọi ta là Hồng Sơn nương nương, vậy ta chính là Hồng Sơn nương nương… Cả cái này nữa!”
Trần Thực trả tiền, mua cây trâm phượng hoàng mà nàng vừa nhìn trúng.
“Nhưng mà, hiện tại ta phụ trách hải vận, không thể nghịch ngợm như trước kia nữa.”
Rõ ràng nàng là một tiểu cô nương nhưng lại ra vẻ người lớn, thần sắc có phần trang nghiêm thần thánh.
Trần Thực thầm nghĩ, có lẽ trong thân thể Mụ Tổ nương nương vẫn còn một Hồng Sơn nương nương thích chơi đùa, chẳng qua là bách tính cầu xin quá nhiều, tôn nàng lên làm Hải Thần nương nương, thờ phụng nàng. Nàng muốn thỏa mãn nguyện vọng của bá tánh, đành chôn giấu nhũng ngây thơ đó trong lòng.
Chỉ khi là Hồng Sơn nương nương, những chỗ ngây thơ đó mới được bộc lộ.
Ba ngày nhanh chóng trôi qua, Ngọc Thiên Thành cũng xây xong miếu mới, tạc tượng, đắp kim thân cho Mụ Tổ nương nương, chẳng qua trên miếu thờ không ghi danh hiệu của nàng.
Mụ Tổ nương nương không nói gì, tiến vào ngôi miếu mới.
Ngọc Thiên Thành nói: “Tú tài, mời ngươi thắp nén hương đầu tiên.”
Trần Thực không từ chối, thành tâm dâng hương bái lạy bức tượng thần mới, cắm hương vào lư hương.
Hương khói lượn lờ, bay về phía kim thân của Mụ Tổ nương nương, nàng hưởng chút hương khói.
Ngọc Thiên Thành dẫn đầu đám người phù sư, Giáo đầu và Hương chủ của Hồng Sơn đường, lần lượt tiến lên dâng hương.
Sa bà bà, Thanh Dương và gã cao to râu quai nón cũng đến, mỗi người dâng một nén hương. Sa bà bà cười nói: “Mời nương nương chờ tin tốt.”
Trần Thực vốn định cùng bọn họ trở về quê nhà nhưng chỉ trong nháy mắt ba người Sa bà bà đã biến mất không còn tăm hơi, hắn đành phải cùng Lý Thiên Thanh cáo từ Ngọc Thiên Thành và những người khác.
Ngọc Thiên Thành an ủi hai người: “Hai vị huynh đài lần này chỉ là không may mắn, không được thi, đợi đến khoa thi sau nhất định sẽ đỗ đạt! Tài học của hai vị chắc chắn sẽ không bị mai một!”
Hai người cảm tạ.
Trần Thực động viên: “Ngọc Đường chủ, ngươi theo ta học tập 《Luận Ngữ》, học vấn đã tiến bộ rất nhiều, kỳ thi tú tài tới ngươi đừng bỏ lỡ. Tuy rằng ngươi đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng cũng đừng vì thế mà ngại ngùng không dám đi thi, hãy thử sức một lần. Ngươi chính là tuổi già chí chưa già, ắt sẽ tỏa sáng rực rỡ!”
Ngọc Thiên Thành cười to: “Đến lúc đó, ba chúng ta sẽ cùng nhau ghi danh bảng vàng!”
Trần Thực cáo từ, quay đầu nhìn lại trong miếu thờ, chỉ thấy một tiểu cô nương áo đỏ ngồi trên điện thờ, đu đưa chân, hướng vẫy tay từ biệt với hắn.
Trần Thực khẽ phất tay, xoay người rời đi.
“Thiên Thanh, chúng ta đi thôi. Trở về Tân Hương.”