Chương 404: Tất cả đều phải chết! 2
Đại nương rợn tóc gáy.
Người này căn bản không sợ ả ta dùng tiểu nha đầu này để uy hiếp!
Hoàn toàn không sợ!
Trần Thực dậm chân, Bát Cực Kim Cương đã mở, Kim Đan lực trường và Bát Cực Kim Cương dung hợp hoàn hảo, tám cánh cửa sừng sững xung quanh hắn, cách hắn khoảng bốn trượng.
Trong cánh cửa có thần quang như quả cầu, kéo giãn với Kim Đan của hắn.
Kim Đan lực trường của hắn lớn hơn gấp mấy lần so với Kim Đan lực trường của tu sĩ bình thường, so với Nguyên Anh lực trường của tu sĩ Nguyên Anh cảnh cũng không kém là bao!
Đại nương chỉ kịp nhìn thấy lực trường của hắn mở ra, ngay sau đó cửa của gian nhà rộng lớn này đã vỡ tan, Trần Thực bước tới vung quyền, một quyền đánh tới, quyền này đánh ra tiếng sấm, ầm ầm xao động, như sấm sét giữa trời quang, chấn động màng nhĩ! Một quyền này, chỉ bằng tiếng sấm cũng đủ để chấn vỡ hồn phách của tu sĩ có tu vi yếu hơn!
Ả không dám chậm trễ, mặc kệ bé gái kia, đứng dậy, thi triển một môn huyền công.
Công pháp này vận chuyển, toàn thân sáng rực, kim quang tuôn trào, thân thể cũng bành trướng.
Vóc dáng ả ta vốn đã rất cao, cao hơn Trần Thực một hai cái đầu, lúc này lại càng cao, hơn cả bức tường, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua một trượng, xương cốt và gân cơ phát triển nhanh chóng khiến da có cảm giác bị xé rách, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị căng nứt! Sau khoảnh khắc, ả ta đã như một vị nữ Bồ Tát, cả người từ nữ nhân còn phong vận, trở nên gầy gò vàng vọt, từ tú bà nhìn thấu nhân tình thế thái, giờ có một loại cảm giác thần thánh trang nghiêm của Phật môn.
Ả vỗ tay ra, bàn tay to bằng quạt hương bồ, đón đỡ một quyền mang theo tiếng sấm của Trần Thực.
Chưởng lực của ả ta bộc phát, Thần Đàn nằm sau đầu, Thần Thai nằm trong Thần Đàn, Nguyên Anh vậy mà cao đến một thước, khí huyết chứa đựng nhiều gấp mấy lần so với Nguyên Anh của các nữ nhân khác!
Nguyên Anh cũng vỗ tay ra theo ả ta, miệng niệm chân ngôn Phật môn, Phạn âm vang dội!
“Đà, Toa, Thuần, Bà, Ti, Thâu, Đà, Tát, Bà, Đạt Yêu, Toa, Thuần, Bà, Thuần, Thâu, Độ, Lĩnh!” (Trích từ Quán Tự Tại Như Ý Luân Bồ Tát Du Già Pháp Yếu, mật ngôn).
Từng chữ Phạn kỳ dị vặn vẹo chảy trên vai ả ta, xoay tròn, theo bàn tay ả ta gào thét đánh xuống, giống như một bánh xe Phạn văn lớn. Đợi đến khi những chữ chân ngôn này đến lòng bàn tay, Phật lực chứa đựng trong đó theo bàn tay bộc phát!
Đây là kim thân được luyện thành từ Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú của Phật môn, chú pháp chân ngôn tương ứng chính là chiêu thứ nhất.
Tâm Ý Luân.
Trước đây khi Khổ Trúc thiền sư đến Dục Đô, đã truyền thụ cho công tử một chiêu Luân Vương Thần Ấn, chính là chiêu Tâm Ý Luân này.
Tâm Ý Luân cần có công pháp tương ứng mới có thể thi triển, khi Khổ Trúc thiền sư truyền thụ chiêu này cho công tử, đã tiện thể truyền luôn cho công tử chú pháp chân ngôn tương ứng, cho nên công tử mới có thể luyện thành Tâm Ý Luân.
Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú, chính là do từng chú pháp chân ngôn tạo thành, Khổ Trúc thiền sư truyền thụ Tâm Ý Luân cho công tử, có thể thấy món quà lớn này nặng đến mức nào.
Công tử vậy mà lại truyền công pháp như vậy cho tú bà như đại nương, cũng khó trách đại nương lại trung thành và tận tâm với công tử như thế.
Cùng lúc đó, Kim Đan của Trần Thực cũng từ đan điền bay lên, lên đến ngực, dọc theo cánh tay phải mà đi. Theo nắm đấm của hắn đánh ra, Kim Đan cũng bắn ra từ đó!
Đây chính là Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú, pháp môn chiến đấu kim thân!
Ma biến Củng Châu, Khổ Trúc thiền sư hai lần khống chế người khổng lồ đầu nấm tấn công Trần Thực, bị Trần Thực học lén được một chút ảo diệu của pháp môn chiến đấu kim thân.
Không thể không nói duyên phận thật kỳ diệu, hai người đều có Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú, một bên là chiêu thức chú pháp, một bên là pháp môn chiến đấu, ầm ầm va chạm!
Đại nương chỉ cảm thấy pháp lực của đối phương sâu không lường được, tuy trình độ ngưng tụ không bằng mình nhưng mức độ thâm hậu lại còn hơn cả mình, trong lòng cả kinh: “Hắn là Thần Thai gì vậy?”
Công tử chưa từng nói cho nàng biết rốt cuộcTrần Thực là Thần Thai gì, tin tức này bị thiếu khiến nàng thoáng chút bất an.
Nàng nhận ra, pháp lực mà bản thân Trần Thực sở hữu theo không bằng nàng, nhưng được Thần Thai gia trì, thế mà khiến hắn có pháp lực sánh ngang với mình!
Nàng chưa từng biết lại còn có Thần Thai như vậy!
“Có điều, dù Thần Thai của ngươi có mạnh hơn nữa cũng không thể mạnh hơn chân truyền Luân Vương Thần Ấn của ta!”
Nàng quát lên một tiếng, đang muốn tấn công thêm một chiêu nữa thì đột nhiên một đạo hào quang lóe lên, huyệt Đản Trung của nàng nhói đau, một điểm hào quang chiếu rọi từ huyệt Đản Trung dưới ngực nàng ra.
Đại nương sững sờ: “Đây là cái gì?”
Kim thân của nàng bỗng nhiên tan rã, thân thể nhanh chóng co rút lại, khí huyết ào ạt tuôn ra từ lỗ nhỏ như đầu kim ở huyệt Đản Trung kia!
Trong lỗ nhỏ truyền đến tiếng xì xì, tốc độ khí huyết tràn ra càng lúc càng nhanh!
“Khổ Trúc thiền sư chưa từng nói cho công tử biết chỗ sơ hở của Đại Luân Minh Vương Kim Quang Chú à?”
Trần Thực đáp xuống đất, đi đến trước mặt nàng, nắm chặt tay trái, vẻ mặt lạnh lùng.
“Ta dùng ngân châm của công tử phá kim thân của ngươi. Ngươi không ngờ tới đúng không?”
Đại nương đang định nói chuyện thì Trần Thực tung ra một quyền, Kim Đan cửu chuyển theo cánh tay trái vận chuyển đến nắm đấm, một quyền này đánh thẳng vào huyệt Đản Trung của ả ta!
Khuôn mặt đại nương vặn vẹo, thậm chí có chút dữ tợn, một tay ôm bụng, một tay muốn túm lấy mặt Trần Thực, đau đớn đến mức dường như muốn lôi hắn cùng chết.
Trần Thực thu quyền, tay phải dính máu đặt lên mặt ả trước, vận sức đẩy một cái.
“Kim thân đã bị phá, sẽ tán công, chết xa một chút.”
Trần Thực đẩy ả lăn long lóc, dọc theo hẻm Yên Chi lăn ra ngoài hơn mười trượng, nằm sõng soài trên đất như con chó chết.
Trần Thực bước vào tòa nhà nguy nga tráng lệ này, mà trên đường phố bên ngoài, thân hình đầy đặn của đại nương bỗng nhiên phình to ra như được bơm hơi, chẳng bao lâu sau trở nên tròn vo, giống như con thủy quái chết đã lâu trong nước.
Ả kinh hãi vô cùng, đây là dấu hiệu kim thân bị phá, tinh khí toàn thân sắp thoát ra ngoài!
Ả thấy Hồ Phỉ Phỉ đi ra từ trong tòa nhà hoang, vội như người chết đuối vớ được cọc, giọng khàn đặc nói: “Cứu, cứu ta…”
Ả còn chưa nói xong, khí huyết cuồng bạo mất khống chế đã làm nổ tung thân thể ả. “Bùm” một tiếng, phòng ốc xung quanh đổ sập, giống như nổi lên một trận cuồng phong, Hồ Phỉ Phỉ vội vàng giơ tay áo che mặt, nghiêng người chống đỡ cuồng phong!
Chờ huyết phong qua đi, trên mặt đất chỉ còn lại một cái hố lớn, đại nương giống như bốc hơi, hoàn toàn biến mất.
Hồ Phỉ Phỉ vội vàng nhìn sang phía đối diện, chỉ thấy Trần Thực đi vào trong chốn ôn nhu hương nguy nga, các thiếu nữ ở nơi này vẫn đang chăm chỉ học cách làm thế nào để quyến rũ, làm thế nào để câu dẫn đàn ông, đại nương bị giết dường như không ảnh hưởng gì đến các nàng. Còn những mụ già quản giáo các nàng thì đều hoảng hốt, nhìn Trần Thực đi tới, có vẻ sợ hãi.
Mấy mụ già đều tế ra Kim Đan, ánh mắt hung ác nhưng không dám tiến lên.
Trần Thực đi đến bên cạnh một thiếu nữ đang dựa vào lan can gảy đàn tỳ bà, nhẹ giọng nói: “Ta mượn cây trâm cài tóc một chút.”
Thiếu nữ mở mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo, mắt như nước mùa thu, ẩn chứa gợn sóng của tiết trời thu.
Trần Thực rút cây trâm cài tóc từ trên búi tóc của nàng, đặt trong lòng bàn tay, mỉm cười với nàng.
Thiếu nữ dường như bị nụ cười của hắn lây nhiễm, cũng mỉm cười.
Trần Thực thổi một hơi về phía cây trâm cài tóc có treo hạt đồng rãnh sâu , nói: “Nàng cũng thổi một hơi đi.”
Thiếu nữ khẽ mở đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng thổi một hơi về phía cây trâm.
Trâm cài tóc bay lên.
“Vèo!”
Xuyên qua huyệt Thái Dương của một bà lão, bay ra từ huyệt Thái Dương bên kia, hạt đồng leng keng rung động.
Kẻ tiếp tay cho giặc, đều phải chết.