Chương 445: Lên pháp đàn cướp sai pháp bảo 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 1,255 lượt đọc

Chương 445: Lên pháp đàn cướp sai pháp bảo 1

Trần Thực nghe vậy, vui mừng nói: “A Chuyết thúc thúc mà bà bà nói, là bằng hữu của gia gia con, người nuôi ong A Chuyết? Gia gia trước khi lâm chung đã dặn dò con, nếu gặp nguy hiểm thì hãy đi tìm ông ấy, ông ấy nhất định sẽ liều mạng tương trợ!”

Sa bà bà hừ một tiếng, phái ra ngũ đại Quỷ Vương, mượn thân thể của Quỷ Vương, ngăn cản bọn họ và xe gỗ.

“Gia gia con cũng hồ đồ rồi. A Chuyết là kẻ nuôi dưỡng tà ma, đã sớm bị tà khí xâm nhập, thần trí mơ hồ, e rằng đã biến thành tà ma rồi! Gia gia con phó thác con cho hắn, chẳng khác nào đưa con cho hắn ăn thịt! Từ mười năm trước, trạng thái của A Chuyết đã cực kỳ bất ổn… Con có thấy ong không? Vừa rồi ta nghe thấy tiếng ong vo ve!”

Bà vô cùng lo lắng, dùng Quỷ Vương ngăn cản bọn họ, gọi là Quỷ Che Mắt, nhưng Quỷ Che Mắt thông thường là để quỷ quái che mắt đối phương, khiến cho thứ đối phương nhìn thấy khác với thực tế. Ví dụ như quỷ quái che mắt đối phương, khiến hắn không nhìn thấy vách núi phía trước, trượt chân rơi xuống, hoặc là khiến đối phương không nhìn thấy pháp thuật đánh tới, không biết né tránh, bị pháp thuật tiêu diệt. Quỷ Che Mắt của Sa bà bà lại là che mắt chính bọn họ, khiến cho thứ ở bên ngoài không nhìn thấy bọn họ.

“Suỵt!” Bà ta nói nhỏ.

Trần Thực cũng không khỏi căng thẳng, đột nhiên nghe thấy tiếng vo ve do màng cánh bay phát ra, tiếp theo liền thấy bầu trời bỗng tối sầm lại, đàn ong đông nghịt bay qua trên không, hướng về phía hồ Đại Nam.

Tốc độ của đàn ong cực nhanh, đột nhiên có con ong dường như nhận ra điều gì đó, bỗng nhiên quay trở lại, xoạt một tiếng rơi xuống đất.

Trần Thực nhìn xuyên qua ngũ đại Quỷ Vương, nhìn về phía con ong kia, thấy con ong ấy cao hơn người thường khoảng một cái đầu, trên người mặc quần áo màu đen xen lẫn màu vàng, bóng loáng như lụa, đứng thẳng như người, nhìn ngang nhìn dọc, trong miệng phát ra tiếng sột soạt.

Đầu của nó là đầu ong vàng, trên đỉnh đầu có xúc tu hình đốt, linh hoạt như cánh tay, không ngừng rung rung.

Nó vén tay áo lên, để lộ ra bốn cánh tay.

Miệng của nó đóng mở, lại phát ra tiếng sột soạt, nghe vào tai, trong đầu Trần Thực bất giác vang lên giọng nói của gia gia, đang gọi hắn ra ngoài.

Trần Thực nghiêm nghị nói: “Con ong này quả là tà ma! Đúng là A Chuyết thúc thúc đang nuôi dưỡng tà ma!”

Con ong kia thăm dò một phen, không phát hiện ra điều gì khác thường, lúc này lại có ong bay tới, nói tiếng người, đứng trên không trung gọi: “Chủ thượng đang đợi chúng ta, đi mau, đi mau!”

Trần Thực ngẩng đầu nhìn, thấy một con ong khổng lồ khác lơ lửng giữa không trung, có thân hình của ong, đầu của người. Chỉ có điều tướng mạo khá xấu xí, mặt còn mọc lông cứng sắc nhọn, giống như lão già nhiều năm không cạo râu. Hai con ong bay đi, biến mất trên không trung hồ Đại Nam.

Sa bà bà giải tán ngũ đại Quỷ Vương, nhìn về phía hồ Đại Nam, nghi ngờ nói: “A Chuyết cũng ở gần đây, không biết mấy ngày nay hắn đang làm gì… Khụ khụ, đương nhiên là làm tà ma rồi!”

Trong lòng bà bỗng có ý tưởng, lão Tứ và lão Ngũ trong ngũ đại Quỷ Vương điều khiển âm phong bay đi, chắc là đi theo dõi đàn ong, tìm kiếm tung tích của A Chuyết.

“Năm đó gia gia con và mấy người bằng hữu này được gọi là ngũ đại ác nhân, trong đó kẻ xấu xa nhất chính là A Chuyết.

Sa bà bà nói, “Gia gia của con có biệt hiệu là Ngũ Hồ tán nhân, trên danh nghĩa nói là tán nhân sống ở khu vực Ngũ Hồ. Nhưng sau lưng mọi người đều nói năm cái hồ lớn này là do nước bẩn trong bụng ông ấy đổ đầy mà thành.”

Trần Thực tức giận nói: “Bà bà, đúng là gia gia của con đã chết, nhưng ông ấy cả đời anh minh, không cho phép người nói xấu sau lưng ông ấy!”

Hắn vô cùng kính trọng gia gia.

Sa bà bà vội vàng cười nói: “Không nói, không nói nữa. Bên cạnh chính là Huyền Nham huyện, chúng ta đi thuê một chiếc thuyền rồi mới có thể xuống hồ.”

Bọn họ đến Huyền Nham huyện, quy mô của Huyền Nham huyện cũng tương đương với Tân Hương huyện, không tính là lớn lắm nhưng lại rất náo nhiệt, thương mại phồn thịnh, trên bến thuyền ven hồ trong huyện có rất nhiều thuyền bè, thường là thuyền chở hàng qua lại giữa Ngũ Hồ. Trần Thực nhìn xung quanh, thấy tu sĩ nơi này thường tu luyện loại pháp thuật như Phong, Hỏa, Thủy, trên đường phố phù sư bán phù lục, thường thấy nhất cũng là ba loại phù lục này.

“Phong phù trợ giúp thuyền di chuyển, Hỏa phù thiêu thuyền của đối thủ, cướp đoạt hàng hóa của đối phương, Định Thủy phù dùng để khắc chế yêu phong trong hồ.”

Sa bà bà giải thích: “Trong Ngũ Hồ này có rất nhiều thủy tộc hóa thành tà ma, quen dùng yêu phong để hại người.”

Trần Thực tán thưởng: “Quả nhiên là dân phong chất phác, so với Củng Châu cũng không kém cạnh.”

Bọn họ đi thẳng đến bến thuyền, thấy ở bến thuyền có không ít tu sĩ đến, cũng đang thuê thuyền.

Sa bà bà lộ vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng nói: “Những người này là tu sĩ từ nơi khác đến, bản lĩnh đều không yếu. Chẳng lẽ là bị tiếng long ngâm trong hồ hấp dẫn đến?”

Trần Thực cũng chú ý đến những tu sĩ này, không ít người tế ra Thần Đàn, trong Thần Đàn có Thần Thai, Kim Đan hoặc Nguyên Anh tọa trấn.

Một tiên thành, thường chỉ có ba đến năm người tu thành Nguyên Anh, nhưng chỉ riêng ở bến thuyền, Trần Thực đã thấy chín tu sĩ tu thành Nguyên Anh!

Còn có vài người không thể hiện Thần Đàn, không rõ tu vi, nhưng tu sĩ Nguyên Anh cảnh lại cực kỳ cung kính với họ, có lẽ tu vi cảnh giới còn cao hơn.

Rất nhiều thuyền đều được thuê hết, ở bến thuyền chỉ còn lại lác đác vài chiếc thuyền đánh cá, sau khi hỏi thăm, ngư dân nghe nói bọn họ muốn vào hồ tìm kiếm tiếng long ngâm bèn lắc đầu từ chối.

Trần Thực hỏi mấy nhà, đều không chịu cho thuê thuyền.

Lúc này, một chiếc thuyền hoa lọt vào mi mắt .

Một cô gái quen thuộc bước ra từ trong thuyền ho, chính là thuyền cô ở Ngọc Đái hà, Hoàng Pha thôn.

Trần Thực giật mình, giả vờ như không nhìn thấy nàng, quay đầu bỏ đi.

Thuyền cô cười nói: “Trần cử nhân, những bến thuyền khác cũng không còn thuyền nữa đâu, nếu muốn vào hồ, chỉ còn chiếc thuyền này của ta thôi.”

Trần Thực xoay người, gương mặt nở nụ cười, kinh ngạc nói: “Hóa ra là cô nương! Không phải cô nương đang đánh cá ở Hoàng Pha thôn à? Đến hồ Đại Nam khi nào vậy? Lệnh tôn đâu? Không có trên thuyền sao?” Thuyền cô cười nói: “Ta cũng vừa đến không lâu. Cha ta đi trông chừng Thanh Thiên đại lão gia rồi, chỉ có ta rảnh rỗi nên đến đây canh chừng công lao của hai cha con chúng ta.”

Công lao trong miệng nàng, chính là chỉ Trần Thực.

Trước kia hai cha con bọn họ luôn đi cùng nhau nhưng lần này Trần Thực để Niếp Niếp ở lại còn mình mang theo Hắc Oa ra ngoài, hai cha con bọn họ đành phải chia nhau ra, tránh cho Niếp Niếp hoặc Trần Thực bị lạc.

Sa bà bà đi tới, cảnh giác liếc nhìn thuyền cô, nói: “Cô nương trông quen mặt, người toàn âm khí, không giống người dương gian.”

Thuyền cô cười nói: “Bà bà rất nổi tiếng ở cõi âm, quỷ thần đều biết, ta cũng ngưỡng mộ bà bà đã lâu.”

Khí thế của Sa bà bà bỗng nhiên tăng vọt, trong tay xuất hiện chiếc Dương Giác Thiên Linh đăng, sắc mặt lạnh lùng quát: “Quỷ thần cõi âm muốn bắt ta, vậy mà lại đuổi đến tận dương gian! Ta đã sớm nhìn ra ngươi không phải người!”

Trong tay thuyền cô cũng xuất hiện thêm một chiếc Đồng Tử Thiên Linh đăng, sát khí đằng đằng, cười lạnh nói: “Ta sợ ngươi chắc? Bắt được ngươi cũng là một công lao lớn đây!”

Trần Thực nhảy lên thuyền hoa, nói: “Vào hồ tìm rồng, cần bao nhiêu tiền thuyền?”

Sa bà bà và thuyền cô trừng mắt nhìn nhau, vẻ mặt hung dữ, không ai nhường ai.

Hắc Oa cũng nhảy lên thuyền, xe gỗ cọ cọ bánh xe trên bờ, điều chỉnh một lúc rồi cũng nhảy lên thuyền hoa.

Thuyền cô lui về phía sau một bước, giọng điệu hòa hoãn hơn, nói: “Sa bà bà, cha con ta đến đây không phải để bắt người mà là đến để canh giữ tội phạm quan trọng.”

Sa bà bà thấy nàng nhượng bộ, nhìn Trần Thực, ánh mắt dò hỏi.

Thuyền cô khẽ gật đầu.

Sa bà bà thu liễm sát ý, cất Dương Giác Thiên Linh đăng đi, nhảy lên thuyền.

Thuyền cô cất Đồng Tử Thiên Linh đăng, tháo dây thừng, cười nói: “Tiền thuyền không đắt, một trăm lượng bạc.”

Trần Thực nhảy dựng lên, tức giận nói: “Thuyền của ngươi làm bằng vàng hay bạc vậy? Sao lại đắt thế? Thuyền của người ta chỉ cần mười lượng bạc thôi!”

Thuyền cô cười hì hì nói: “Trần cử nhân…”

“Gọi ta là Trần Giải Nguyên!”

Trần Thực bực bội nói, “Ta là Giải Nguyên của hai tỉnh, ngươi gọi ta là cử nhân, chẳng phải ta thi cử uổng phí sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right