Chương 397: Tế sống 1
Trần Thực thay y phục mới, bên trong là áo lót màu trắng, bên ngoài là áo cổ tròn màu tím viền xanh nhạt, chân đi một đôi giày mũi nhọn đế trắng mặt đen, trên đầu đội kim quan nhỏ xinh.
Ngoài ra, hắn còn có vài bộ y phục khác, hai bộ Phi Ngư phục thêu Phi Ngư màu đỏ đen, phối hợp với Dực Thiện quan màu sắc khác nhau, một bộ đạo bào màu đỏ nhạt, một bộ màu xanh nhạt, cùng với vài bộ quần ống đứng, năm dải buộc tóc, đều để trong xe gỗ.
Con chó mặc quần màu đỏ thêu hoa đào chỉ vàng, áo khoác ngoài cũng màu đỏ, lưng thêu Giáp Mã phù, tương đối rộng rãi, khi đứng lên trông cũng ra dáng người.
Trần Thực còn mua cho con chó một chiếc kính râm, gọng kính làm bằng mai rùa, hai mắt kính bằng lưu ly màu lam đậm, dùng dây lụa xuyên qua gọng kính, buộc vào sau tai con chó.
Như vậy nhìn thẳng vào ánh sáng mặt trời sẽ không bị chói mắt.
“Đúng rồi, còn có người tặng ta một chiếc Thải Vân liễn, ngồi xe gỗ chung quy không uy phong bằng ngồi xe liễn. Hay là ta ngồi Thải Vân liễn đi Dục Đô.”
Trần Thực định đổi xe, bỗng nhiên xe gỗ mở ra cái miệng to như chậu máu, nuốt trọn chiếc Thải Vân liễn vào bụng, đành phải thôi, tiếp tục ngồi xe gỗ ra ngoài.
Xe gỗ lăn bánh, đi ra khỏi bậc cửa cao cao của Trần phủ, qua bậc thang, ra ngoài.
Tình Nhi nói: “Lão gia, ta đi cùng người, cũng tiện hầu hạ người ăn uống, sinh hoạt hàng ngày.”
Trần Thực lắc đầu nói: “Ngươi đi cũng vô dụng, cứ ở nhà cho khỏe.”
Tình Nhi nói: “Lão gia đừng ở Dục Đô lâu, tháng tư năm sau là kỳ thi tiến sĩ ở kinh thành, Tây Kinh đường xá xa xôi, chớ nên chậm trễ.”
Trần Thực gật đầu, nói: “Trước khi đi Tây Kinh, ta còn phải về một chuyến.”
Hắn lên xe, xe gỗ lăn bánh đi.
Trần Thực nói với Hắc Oa: “Ở nhà lớn thật phiền phức, còn có nữ nhân quản ngươi, không bằng ở Hoàng Pha thôn tự do tự tại.”
Dục Đô nằm ở phía tây nam Tân Hương, phía nam Củng Châu, đường xá xa xôi.
Họ đi dọc theo đường trạm dịch của tỉnh, chạng vạng tối ngày đầu tiên ra khỏi tỉnh Tân Hương, đến trạm dịch ven biển, chỉ thấy tường thành đồ sộ men theo bờ biển cao ngất, cứ cách khoảng một dặm trên tường thành lại có một đồn biên quân, là một tòa tháp canh xây trên tường thành. Trên lầu có kính đồng khổng lồ, sáu bảy lính biên phòng trấn giữ, đẩy lui tà ma trong biển.
Trần Thực nghỉ lại trạm dịch một đêm, buổi tối nghe thấy tiếng gào thét của tà ma từ biển truyền đến, như sấm sét lăn trên mặt kia của bức tường, thanh thế kinh người, khiến người ta lo sợ bất an, luôn lo lắng không biết yêu quái có bò lên bờ được hay không.
Nhưng may thay là một đêm bình an.
Ngày hôm sau Trần Thực tiếp tục lái xe dọc theo đường trạm dịch giữa các tỉnh, lại thấy có đồn biên quân bị yêu quái công phá, đồn bị hủy hoại, kính đồng cũng vỡ tan, binh sĩ không biết đã chết trận hay rút lui.
Trời tối sớm hơn một khắc, khiến lực lượng của tà ma càng cường đại hơn trước, phá vỡ phòng ngự của đồn.
Đi tiếp về phía trước, còn có một đoạn tường thành đổ sập, trên đống đổ nát có vết tích nhớp nháp do tà ma leo lên để lại, cách đó không xa còn có xương cốt của tà ma, cực kỳ to lớn, một đoạn xương chắn ngang đường. Xe gỗ đi qua dưới đoạn xương, thấy có mấy tu sĩ đang cưa xương, Trần Thực dừng xe hỏi thăm, một tu sĩ trong đó nói: “Cưa xương để luyện bảo.”
“Tà ma này chết như thế nào?” Trần Thực hỏi.
“Không biết. Nghe nói lúc tà ma công phá tường thành, có ánh đỏ bay tới ven biển, yêu quái chết ngay.”
Trần Thực cảm tạ, thúc xe gỗ rời đi.
“Là bị Mụ Tổ nương nương dùng Huyết Linh Chi đánh chết.” Hắn nói với Hắc Oa.
Đột nhiên, bộ xương yêu quái sụp đổ, mấy tu sĩ đang cưa xương ngã lăn ra đất, ôm mông kêu đau.
Tà ma có thân hình to lớn nhưng tinh khí trong xương cốt lại đang nhanh chóng tiêu tán, sau khi mất đi tinh khí liền hóa thành tro bụi rơi xuống đất, chẳng mấy chốc toàn bộ xương cốt hóa thành bột phấn, chất thành đống.
Mấy tu sĩ kia không kịp đau, vội vàng tiến lên xem xét, kinh hãi nói: “Tinh khí bị thứ gì đó hút sạch rồi!”
“Gần đây có tà vật!”
Trần Thực thầm nghĩ: “Chắc chắn là Thạch Cơ nương nương làm!”
Trong ngôi miếu nhỏ, Thạch Cơ nương nương hài lòng thở phào nhẹ nhõm.
Những ngày này, Trần Thực chuyên tâm tu luyện, nàng giúp Trần Thực điều hòa khí huyết, tôi luyện Kim Đan, bản thân cũng được lợi không ít.
Nhưng dù sao nàng cũng là Ma Thần, hấp thu tinh chất đá trong xương cốt là sở trường, nhìn thấy bộ xương yêu quái này là không khỏi mừng rỡ, dứt khoát hấp thu luôn.
“Trước kia khi ta làm tà ma ở Khô Lâu sơn, chỉ hít một hơi, tinh chất đá trong xương cốt của người và vật trong phạm vi vài dặm đều bị ta hút sạch.”
Thạch Cơ nương nương vẫn chưa thỏa mãn, nói: “Người và vật sẽ không chết, vẫn sống, nhưng chỉ có thể ngọ nguậy. Sau này ta bị người ta đánh chết, trở thành thần, mới không hấp thu tinh chất đá trong xương cốt nữa.”
Trần Thực dè dặt nói: “Nương nương, người không thấy là do người làm sai nên mới bị đôi sư đồ kia đánh chết sao?”
Thạch Cơ nương nương nói: “Ta là đá thành tinh, được tu luyện, không có quan niệm đúng sai như con người các ngươi. Ta chỉ biết luyện xương người, tốc độ tu tiên sẽ rất nhanh. Sau này ta bị đôi sư đồ kia coi là tà ma đánh chết cũng là do ta kém cỏi.”
Trần Thực suy nghĩ một lát, nói: “Ngươi làm việc dưới trướng ta, không được tùy tiện làm hại người khác.”
Thạch Cơ nương nương cười nói: “Sau khi bị người ta đánh chết ta đã biết lợi hại , không dám tùy tiện làm hại người khác nữa. Hơn nữa ta được phong làm Nguyệt Du tinh quân, dù sao cũng là chính thần.”
Trần Thực thầm nghĩ: “Chính thần tàn phế.”
Họ dừng chân ở Phí huyện, nghỉ ngơi một đêm, tiếp tục lên đường.
Trong địa phận Củng Châu, do có Mụ Tổ nương nương trấn giữ nên dù có tà ma trong biển nào đột phá phong tỏa của biên quân cũng đều chết dưới Huyết Linh Chi, chỉ còn lại những bộ xương khổng lồ. Thạch Cơ nương nương rất phấn khích, dọc đường hấp thu những bộ xương này, tăng cường sức mạnh cho bản thân.
Có điều, nàng hấp thu mấy chục bộ xương yêu quái, cũng chỉ khiến tóc mọc nhiều hơn một chút, đừng nói là mọc ra thân thể, ngay cả mọc ra cái cổ cũng khó!
“Ta cần hấp thu Ma.”
Thạch Cơ nương nương vẫn chưa thỏa mãn, nói với Trần Thực: “Tốt nhất là Ma chủng. Ma quá mạnh, ta sợ sẽ bị tổn thương. Con bé Ứng Như Mộng kia cũng không tệ nhưng thực lực của nó cũng không yếu, thần lực của ta chưa khôi phục, không thể tiêu hóa được nó. Nhưng Ma chủng thì rất dễ tiêu hóa. Hoặc là ngươi tìm được bảo vật như Thần cốt, Ma cốt, sau khi ta hấp thu, sẽ nhanh chóng trưởng thành. Cũng có thể đi tìm nơi ma khí dày đặc, sẽ giúp ta nhanh chóng khôi phục thực lực.”
Trần Thực cười nói: “Những nơi ngươi nói ta biết đi đâu mà tìm? Ma chủng bao nhiêu năm mới xuất hiện một hai con, Ứng Như Mộng lại chạy khắp nơi, làm sao dễ gặp được? Còn Thần cốt, Ma cốt, nơi ma khí dày đặc, làm sao dễ tìm được như vậy?”
Thạch Cơ nương nương cũng biết hắn nói đúng, đành thở dài.
Xe gỗ rời khỏi địa phận Củng Châu, tiến vào địa phận Dục Đô.
Thạch Cơ nương nương đột nhiên kêu lên: “Thượng sứ, thượng sứ! Ta cảm nhận được khí tức của tiểu ma nữ!”
Nàng kinh nghi bất định, la lên thất thanh nói: “Ta còn cảm nhận được khí tức của Ma chủng!”
Trần Thực sửng sốt, không thể trùng hợp như vậy chứ?
Hắn còn chưa kịp nói gì, Thạch Cơ nương nương đã kinh hãi nói: “Ma khí ở đây rất nặng, càng đi về phía trước ma khí càng nặng… Kỳ quái, thật kỳ quái! Đây chính là nơi ma khí dày đặc mà ta vừa nói! Thượng sứ, chúng ta đến đúng chỗ rồi!”
Nàng phấn khích nói: “Ma chủng này đã thu hút rất nhiều tà vật đến đây! Phát tài rồi, lần này phát tài rồi! Không chừng ta không chỉ khôi phục tu vi, mà còn có thể khôi phục chân thân!”
Trần Thực ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Đó là hướng Dục Đô.
Chẳng lẽ Dục Đô chính là nơi ma khí dày đặc?
Thạch Cơ nương nương liên tục thúc giục hắn đi nhanh hơn kẻo Ứng Như Mộng chạy mất, nói: “Con bé này đến đây chắc chắn là vì Ma chủng kia! Nó xuất thế sớm, chưa trưởng thành, nên muốn hấp thu Ma chủng để trưởng thành. Con bé này ranh ma đấy, lần này tu vi của ta đã khôi phục một chút, tuyệt đối không thể để nó chạy thoát!” Trần Thực thúc xe gỗ, đi dọc theo bờ biển, lại nghỉ chân ở Đa Thái huyện (Nguyên mẫu Đa Thái huyện: Thành phố Baltimore, Mỹ).
Trần Thực đến huyện thành mua rất nhiều đao kiếm, tối đó thi pháp, biến đao kiếm thành chim chóc, lặng lẽ bay về phía Dục Đô.