Chương 379: Màn đêm vĩnh cửu sắp đến 1
Người đạt Giải Nguyên, mỗi tỉnh ba năm mới có một, dù thế nào cũng không thể nói thi trúng Giải Nguyên là có thể khiến Tuần phủ, Tổng binh cùng các đại quan khác được thơm lây, cùng lắm là tiếp kiến, khích lệ vài câu. Vậy mà giờ đây Tuần phủ, Tổng binh cùng các đại quan của Tân Hương tỉnh lại tự mình đến tận vùng quê, ghé thăm, chúc mừng Trần Thực.
Cảnh tượng này khiến người trong thôn vừa kinh vừa sợ, chẳng hiểu ra sao.
Không phải Trần đại quan nhân sắp làm thảo khấu rồi à? Sao chỉ chớp mắt lại đỗ đạt, lại còn đỗ đầu Củng Châu tỉnh?
Mấu chốt là, có tham gia kỳ thi mùa thu đâu, sao lại đỗ đầu?
Lý Thiên Thanh đang luyện đan trong sân nhà Trần Thực, mấy quan sai vội vã vào sân, thấy hắn đang bận rộn nên không quấy rầy.
Mấy ngày nay, Lý Thiên Thanh đã luyện được hơn năm mươi lò Hoàn Hồn đan, đã thành thạo, tuy bên ngoài có tiếng Trần Thực thi đậu, đỗ đầu Giải Nguyên nhưng cũng không hề lay động tâm thần hắn, vẫn cực kỳ trầm ổn luyện nốt lò Hoàn Hồn đan này rồi mới đứng dậy.
“Xin hỏi có phải Trần Thực Trần Giải Nguyên không?” Một quan sai thấy hắn còn trẻ tuổi mà khí độ bất phàm bèn hỏi.
“Tại hạ là Lý Thiên Thanh, người Tuyền Châu.”
Lý Thiên Thanh đáp, “Trần Thực ra ngoài rồi, chắc sắp về, chư vị đại nhân cứ vào sân nghỉ ngơi trước, đợi một lát.”
“Không dám, không dám.”
Bên ngoài vang lên tiếng vị tân Tuần phủ, cười nói, “Bọn hạ quan đợi Trần tiên sinh ở ngoài này là được.”
Lý Thiên Thanh kinh ngạc, đi ra khỏi nhà Trần Thực, khom người nói: “Lý Thiên Thanh bái kiến Tuần phủ đại nhân, bái kiến chư vị đại nhân.”
Vị tân Tuần phủ quan sát hắn từ trên xuống dưới, nói: “Ngươi là Lý Thiên Thanh của Lý gia Tuyền Châu? Ta nghe nói ngươi là phúc tinh của Lý gia, trên thuyền đá mọi người đều mất tích, chỉ mình ngươi sống sót. Chuyện Lý Hiếu Chính đại nhân bị hại, ta cũng nghe nói rồi, thật khiến người ta đau lòng. Bản phủ họ Từ, tên Kiên, tự Trung Hiếu. Vị này là Thôi đại nhân, phụ trách điều động quân biên phòng Tân Hương tỉnh, là Tổng binh Tân Hương.” Hắn giới thiệu từng người một, Lý Thiên Thanh tiến lên chào hỏi. Những vị quan mới nhậm chức ở Tân Hương này phần lớn đều xuất thân từ mười ba thế gia, nhưng cũng có bốn vị không phải.
Lý Thiên Thanh kiến thức uyên bác, nghe danh hiệu của bốn người là biết tuy họ không xuất thân từ mười ba thế gia nhưng cũng là con cháu của những thế gia nhỏ hơn, không phải hạng tầm thường.
Một vị quan là Đề học quan của Tân Hương tỉnh, cười nói: “Lý công tử, các hạ cũng có tên trên bảng vàng kỳ thi Thu ở Củng Châu, thứ hạng rất tốt. Các hạ đứng thứ tư, là Kinh Khôi.”
Lý Thiên Thanh không để tâm lắm, hỏi: “Cử nhân này được xếp hạng thế nào?”
Đề học quan cười đáp: “Tất nhiên là do Tây Kinh sắp xếp. Ba người đứng trên ngươi, người thứ nhất là Trần Giải Nguyên, người thứ hai là Nghiêm Á Nguyên, người thứ ba là Từ Kinh Khôi. Các hạ có thể đứng thứ tư đã là nể mặt Lý gia Tuyền Châu rồi. Chúc mừng Lý Kinh Khôi!”
Nghe đến đây, Lý Thiên Thanh biết danh sách Cử nhân Củng Châu này được xếp theo thứ tự mười ba thế gia.
Còn Trần Thực vì sao lại đứng trên cả mười ba thế gia thì hắn không rõ lắm.
Lúc này, Trần Thực đi hái trộm dưa về, trong ngực còn ôm hai quả dưa hấu tròn vo, là mang về cho Lý Thiên Thanh và Hắc Oa. Tuần phủ Từ Kiên vội vàng dẫn mọi người ra đón, cười nói: “Trần Giải Nguyên, hạ quan đến chúc mừng, chúc mừng các hạ đỗ đầu Giải Nguyên!”
Các quan khác cũng nhao nhao tiến lên chúc mừng, Trần Thực kinh ngạc vô cùng, đưa hai quả dưa hấu cho Lý Thiên Thanh.
Đợi đến khi mọi người ngươi một lời ta một câu nói rõ đầu đuôi câu chuyện, hắn mới hiểu ra, vội vàng nói: “Học trò chưa từng viết một chữ, chưa từng lập công lao gì, sao dám làm Giải Nguyên của Củng Châu và Tân Hương? Hoang mang, hoang mang quá đỗi! Hết sức hổ thẹn!”
Ngự sử Tân Hương - Hạ Minh Đông cười nói: “Ừm, Trần Giải Nguyên văn võ song toàn, Củng Châu, Tân Hương, năm trăm năm trước năm trăm năm sau, không ai sánh bằng! Ngươi làm Giải Nguyên, đúng là Tây Kinh biết nhìn người!”
Mọi người ngươi một câu ta một câu, tâng bốc Trần Thực, khen ngợi văn tài và võ công của hắn, cho dù Trần Thực biết rõ mình có tham gia kỳ thi mùa thu đâu nhưng cũng bị bọn họ khen đến lâng lâng.
Tuần phủ Từ Kiên quan sát nhà Trần Thực, nói: “Trần tiên sinh thanh bần, lại sống ở nơi hẻo lánh nghèo khó này. Hạ quan có một căn nhà ở Tân Hương thành, chỉ ba mẫu đất, bỏ hoang đã lâu, cũng không ai quản lý. Nếu Trần tiên sinh không chê xin tặng cho tiên sinh.”
Trần Thực định từ chối thì Từ Kiên nắm tay hắn, cười nói: “Trần lão đệ, nhà ta bỏ hoang cũng phí, chi bằng tận dụng nó. Bảo kiếm phải tặng anh hùng, các hạ là thiếu niên anh hùng, ta hận không thể kết nghĩa huynh đệ với ngươi, nguyện trao cả tính mạng lẫn gia sản cho ngươi, huống hồ chỉ là một căn nhà hoang!”
Thôi Tổng binh ở bên cạnh cười nói: “Đúng vậy! Biểu hiện của các hạ trong kỳ thi mùa thu khiến chúng ta kinh ngạc thán phục, được chứng kiến thế nào là văn chương hoa lệ, thế nào là kiếm khí bễ nghễ, thật sự bội phục. Ta xưa nay không gần nữ sắc, trong nhà có mấy nha hoàn ca kỹ, dung mạo cũng coi như khả ái, xin đưa đến quý phủ.”
Cao đại nhân cười nói: “Đã có nha hoàn ca kỹ, sao có thể thiếu nô bộc sai khiến? Nhà ta có mấy đứa lanh lợi, cũng đưa đến quý phủ.”
Mã đại nhân cũng cười nói: “Ta vốn thích ăn ngon, vừa hay nhà ta có mấy đầu bếp giỏi, nếu Trần Giải Nguyên ăn được đồ ăn Tân Hương thì ta cũng đưa đến quý phủ.”
“Trần Giải Nguyên ra ngoài, sao có thể không có xe ngựa? Ta có bốn con tuấn mã, là giống giao long, xin đưa đến quý phủ!”
“Ơ, nhà ta có một chiếc xe Thải Vân đang để không, là do phú thương Lĩnh Nam tặng, không dùng cũng phí, xin tặng cho Trần Giải Nguyên!”
Trần Thực còn chưa kịp nói gì thì mọi người đã ngươi một câu ta một câu, tặng cho Trần Thực một căn nhà, trong nhà có đủ mỹ nhân, nô bộc, xe ngựa, đủ cả.
Bảo Đề hình thậm chí còn định tặng Trần Thực một nông trại, cũng không lớn lắm, ở ngoài thành, có ngàn mẫu ruộng tốt kèm theo trăm hộ tá điền. Mỗi năm chỉ cần thu tô cũng đủ nuôi sống căn nhà kia cùng kiều thê mỹ thiếp kia rồi.
“Chư vị nghe ta nói!”
Trần Thực bị chặn họng không nói được câu nào, bỗng cao giọng nói, “Ta không thích mấy thứ này!”
Mọi người im bặt, nhìn hắn, trong lòng thấp thỏm.
Trần Thực bỗng cười nói: “Nhưng chư vị đại nhân đã có lòng, ta xin nhận cho phải phép!”
Mọi người ha ha cười lớn, chủ khách đều vui vẻ.
Từ Tuần phủ lại hàn huyên tâm sự với Trần Thực như thể bạn cũ lâu năm, nói chuyện một hồi, ai nấy đều rất hài lòng.
“Làng chúng ta nghèo, không tiện tiếp đón chư vị đại nhân.” Trần Thực cười nói.
Mọi người hiểu ý, lần lượt cáo từ, Trần Thực ân cần tiễn đến tận đầu làng, Tuần phủ Từ vội nói: “Không cần tiễn nữa, không cần tiễn nữa.”
Trần Thực dừng lại, phất tay chào, mọi người lưu luyến không rời.
Tiễn bọn họ xong, Trần Thực về nhà, Lý Thiên Thanh đang rửa lò luyện đan, định tiếp tục luyện, thấy hắn về bèn cười lạnh nói: “Trần Thực, ta đã đánh giá cao ngươi, hóa ra ngươi cũng chẳng khác gì đám thế gia đó. Tham tiền, háo sắc, thích đồ xa xỉ! Chắc chắn ngươi sẽ bị bọn họ đồng hóa, trở nên giống bọn họ!”