Chương 384: Bát Cực Kim Khuyết, đại nạn tuổi thọ 2
Trần Thực hỏi: “Nương nương có biết chuyện gì đã xảy ra vào cuối thời Chân Vương, khiến cho thời đại Chân Vương kết thúc hay không?”
Thạch Cơ nương nương nói: “Ta không biết. Lúc ta đặt chân đến Tây Ngưu Tân Châu phát hiện thiên địa nơi này sụp đổ, trong lòng vui mừng khôn xiết, bèn trở thành tà ma, nghĩ rằng có thể tranh đấu với đám tà ma bản địa, chắc chắn sẽ nhanh chóng khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, thậm chí còn vượt qua năm xưa, sau đó ta sẽ quay về Hoa Hạ Thần Châu, tìm đôi sư đồ kia báo thù. Nhưng mà vừa mới trở thành tà ma đã bị tu sĩ dưới trướng Chân Vương bắt giữ, trấn áp.”
Nàng rơi lệ nói: “Sau đó bị người ta lấy ra, đặt lên một con thuyền, nói là muốn đưa về Hoa Hạ Thần Châu. Thiếp thân chỉ mới vừa trở thành tà ma, còn chưa kịp làm gì đã phải về Thần Châu…”
Trần Thực an ủi Thạch Cơ nương nương một hồi, cuối cùng cũng khiến nàng ngừng khóc, cười nói: “Nương nương, ngay từ đầu người đã suy nghĩ sai lầm rồi. Người là thần linh ở Hoa Hạ Thần Châu, sao có thể chạy đến Tây Ngưu Tân Châu làm tà ma? Người nên phối hợp cùng với các tu sĩ ở Tây Ngưu Tân Châu, giúp bọn họ tiêu diệt tà ma, bình ổn tai họa. Người hấp thu sức mạnh của tà ma, khôi phục chân thân chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Còn có thể lưu danh thiên cổ.”
Thạch Cơ nương nương trầm mặc một lát, u oán nói: “Thật không dám giấu giếm, thiếp thân cũng đã từng nghĩ đến, chỉ có điều thanh danh của thiếp thân không được tốt lắm. Trở thành tà ma, thật sự là bất đắc dĩ…”
Trần Thực trầm mặc.
Rốt cuộc “Thần Thai” của mình có tiếng xấu đến mức nào mới phải chạy đến Tây Ngưu Tân Châu làm yêu ma?
Nhìn từ việc nàng vừa mới trở thành tà ma đã bị bắt giữ, có thể thấy thanh danh của nàng rất tệ.
Mình dùng nàng làm Thần Thai, có khi nào bị người ta gọi là tiểu ma đầu hay không?
Nhưng dùng Thạch Cơ nương nương làm Thần Thai tu luyện, tốc độ tăng tiến lại rất nhanh, Kim Đan được tôi luyện tốt hơn, khiến hắn không nỡ từ bỏ.
Hơn nữa cũng không có cách nào từ bỏ.
Dù sao Thạch Cơ nương nương cũng là Ma Thần, tuy không trọn vẹn nhưng cũng là Ma Thần. Nếu chọc giận nàng, e rằng nàng có thể biến Trần Thực thành đá, nhai như nhai mía.
“Nương nương, người có công pháp tu luyện hoàn chỉnh nào không?” Trần Thực hỏi.
“Có.”
Thạch Cơ nương nương hiểu ý hắn, nói: “Nhưng ta là yêu ma tu tiên, cách thức tu luyện khác với loài người các ngươi. Công pháp của ta cần luyện người thành xương, dùng xương trắng làm chất dinh dưỡng cho thạch tính. Vì vậy, linh sơn mà ta ở được gọi là Khô Lâu sơn, động phủ và đạo tràng của ta được gọi là Bạch Cốt động.”
Trần Thực cảm thấy, nàng vừa lên bờ đã bị trấn áp hình như cũng không oan uổng lắm.
“Sau đó ta bị đôi sư đồ kia giết chết, đi theo Thần đạo, được phong làm Nguyệt Du Tinh Quân.”
Thạch Cơ nương nương thở dài, dường như đang cảm khái số phận của mình, ổn định tinh thần, rồi mới nói: “Cho dù là pháp môn tu tiên hay pháp môn tu thần của ta đều không thích hợp với thượng sứ.”
Trần Thực khẽ động lòng, tuy rằng Chân Vương đã lái thuyền rời khỏi lăng mộ Chân Vương, nhưng lăng mộ Chân Vương vẫn còn đó, bên ngoài lăng mộ Chân Vương có vô số bia đá, trên đó khắc đầy các loại công pháp.
Hắn không biết công pháp nào lợi hại, nhưng chắc chắn Thạch Cơ nương nương biết!
Trở về Hoàng Pha thôn, Trần Thực lập tức đi thẳng đến lăng mộ Chân Vương.
Hắn vừa đặt chân đến lãnh địa của lăng mộ Chân Vương, bên ngoài mộ, từng bức tượng đá thần thú bèn tỏa ra sức mạnh khủng khiếp vô biên, vặn vẹo thời không xung quanh.
Thạch Cơ nương nương thấy vậy, trong lòng nghiêm nghị: “Quả nhiên là thượng sứ, ngay cả những tồn tại cường đại bên ngoài lăng mộ Chân Vương này cũng cung kính với hắn, thượng sứ vừa đến, bọn chúng đã hiện thân nghênh đón. Nếu là ta chắc chắn không có đãi ngộ này.”
Thần thú trấn mộ đầu dê mình người vốn định dẫn chúng thần nghênh đón Trần Thực, nhưng khi nhìn thấy trong ngôi miếu nhỏ của Trần Thực có một cái đầu nữ nhân khổng lồ đang thò ra nhìn ngó xung quanh bỗng có chút do dự.
“Đây chẳng phải là Thạch Cơ nương nương sao? Sao ác thần này lại ra ngoài?”
Trong lòng nó nghi hoặc, nhưng đầu của Thạch Cơ hiện đang ở trong miếu của Trần Thực, nó cũng không tiện hỏi nhiều.
“Thánh sứ mang Thạch Cơ nương nương đến đây làm gì?” Nó thầm nghĩ.
Trần Thực lao thẳng tới, cuối cùng cũng đến rừng bia, từng tấm bia đá đập vào mi mắt .
Trần Thực vội vàng nói: “Nương nương, giúp ta xem công pháp nào tốt nhất! Chúng ta nhanh lên một chút!”
Thạch Cơ Nương Nương thầm buồn bực, không hiểu vì sao hắn lại bảo nhanh lên. Nàng thấy đám thú trấn mộ cung kính với Trần Thực như vậy, đâu cần phải gấp gáp.
“Chắc là thượng sứ đang muốn tìm một môn công pháp thích hợp.”
Thạch Cơ Nương Nương xem xét, các loại công pháp trên bia đá tuy rằng tinh diệu, nhưng so với Tam Quang Chính Khí Quyết cũng chẳng hơn là bao, hơn nữa phần lớn đều là công pháp không hoàn chỉnh, có công pháp không có pháp thuật, có pháp thuật không có công pháp, có pháp môn biến thần, có pháp môn chỉ có cách xây dựng tế đàn. “Bát Cực Kim Khuyết Thần Chương, trên bia đá này ghi chép pháp môn luyện Kim Đan và Nguyên Anh, rất thích hợp với ngươi lúc này!”
Thạch Cơ Nương Nương nói: “Bát Cực Kim Cương Thần Chương, mười tháng luyện Kim Đan cửu chuyển, hóa đan thành thai, luyện thành Nguyên Anh. Hiện tại ngươi đã là Kim Đan ngũ chuyển, qua bốn tháng nữa, ắt sẽ luyện thành Nguyên Anh!”
Trần Thực nhìn lại, thấy trên bia đá viết: “… Chính khí hưng thịnh thì thần tự thông, vật kia có linh mười tháng công. Mười tháng công thành đạt Thánh Thai, ra vào không gì cản trở, có thể tự do du ngoạn.” (Trích từ Thái Thanh Kim Cấm Ngọc Hoa Tiên Thư, Bát Cực Thần Chương, Tam Hoàng Nội Bí Văn, Xuất Thánh Thai thiên thứ sáu)
Lại viết: “Dương số đủ đầy thì nuôi Thánh Thai, tinh khí bao bọc linh thể sơ khai, tay chân mở ra. Từ chín đến chín lần luyện thấy chín, một thân phân ra làm nhiều thân.”
Chính khí này vừa vặn có thể nối liền với Kim Đan Yếu Quyết của Tam Quang Chính Khí Quyết!
Thánh Thai, thân ngoại thân trong đó, chính là Nguyên Anh!
Tam Quang Chính Khí Quyết tu luyện đến Kim Đan cảnh, pháp môn phía sau có phần khuyết thiếu, vừa vặn có thể dùng Bát Cực Kim Cương Thần Chương để bổ sung.
Hắn nhanh chóng ghi nhớ Bát Cực Kim Cương Thần Chương, xoay người lao vút đi, xé gió xông ra khỏi lăng mộ Chân Vương.
Từng con thú trấn mộ khom người tiễn đưa.
Trần Thực thở phào nhẹ nhõm, về đến nhà, lập tức chép lại Bát Cực Kim Cương Thần Chương, đọc đi đọc lại, nghiên cứu kỹ càng.
“Bát Cực Kim Cương Thần Chương là công pháp luyện Kim Đan và Nguyên Anh trong Thái Thanh Chính Khí Quyết.” Thạch Cơ Nương Nương nói: “Luyện thành công pháp này, có thể sống nghìn năm.”
Trần Thực đang nghiên cứu công pháp, nghe vậy giật mình, vội hỏi: “Sống bao nhiêu?”
“Sống nghìn năm.” Thạch Cơ Nương Nương nói.
“Không thể nào!”
Trần Thực quả quyết nói: “Tuyệt đối không thể! Tu sĩ sống được trăm tuổi đã là rất giỏi rồi, chỉ luyện thành Nguyên Anh, sao có thể sống nghìn năm?”
Thạch Cơ Nương Nương cười nói: “Nếu ngươi không tin, cứ thử tu luyện Bát Cực Kim Cương Thần Chương xem. Công pháp này chỉ cần có chút thành tựu là có thể tự biết tuổi thọ của mình.”
Trần Thực bán tín bán nghi, đợi đến khi nghiên cứu Bát Cực Kim Cương Thần Chương thấu triệt, lúc này mới bắt đầu tu luyện.
Có Thạch Cơ Nương Nương làm Thần Thai, qua vài ngày, Bát Cực Kim Cương Thần Chương đã có chút thành tựu, hôm đó, Trần Thực bỗng nhiên cảm thấy điều gì đó, cảm ứng được đại nạn tuổi thọ của mình.
Bốn trăm tám mươi bảy năm sau, Kim Đan vỡ vụn, thọ tận chết già.
Trần Thực sững sờ.