Chương 409: Anh hùng lắm gian nan, không phụ cảnh bạc đầu 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 417 lượt đọc

Chương 409: Anh hùng lắm gian nan, không phụ cảnh bạc đầu 1

Trần Thực gặp lại bạn cũ nơi đất khách quê người, không khỏi mừng rỡ vô cùng, vội vàng bước nhanh tới, cười nói: “Gia Cát đại nhân, chia tay vội vàng ở làng Hoàng Pha đã hơn nửa năm, chúng ta lâu lắm rồi không gặp! Dạo này ngươi làm quan ở đâu vậy?”

Ấn tượng của hắn với Gia Cát Kiếm rất sâu sắc.

Gia Cát Kiếm từng điều tra vụ án của Trần Thực, dĩ nhiên Trần Thực là phạm nhân, hơn nữa còn là lần đầu phạm án, bị Gia Cát Kiếm phát hiện.

Sau đó Gia Cát Kiếm từ quan rời khỏi Thủy Ngưu huyện, rất lâu không có tin tức gì về hắn.

Trần Thực vì thế còn áy náy một thời gian, cảm thấy mình đã liên lụy hắn.

Gia Cát Kiếm gặp lại hắn cũng rất vui, nói: “Trước kia ta làm quan ở Thủy Ngưu huyện vốn không vui vẻ gì, nhân cớ chuyện của ngươi mà từ quan. Sau đó ta nghỉ ngơi một thời gian, đến mấy huyện gần Tân Hương tìm việc, rất khó khăn, nhưng may mà tìm được một chức quan ở Tân Hương huyện. Nhưng chưa kịp nhậm chức thì nhà họ Triệu sụp đổ, Huyện lệnh bị lôi ra chém đầu. Chức quan của ta cũng tan thành mây khói.” Trần Thực im lặng, hình như chuyện này có liên quan đến hắn, là gia gia đã giết chết Tuần phủ nhà họ Triệu, nhà họ Triệu mất đi chỗ dựa, bị triều đình kiếm cớ chém đầu.

Huyện lệnh Tân Hương huyện lúc đó cũng là người nhà họ Triệu, bị chém cùng luôn.

“Chẳng lẽ tân Huyện lệnh không nhận chức vụ này sao?” Hắn không nhịn được hỏi.

Gia Cát Kiếm liếc hắn, nói: “Tân Huyện lệnh cũng bị người ta chém rồi.”

Trần Thực lại im lặng.

Tân Huyện lệnh của Tân Hương huyện tên là Cảnh Xuân, Huyện lệnh phu nhân thích ăn ngỗng, hung thủ giết vợ chồng Huyện lệnh họ Trần, là một học trò nghèo vừa đến Văn Tài thư viện ghi danh.

Gia Cát Kiếm nói: “Ta nghĩ không chọc vào được thì ta đi chỗ khác, bèn đến Lôi huyện. Ta còn chút lộ phí, đều là bổng lộc tích cóp trước kia, bèn đút lót cho sư gia huyện nha Lôi huyện, định kiếm một chức quan nhỏ. Với bản lĩnh của ta, chắc chắn sẽ làm nên trò trống gì đó ở Lôi huyện. Ta thấy mình không giống đám công tử bột nhà giàu, ta có bản lĩnh thật sự, ở đâu ta cũng có thể tỏa sáng. Trần Thực, sao ngươi không hỏi ta sau đó xảy ra chuyện gì?”

Trần Thực nói giọng khô khan: “Sau đó xảy ra chuyện gì?”

Gia Cát Kiếm thở dài, ủ rũ nói: “Sau đó Nghiêm Huyện lệnh của Lôi huyện bị người ta chém rồi.”

Trần Thực bồn chồn bất an.

Gia Cát Kiếm trông có vẻ tiều tụy, mắt nhìn chằm chằm về phía trước, một lúc sau, con ngươi mới khó khăn chuyển động, nói: “Chắc chắn là vận hạn của ta đến rồi nên mới liên tục gặp xui xẻo, nhưng tiền của ta cũng tiêu hết rồi, không thể sống mà không có tiền được? Ta nghĩ, Tân Hương ta không sống nổi nữa rồi, đi là được chứ gì? Trần Thực, mau hỏi ta rồi sao nữa.”

Trần Thực chớp mắt: “Rồi sao nữa?”

“Sau đó ta đến Củng Châu, làm thị vệ dưới trướng Hạ Tham tướng, tuy không phải là quan nhưng thân cận với Hạ Tham tướng, sau này được hắn trọng dụng, nhất định sẽ được thăng làm Bá tổng!”

Trong mắt Gia Cát Kiếm lóe lên tia hy vọng, nhưng tia hy vọng này nhanh chóng lụi tàn, “Đại thọ của lão phu nhân Hạ phủ sắp đến, Hạ Tham tướng bảo ta đến Dục Đô mua chút Hoàn Hồn đan, định dâng lên làm quà mừng thọ cho lão phu nhân. Trên đường từ Dục Đô trở về, ta thấy Củng Châu thành bị Ma vực bao phủ.”

Hắn như già đi mấy tuổi, lấy lại tinh thần, nói: “Đợi đến khi Ma vực biến mất, đừng nói là Tham tướng, cả nhà họ Hạ ở Củng Châu cũng không còn, biên quân cũng chết không biết bao nhiêu. May mà ta đã gặp công tử ở Dục Đô, công tử rất tán thưởng ta, ta đến đầu quân, hắn bèn tiến cử ta làm Điển sử ở Dục Đô, phụ trách điều tra phá án.”

Trần Thực ngập ngừng nói: “Ta không ngờ tình cảnh của ngươi lại long đong như vậy, đều là lỗi của ta…”

Gia Cát Kiếm lắc đầu: “Không thể trách ngươi được. Ta làm việc ở Thủy Ngưu huyện không vui vẻ, nhưng Huyện lệnh Tân Hương huyện cũng chẳng tốt đẹp gì, Cảnh Huyện lệnh là tà tu, ta phát hiện ra cũng sẽ ra tay trừ khử hắn. Nghiêm Huyện lệnh Lôi huyện dung túng cho Giao Long làm xằng làm bậy, hại chết không biết bao nhiêu dân chúng hai bên bờ sông, nếu ta phát hiện ra cũng sẽ liều mạng với hắn. Còn chuyện Củng Châu gặp Ma biến, là do lão hòa thượng biến thành Ma, liên quan gì đến ngươi?”

Trần Thực im lặng một lát, nói: “Ngươi nghĩ vậy thì ta yên tâm rồi.”

Gia Cát Kiếm liếc hắn, nói: “Công tử có ơn tri ngộ với ta, lúc ta sa cơ lỡ vận, công tử đã cho ta một công việc. Ta tu thành Kim Đan, tu vi khó tiến thêm, công tử còn ban cho ta Phong Lôi Vũ Bộ Thần Chú, giúp ta tu luyện, giúp ta tiến thêm một bước nữa. Ta có hy vọng đột phá Kim Đan, tu thành Nguyên Anh. Công tử rất có ơn với ta.”

Trần Thực gật đầu: “Lúc ngươi sa cơ lỡ vận, công tử giúp đỡ ngươi rất nhiều, đúng là ơn huệ như trời ban. Ngươi là người trọng tình trọng nghĩa, dĩ nhiên biết ơn.”

Gia Cát Kiếm nói: “Hơn nửa năm nay ta không có thu nhập, vất vả lắm mới tìm được một công việc ở Dục Đô, ta không muốn rời khỏi Dục Đô, nay đây mai đó nữa.”

Trần Thực thở dài: “Nửa năm qua ngươi chịu khổ nhiều rồi.”

Gia Cát Kiếm im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Nhưng lúc này đơn từ chức của ta đã nằm ở Trịnh Vương phủ Dục Đô, trên bàn của Trịnh Hầu gia rồi.”

Trần Thực kinh ngạc nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại từ bỏ công việc vất vả lắm mới có được này.

Gia Cát Kiếm mỉm cười, chậm rãi nói: “Tuy Gia Cát Kiếm ta không phải nhân vật lớn nhưng từ trước đến nay trong lòng luôn có một cán cân công bằng, phân biệt phải trái. Vụ án ở hẻm Yên Chi, ngươi làm rất tốt, làm được chuyện ta muốn làm mà không dám làm. Ngươi khiến ta không tìm ra lỗi, không thể bắt ngươi về quy án. Ta không muốn phụ lòng công tử cũng không muốn bắt ngươi, nên chỉ có thể từ chức Điển sử.”

Trần Thực vô cùng cảm động: “Gia Cát huynh, là ta liên lụy ngươi…”

“Không liên quan đến ngươi.”

Gia Cát Kiếm cười nói: “Đây là nguyên tắc của ta. Ta là người nghèo hèn, số trời đã định

Trần Thực vô cùng khâm phục, loại người này bây giờ rất hiếm.

Hắn hỏi: “Ngươi từ quan rồi, định làm gì tiếp theo?”

Gia Cát Kiếm cười nói: “Đây chính là lý do ta đến tìm ngươi. Trần Thực, ngươi nói cho ta biết, mục tiêu tiếp theo của ngươi là đâu? Ta tránh ngươi được không? Ngươi nói một nơi, ta sẽ đi thật xa!”

Ánh mắt hắn chân thành, thậm chí còn có vẻ van nài, chỉ muốn tránh xa Trần Thực.

Trần Thực hơi lúng túng, ấp úng nói: “Ta định đến Tây Kinh dự thi…”

Gia Cát Kiếm thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Tốt! Vậy ta sẽ tránh Tây Kinh!”

Trần Thực ngập ngừng nói: “Ngươi đánh giá ta cao quá rồi. Tây Kinh là nơi nào? Là triều đình. Ta còn có thể làm càn ở triều đình sao?”

Gia Cát Kiếm cười nói: “Chuyện này cũng khó nói trước được. Nhưng ta khuyên ngươi một câu, đến Tây Kinh thì phải an phận thủ thường, những nơi như chúng ta không thể so với Tây Kinh, Tây Kinh rồng bay phượng múa, người quét rác cũng có thể là quan ngũ phẩm!”

Hắn định cáo từ, Trần Thực đột nhiên hỏi: “Gia Cát huynh, công tử là người thế nào?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right