Chương 431: Thiên Mỗ hội, diệt môn 1
Cổ Hiền trấn địa lý hẻo lánh, muốn vào trấn này cần phải vượt qua từng ngọn núi lớn của Hoành Công sơn mạch, trong núi nhiều yêu ma quỷ quái, đường đi hiểm trở. Nếu không phải thương đội hoặc người dân sống trong núi thì rất ít khi có người đặt chân đến đây.
Gia Cát Kiếm là người từ nơi khác đến, lúc vào Cổ Hiền trấn đương nhiên thu hút rất nhiều ánh mắt dò xét.
Trên đường, người dân trong trấn đều dừng công việc đang làm, nhìn chằm chằm người lạ mặt từ trong núi đi ra.
Có người cầm ấm trà, vừa uống trà vừa đưa mắt nhìn theo Gia Cát Kiếm.
Ba năm người đứng bên đường, vừa vác cuốc vừa nói chuyện nhưng đầu cứ xoay theo bóng dáng Gia Cát Kiếm.
Dưới mái hiên, có nữ nhân đang khâu đế giày, vừa đưa tay lấy kim trên tóc, vừa đưa mắt nhìn chằm chằm Gia Cát Kiếm.
Gia Cát Kiếm không để ý đến những ánh mắt đó, bước chân trở nên kỳ lạ, đi về phía Tam Nguyên cư.
Cổ Hiền trấn nổi tiếng vì từng có bậc hiền triết ở thời cổ đại.
Nghe đồn rằng cách đây mấy ngàn năm, trong trấn có một vị đại tài tử, thi cử đỗ đạt, liên tiếp đỗ Tam Nguyên, làm quan đến chức Nội Các Đại học sĩ, sau đó cáo lão về quê, trở về Cổ Hiền trấn, sống đến chín mươi tám tuổi mới qua đời.
Từ đó, trấn này nổi tiếng khắp nơi, được đổi tên thành Cổ Hiền trấn.
Căn nhà cũ của vị đại tài tử đó được gọi là Tam Nguyên cư.
Tam Nguyên cư tuy không lớn lắm nhưng cũng rộng đến sáu bảy mẫu, bên trong có vườn hoa, ao cá, hòn non bộ, nhà cửa được xây dựng theo lối kiến trúc thủy mặc sơn thủy, số lượng nhà cửa không nhiều, chỉ có mười gian, phần lớn là đình, cầu, hành lang cùng với những khoảng không gian được bài trí theo lối “lưu bạch” của nghệ thuật vườn cảnh.
Trên đường, từng người dân trong trấn cũng bắt đầu di chuyển, đi theo sau Gia Cát Kiếm với ánh mắt đầy địch ý.
Người uống trà uống cạn ấm trà, đổ bã trà ra ngoài, thổi một hơi vào miệng ấm, Luyện Hồn phù lục được in dấu bên trong ấm trà bèn phát sáng.
Nông dân vác cuốc xoay xoay tay cầm, phù lục được khắc trên cán cuốc bằng gỗ phát ra ánh sáng rực rỡ, lan tỏa khắp cán cuốc.
Nữ nhân khâu đế giày cắn đứt chỉ, thổi một hơi vào cây kim, cây kim lập tức bay lên.
Cứ mỗi khi Gia Cát Kiếm đi qua một con hẻm, từ trong góc tối lại có ba bốn người xuất hiện, đi theo sau hắn, tay đưa vào trong ngực lấy ra phù bảo phù binh. Sau gáy bọn họ Thần Đàn bay ra, Thần Thai ngồi ngay ngắn, tay không ngừng niệm kiếm quyết, pháp quyết, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Gia Cát Kiếm.
“Này!”
Nữ nhân khâu đế giày lớn tiếng nói: “Vị quan gia đằng kia, ngươi có thể tha cho chúng ta một con đường sống không? Ngươi điều tra từ Củng Châu thành đến tận đây rồi, chẳng lẽ định đuổi cùng giết tận sao?”
Gia Cát Kiếm không để ý đến lời nói của bà ta, miệng lẩm nhẩm đọc thần chú.
“Khi đó, Hạo Thiên Ngọc Hoàng Thượng Đế ngự tại Hạo Kiếp thiên cung Ngọc Hư điện, cùng chư thiên chư địa, nhật nguyệt tinh tú, Phi Thiên Thần Vương, chư đại Bồ Tát, chư vị Thiên Nhân, diễn thuyết Khai Thiên Phong Lôi Vạn Bộ Chế Ma Thần Chú Kinh.”
Xung quanh hắn, tiếng gió dần nổi lên.
Ở góc đường, vài tờ tiền giấy bị gió cuốn bay lên trời.
“… Chú viết: Ngũ Lôi Uy Thần, sinh cùng với Đế. Thụ luyện Vương Đế, hàng phục chúng tinh. Mãnh lại vạn đội, dạ nghĩa thiên quần. Thất đầu bách tí, cự khẩu kim tinh. Thân trường vạn trượng, thôn thực quỷ tinh.” (Trích từ Thái Thượng Động Huyền Tam Động Khai Thiên Phong Lôi Vạn Bộ Chế Ma Thần Chú Kinh). Bước chân người lúc dài lúc ngắn, khi thì chân trái bước trước, gót
Dưới chân hắn như có một pháp đàn, lúc này hắn chính là lão pháp sư đang làm phép trên pháp đàn, bộ cương đạp đấu, tụng niệm đọc thần chú, sắp triệu hồi phong lôi gia trì cho bản thân, hàng ma vệ đạo!
Thần chú mà hắn đang niệm chính là Phong Lôi Vạn Bộ Thần Chú mà công tử và Trần Thực đã truyền thụ cho hắn. Công pháp này được chia thành thần chú, công pháp, bộ pháp, pháp thuật, niệm chú gia trì, uy lực vô cùng mạnh mẽ!
Bản mà công tử đưa cho hắn là bản không đầy đủ, nhiều nhất chỉ có thể giúp hắn tu luyện đến Nguyên Anh cảnh, còn Trần Thực lại đưa cho hắn bản đầy đủ, có thể giúp hắn tu luyện đến Hoàn Hư cảnh!
Có điều, công pháp mà Trần Thực đọc lại thiếu mất phần pháp thuật.
Nhưng giết người cần gì pháp thuật?
Khí tức của Gia Cát Kiếm dần trở nên mạnh mẽ, không biết từ lúc nào một Nguyên Anh nhỏ bằng đầu ngón tay đã bay ra, lơ lửng trên đầu ngón tay đang niệm chú của hắn.
Ngón tay niệm chú đặt trước ngực, vẻ mặt hắn nghiêm nghị, uy nghiêm như thần ma.
“… Chú viết: Thần công hiển hách, lôi đình dương oai! Trảm yêu trừ ma, lôi điện tinh phi! Bà La uy chấn, đảm lợi thổi huy… Cấp cấp như Ngọc Đế luật lệnh!”. Xung quanh người hắn, sấm chớp đan xen, cuồng phong nổi lên.
Phía sau, đám người Thiên Mỗ hội giả dạng thành dân làng tăng tốc, thi triển pháp thuật, phù bảo, phù binh, xông về phía Gia Cát Kiếm.
Nữ nhân khâu đế giày lộ rõ vẻ hung ác, điều khiển cây kim, đứng xa hơn mười bước đâm thẳng vào gáy Gia Cát Kiếm, hét lên: “Đã không cho chúng ta đường sống, vậy cũng đừng hòng sống!”
Gia Cát Kiếm đã niệm xong thần chú, dậm mạnh chân xuống đất, cuồng phong và sấm sét bay ra từ dưới chân, thân hình hắn biến mất tại chỗ, xuất hiện phía sau nữ nhân, vung báng súng ba nòng như quả chùy sắt, đập mạnh vào đầu bà ta.
“Rắc” một tiếng, đầu nữ nhân lõm xuống.
Gia Cát Kiếm đạp trên phong lôi, thân hình di chuyển cực nhanh, vung khẩu súng ba nòng, khi thì dùng nòng súng làm thương, khi thì dùng báng súng làm búa, vừa đâm vừa nện vào kẻ địch.
Từ nhỏ hắn đã luyện được một thân võ nghệ, đâm vào tim phổi, đập nát sọ não, dễ như trở bàn tay.
Ấm trà của người đàn ông vừa được tế lên đã bị một phát súng bắn thủng, cả ấm lẫn người bị đóng đinh trên tường. Cán cuốc của người nông dân bị đập gãy, đầu vỡ toác, hai đầu gối quỳ xuống đất, dịch não từ trên đầu chảy ra.
Rất nhiều tu sĩ Thiên Mỗ hội xông ra từ trong hẻm, Gia Cát Kiếm thấy một tên trong số đó cầm hai cây búa hình quả bí ngô tám cạnh, đầu búa có hình đầu rồng đang há miệng, trong lòng mừng rỡ. Ngay sau đó, tên tu sĩ đó bị tia sét đánh nát đầu, hai cây búa rơi vào tay hắn. Gia Cát Kiếm cắm khẩu súng ba nòng ra sau lưng, mỗi tay cầm một cây búa, ước lượng mỗi cây nặng khoảng ba đến năm cân, đầu búa được làm bằng đồng, nhỏ hơn nắm tay một chút, được chế tác thành hình quả bí ngô.
Quả bí ngô được chia thành tám múi, mỗi múi đều được khắc phù chú, dùng chu sa và máu chó đen vẽ đi vẽ lại nhiều lần, vết khắc đã ăn sâu, không dễ gì xóa đi được.
Nếu dùng khí huyết phát động, phù chú trên tám múi này sẽ hiện ra trong phạm vi một thước xung quanh đầu búa, khi vung búa xuống sức nặng vô cùng, kèm theo tiếng sấm ầm ầm, uy lực kinh người.
Phù bảo này tuy không phải là món lợi hại nhất trong tay đám tu sĩ Thiên Mỗ hội, nhưng lại là món mà Gia Cát Kiếm ưng ý và thuận tay nhất.
Hắn bộ cương đạp đấu, chân bước phong lôi, tốc độ cực nhanh, xông vào giữa đám tu sĩ Thiên Mỗ hội, hai cây búa bí ngô bay lượn trên dưới, trái phải, lúc thì nện vào đầu, lúc thì đập vào lưng, lúc thì từ trên bổ xuống hạ bộ!
Trước đánh tim, sau đập gáy!
Khi Gia Cát Kiếm dừng lại, trên mặt đất la liệt xác chết.
Hắn đi đến trước cổng lớn của Tam Nguyên cư, giơ chân đá văng hai cánh cửa màu đỏ son. Hơn ba mươi tên tu sĩ còn lại của Thiên Mỗ hội đang xếp đội chỉnh tề ở sân trước, có kẻ trốn trên cây, kẻ đứng trên mái nhà, kẻ nấp sau tường.
Gia Cát Kiếm mỉm cười, xông vào trong sân.
Trong Tam Nguyên cư vang lên tiếng la hét cùng tiếng chém giết.
Gần nửa canh giờ sau, mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Gia Cát Kiếm đi đến từ đường của Tam Nguyên cư, nhìn Thiên Mỗ đang ra sức hấp thu hương khói, cố gắng ngưng tụ Thần tướng. Đột nhiên hắn hít một hơi thật sâu.
“Choang!”
Hắn ném hai cây búa trong tay xuống đất, xông vào từ đường!
Khi còn chưa đến gần từ đường, trong tay hắn đã xuất hiện hai quả hỏa tật lê to bằng đầu người, ném vào trong từ đường. (Hỏa cầu tật lê cũng được gọi là “hỏa tật lê”, một loại vũ khí cổ đại. Đây là một loại vũ khí nổ. Nó được phát minh vào đầu thời nhà Tống và trở thành một trong những vũ khí quan trọng thời Tống, Kim, Nguyên, chủ yếu được sử dụng để phòng thủ thành trì.)
Hỏa tật lê này được làm bằng gốm, bên ngoài phủ một lớp men xanh, trông giống như quả tật lê đầy gai, bên trong chứa ba cân thuốc nổ, cả mặt trong và mặt ngoài đều được khắc Cửu Dương Lôi Hỏa phù, khi nổ tung uy lực cực lớn!