Chương 387: Quân tử báo thù, giết người thấy máu 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 3,776 lượt đọc

Chương 387: Quân tử báo thù, giết người thấy máu 1

Mấy tên kia bám sát phía sau xe gỗ của Trần Thực, nhìn chằm chằm vào Trần Thực, trong đó có một nữ tử áo đỏ váy hợp hoan phát động Thiên Lý Âm Tấn Phù, không biết đang liên lạc với ai.

Chúng theo dõi rất tinh vi, khi đến ngã ba đường, có một tên rời khỏi đường chính, đi vào đường nhánh, còn phía trước xe gỗ của Trần Thực là một tiều phu đang nghỉ chân, lúc này cũng đứng dậy, vác hai gánh củi tiếp tục lên đường, ánh mắt lại hướng về phía Trần Thực.

Đi đến ngã ba tiếp theo, bên cạnh là một thôn trấn, thư sinh đang ăn mì ở chợ thấy xe gỗ của Trần Thực đi qua chẳng buồn ăn hết bát mì, chỉ húp vội sợi mì ở khóe miệng, vừa đứng dậy vừa lấy tiền, đặt tiền lên bàn rồi vội vàng bước lên đường núi đi tới tỉnh thành.

Dọc đường, người theo dõi Trần Thực thay đổi hai ba lượt, mỗi tên đều mang khuôn mặt khác nhau, chỉ có nữ tử váy hợp hoan kia là chưa từng thay đổi.

Trần Thực ngồi trong xe, trông như không hề hay biết nhưng thực chất đã thu hết cảnh tượng này vào đáy mắt, trong lòng nghiêm nghị. “Tên công tử Dục Đô này, lại có thể điều động nhiều người đến Tân Hương giám sát ta như vậy, thế lực lớn đến khó tưởng tượng!”

Đợi đến chạng vạng, xe gỗ tiến vào tỉnh thành Tân Hương.

Trần Thực đã từng đến tỉnh thành một lần, khi Càn Dương Sơn Quân sống lại, chiếm cứ thân thể hắn đưa hắn bay đến tỉnh thành Tân Hương, khi đó hắn ở trong ngôi miếu nhỏ nhìn ra bên ngoài. Lần này đích thân đến tỉnh thành, tất nhiên khác xa với lần trước.

Tỉnh thành Tân Hương được xây dựng ven biển, phía đông giáp biển có tường thành nguy nga cao vút, sừng sững uy nghiêm, cảm giác cực kỳ áp bách.

Tường thành dốc đứng, phía trên có những tấm gương đồng khổng lồ, thỉnh thoảng phát ra tiếng bánh răng chuyển động ken két, gương đồng di động, chiếu rọi biển cả, bức lui tà ma.

Phía đông tường thành là khu ổ chuột, người nghèo ở Tân Hương đều sống ở đó, đủ loại lều chòi tạm bợ, đường phố lầy lội, chật hẹp, đông đúc, người ở đây long ngư hỗn tạp, đủ loại thành phần. Ngoài con người thì nhiều nhất chính là chuột Tân Hương, to lớn dị thường, thỉnh thoảng lại chui ra từ cống ngầm, trộm cắp đồ ăn, đôi khi còn bắt cả trẻ con ăn thịt. Còn phía tây thành là khu nhà giàu, quan lại quyền quý và thương nhân địa chủ thường sống ở đó.

Nam thành và bắc thành là khu bình dân, thương mại phát đạt, hàng hóa phong phú đa dạng.

Sống trong thành không cần lo lắng tà ma, bởi vì trong thành có Vạn Hồn phiên và Địa Thư trấn giữ, phàm là yêu ma nào trà trộn vào thành sẽ lập tức bị phát hiện và tiêu diệt.

Nếu có người chết trong thành cũng phải thiêu ngay, phòng ngừa thi thể bị yêu hóa.

Nhưng dù sao nơi này cũng là Tân Hương, chuột Tân Hương rất nhiều, thỉnh thoảng có chuột chết, bị ánh trăng chiếu vào sẽ hóa thành tà ma hại người. Đôi khi Vạn Hồn phiên và Địa Thư cũng không phát hiện ra, sẽ gây ra không ít náo loạn.

Những thứ này rất khó diệt trừ, chúng sẽ chui vào cống ngầm. Lúc này sẽ có phù sư được nha môn thuê mướn, vào cống ngầm trừ tà.

Xe gỗ của Trần Thực đi vào phía tây thành, phủ đệ của hắn ở phía tây thành, khi Tuần phủ Từ Kiên sai người đưa khế đất đến cũng đưa kèm một bản đồ vị trí ngôi nhà. Trần Thực dựa theo bản đồ đến trước phủ đệ của mình, chỉ thấy tòa nhà này khá rộng lớn, cửa cao tường lớn, trước cửa có hai tảng đá hình rương sách kê hai bên, bậc thang ba cấp.

Trần Thực bước lên, gõ cửa, cửa mở ra, bên trong là một cô nương xinh đẹp hé mở cánh cửa, đôi mắt linh động chớp chớp, nhìn Trần Thực một cái, mừng rỡ khôn xiết, vội vàng kéo cửa lớn ra.

“Lão gia đã về! Quyên Tử, Tiểu Phụng, mau ra đây! Lão gia đã về!”

Nàng mở toang cửa, nghênh đón Trần Thực vào trong, vui mừng hớn hở, cứ như đã quen biết Trần Thực từ lâu, cười nói: “Lão gia, mấy tỷ muội chúng ta ngóng sao ngóng trăng, mong lão gia về nhà, hôm nay cuối cùng cũng ngóng được lão gia rồi!”

Trần Thực ngạc nhiên, cảm nhận được thái độ nhiệt tình nồng hậu, nhưng rõ ràng hắn mới gặp cô nương này lần đầu.

Lại có mấy thiếu nữ nghe thấy chạy từ trong sân ra, như chim non sặc sỡ, đến bên cạnh Trần Thực, ríu rít như chim oanh chim yến, nói lão gia vất vả, lão gia đã lâu không về nhà các kiểu, thái độ nhiệt tình này khiến Trần Thực thực sự khó mà tiếp nhận nhưng đồng thời nội tâm lại vô cùng sảng khoái. Lại có nha hoàn bưng chậu đồng đến, trong chậu là nước ấm vừa phải, còn có thị nữ dùng khăn lông trắng sạch sẽ hâm nóng, lau tay lau mặt và cổ cho Trần Thực.

Cũng có hạ nhân dẫn Hắc Oa và xe gỗ đi cửa sau, mở cửa sau cho Hắc Oa và xe vào nhà.

Hắc Oa rất bất mãn, sủa “gâu gâu” hai tiếng, oán trách bị đối xử khác biệt.

Nhưng lập tức có hạ nhân đến chải lông cho nó, lại có hạ nhân bưng thịt dị thú đến, thái thành từng miếng, đút cho nó ăn, hầu hạ như một lão gia.

Hắc Oa chuyển giận thành vui, hết sức hài lòng.

Ngay cả xe gỗ cũng có người hầu hạ, lau bụi, tra dầu, đánh bóng.

Trần Thực không biết mình ngồi trên ghế thái sư từ lúc nào, cũng không biết mình đã bưng chén trà lên uống trà thơm từ bao giờ, càng không biết mấy cô nương này đã thay cho hắn một bộ thường phục thoải mái từ khi nào.

Còn có cô nương nửa quỳ nửa ngồi xổm bên chân hắn, xoa bóp bắp chân cho Trần lão gia, rồi nắm tay nhỏ đấm lên trên, phía sau còn có cô nương xoa bóp vai cho hắn, lực vừa phải, không nhẹ không mạnh.

“Niềm vui của lão gia, người ngoài khó mà tưởng tượng được.” Trần Thực đặt chén trà xuống, trong lòng cảm thán.

Lúc này, cửa mở ra, mấy hạ nhân tháo cửa xuống, hí lâu đối diện hiện ra trước mắt, chỉ nghe tiếng nhạc nổi lên, lập tức thấy ca kỹ ăn vận lướt thướt bước lên sân khấu, uyển chuyển nhảy múa, cất tiếng hát như chim sơn ca, du dương êm tai.

Ca kỹ hát một khúc Trường Hận Ca, tung người bay lên, dải lụa phất phới, lượn trong hí lâu, ca kỹ dẫm lên dải lụa, bay lên không trung, đến phía trên ao sen trước hí lâu, múa trên lá sen.

Lại có hai cô nương đến hai bên ao sen, vung tay áo, tay áo trắng hóa thành vầng trăng sáng bao phủ lấy ca kỹ ở giữa.

Ca kỹ ở trong trăng, tựa vào trăng nằm nghiêng, thần sắc bi thương, bài hát ai oán, dường như oán trách quân vương bạc tình, lại mang theo chút lưu luyến với quân vương.

“Ngày tháng của lão gia, thật sự quá sung sướng.” Trần Thực vỗ tay, lắc đầu tán thưởng.

Đây quả thực là cuộc sống thần tiên mới có thể hưởng thụ, không ngờ Trần lão gia cũng được hưởng.

“Phải đốt chút giấy tiền này, cho gia gia ta!”

Trần lão gia tốt bụng, vừa thưởng thức ca khúc, vừa nghĩ: “Gia gia cả đời vất vả, còn chưa được hưởng thụ.”

Đến giờ ăn cơm, thị nữ hầu hạ Trần lão gia thay quần áo, lại thay một bộ đồ ăn cơm, tránh để mùi thức ăn bám vào thường phục, sau đó lại có nha hoàn bưng nước ấm đến, rửa tay lau mặt cho Trần lão gia.

Trần Thực vừa ngồi xuống, đầu bếp đã chuẩn bị xong cơm món ăn , các cô nương bưng bát đĩa, nối đuôi nhau đi vào, bày đầy một bàn món ngon, trên rừng dưới biển, cái gì cũng có.

Không cần Trần Thực tự gắp thức ăn, đã có cô nương gắp thức ăn đút cho hắn, hắn chỉ cần liếc mắt một cái, cô nương đã biết hắn muốn ăn món nào, sẽ lập tức gắp đến tận miệng Trần lão gia, bên cạnh còn có nha hoàn ân cần lau khóe miệng cho Trần lão gia.

Ở đây sung sướng thế này, còn nhớ gì đến Hoàng Pha thôn nữa đây?

Trần Thực thoải mái thở dài, cuộc sống thế này còn phải đánh đánh giết giết làm gì? Hưởng thụ là được rồi.

Nha môn, Tuần phủ Từ Kiên nghe mật thám báo cáo, kể rõ ràng mọi hành động của Trần Thực trong phủ đệ, không khỏi hài lòng gật đầu, mỉm cười nói với Hạ Ngự sử Hạ Minh Đông bên cạnh: “Hạ đại nhân, nước cờ này của Tây Kinh thật cao tay. Dù là anh hùng hảo hán cũng phải gục ngã trước ôn nhu hương.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right