Chương 454: Hoạt Âm soái

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,041 lượt đọc

Chương 454: Hoạt Âm soái

Nhưng Trần Thực đã uống rất nhiều giải độc đan, thay thế khí huyết có độc trong Nguyên Anh, chẳng bao lâu sau đã giải được độc tố của Nguyên Anh.

Hắn mở mắt, nói: “Tỷ tỷ, đây là nơi nào?”

Ong nữ cười nói: “Tiểu chủ không thể gọi ta là tỷ tỷ, ta tên Phong Linh Nhi, tiểu chủ gọi ta Linh Nhi là được.”

Nàng dừng một chút, nói: “Nơi này gọi là Nam Minh Phong phủ, là nơi ở của Phong soái trong Âm soái.”

“Phong soái trong Âm soái?”

Trần Thực hơi khó hiểu, nói: “Âm soái có những ai?”

“Tướng soái cõi âm, có Nhật, Đạ Du Thần, Hắc Bạch Vô Thường, Ngưu Đầu Mã Diện, Quỷ Vương, Báo Vĩ, Điểu Chủy, Ngư Tai, Hoàng Phong. Phong phủ là nơi ở của Phong soái.”

Phong Linh Nhi vừa lau ngực cho hắn vừa cười nói: “Chủ thượng chính là Âm soái, có binh quyền ở cõi âm, quản lý sinh lão bệnh tử của loài côn trùng.”

Trần Thực nghi ngờ, nói: “Linh Nhi, A Chuyết thúc thúc đã qua đời rồi sao? Nếu không tại sao lại làm Phong soái ở cõi âm?”

Phong Linh Nhi lắc đầu nói: “Chủ thượng đang tuổi tráng niên, sao có thể qua đời?”

Trần Thực vẫn không hiểu, Phong Linh Nhi cười nói: “Chủ thượng tuy là người dương gian, nhưng có thể hành sử thần quyền cõi âm ở dương gian.”

Trần Thực chợt hiểu, hắn từng nghe gia gia nói, trên đời này có người khi còn sống đã đảm nhiệm chức vụ ở cõi âm, ví dụ như ở dương gian có người làm quỷ sai, âm sai, giúp cõi âm bắt những ác quỷ trốn vào dương gian gây họa.

Loại người này, gọi là Hoạt Âm Sai, Hoạt Vô Thường.

Còn có người tuổi thọ đã hết, nhưng lại dựa vào các loại thuật pháp để trốn tránh cái chết, nên cần Hoạt Âm Sai, Hoạt Vô Thường đi bắt, áp giải đến địa phủ xét xử.

Trước đây Trần Thực chỉ nghe nói, không ngờ người nuôi ong A Chuyết lại là một Hoạt Âm soái như vậy.

“Đúng rồi, tiền thân của Niếp Niếp, hình như là một Hoạt Diêm La ở Tổ Địa Thần Châu, lúc còn sống đã làm Diêm La Vương.” Trần Thực thầm nghĩ.

“Tiểu chủ co chân lên, ta lau chân cho ngươi.” Phong Linh Nhi nói.

Trần Thực vội vàng nói: “Không cần!”

Phong Linh Nhi nói: “Vậy ngươi đứng lên, ta lau cho ngươi.”

Trần Thực đỏ mặt, ấp úng nói: “Linh Nhi, ta tự tắm là được rồi.”

Phong Linh Nhi cười khúc khích: “Ngươi ấy, cũng là tu sĩ, sao lại động tâm nữa rồi? Được rồi, ngươi tự tắm đi.”

Nàng đưa khăn lụa cho Trần Thực, đi ra sau bình phong.

Trần Thực vội vàng đứng dậy, tự mình kỳ cọ. Hắn đổ mồ hôi, trên người bài tiết ra rất nhiều mồ hôi lẫn độc tố và máu bẩn, mùi hôi bốc lên, quả thật phải kỳ cọ cho sạch sẽ.

Trần Thực tắm xong, lau khô người, bước ra khỏi thùng tắm, đi lấy quần áo.

Phong Linh Nhi nghe thấy tiếng động, bèn đi ra từ sau bình phong, cười nói: “Tiểu chủ, ta giúp ngươi mặc quần áo.”

Trần Thực vội vàng che hạ thân, quay lưng lại, nói: “Trở về đi, ngươi mau trở về đi!”

Phong Linh Nhi cười hì hì nói: “Che cái gì chứ? Vừa rồi thứ cần xem đã xem hết rồi!”

Nàng thấy Trần Thực muốn nhảy vào thùng tắm, vội vàng nói: “Không giúp không giúp. Bộ y phục vừa rồi là ngươi mặc lúc ngủ, dính mồ hôi rồi, không thể mặc nữa. Ta đã chuẩn bị y phục mới cho tiểu chủ, tiểu chủ thay bộ này đi.”

Nàng mang tới một bộ y phục mới, đặt lên ghế bên cạnh Trần Thực.

Trần Thực vội vàng quay lưng về phía nàng.

Phong Linh Nhi thấy cái mông trắng nõn của hắn, nổi hứng trêu chọc, vỗ một cái, cười khanh khách chạy mất.

Trần Thực quay đầu lại nhìn, thấy nàng đi xa, lúc này mới yên tâm, mặc y phục từng cái một. Nhưng khi mặc xong y phục, Phong Linh Nhi lại cười hì hì đi vào, giúp hắn mặc áo khoác bên ngoài, chỉnh lại vạt áo.

Lại dẫn hắn tới trước bàn trang điểm, chải đầu cho hắn, búi tóc lên, đội mũ miện vàng nhỏ, cài trâm vàng ngắn.

Trần Thực đứng dậy, nàng lại lấy một dải lụa đỏ, giúp Trần Thực thắt lưng, đeo bên hông một miếng ngọc bội bình an.

Trần Thực được nàng sửa soạn một phen, soi gương, trong gương là một thiếu niên tuấn tú, oai phong lẫm liệt, bất giác mỉm cười với chính mình trong gương.

“Công tử đi theo ta.”

Phong Linh Nhi dẫn Trần Thực ra khỏi phòng, đi qua hành lang dài, qua mấy tòa đại điện, tới một thư phòng, dừng lại bên ngoài, khom người nói: “Chủ thượng, tiểu chủ nhân tới rồi.”

“Vào đi.” Trong thư phòng vang lên một giọng nói trầm ổn.

Phong Linh Nhi đẩy cửa ra, nhìn Trần Thực.

Trần Thực tim đập thình thịch, bất giác thấp thỏm.

Trước khi gia gia lâm chung từng nói A Chuyết là bằng hữu của ông ở vùng Đại Nam hồ, rất trọng nghĩa khí, nhưng Sa bà bà lại nói, mười năm trước người nuôi phong A Chuyết đã bị tà khí ô nhiễm, biến thành đại tà ma.

Giờ phút này rốt cuộc sắp được gặp vị bằng hữu của gia gia, trong lòng hắn không khỏi lo sợ.

Trần Thực định thần, bước vào thư phòng.

Trong thư phòng đặt từng dãy giá sách, trên giá sách là từng con tiểu quỷ màu chàm đang ngồi xổm, treo ngược người xuống, tay cầm bút lông, đang viết viết vẽ vẽ trên sách vở.

Tiểu quỷ trên giá sách liếc mắt nhìn hắn một cái rồi thu hồi ánh mắt, liếm bút lông tiếp tục viết.

Một thanh niên vai rộng đứng giữa những giá sách, tay cầm một quyển sách, cau mày nghiền ngẫm, nhưng dường như gặp phải vấn đề nan giải nào đó.

Thấy hắn đi vào, thanh niên kia giãn mày ra, quan sát Trần Thực từ trên xuống dưới, buông sách xuống rồi bước tới, hai tay vỗ mạnh lên vai Trần Thực, nắm chặt vai hắn, lại quan sát từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: “Tiểu Thập, cuối cùng ngươi cũng chịu đến tìm ta rồi!”

“Tiểu chất bái kiến A Chuyết thúc thúc!” Trần Thực bái xuống.

A Chuyết đỡ hắn dậy, cười nói: “Thúc chất chúng ta không câu nệ mấy thứ lễ nghi rườm rà này. Lần trước ta gặp ngươi, ngươi còn nằm trong quan tài, trông sống động lắm. Có điều những năm gần đây ta công việc bề bộn, không rảnh đến Càn Dương sơn thăm ngươi.”

Hắn mày rậm mắt to, có khí chất chất phác, mang heo vẻ hào sảng, đi thẳng vào vấn đề: “Gia gia ngươi vẫn khỏe chứ?”

Trần Thực ảm đạm: “Gia gia đã qua đời rồi, xuống cõi âm rồi.”

A Chuyết sửng sốt, vỗ tay cười nói: “Chết cũng tốt.”

Trần Thực kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn.

“Thân xác của ông ấy, từ lâu đã luyện đến mức bất hoại, sau khi chết cũng là nguyên vẹn thân xác xuống cõi âm, vừa hay có thể đến tìm ta.”

A Chuyết nhìn hắn đầy mong đợi, cười nói, “Gia gia ngươi mất khi nào?”

“Đã hơn nửa năm rồi.” Trần Thực đáp.

“Hơn nửa năm rồi sao?”

Vẻ mong đợi trong mắt A Chuyết biến mất, có phần thất vọng, nói: “Hơn nửa năm rồi mà ông ấy cũng không đến thăm ta… Trước khi lâm chung, ông ấy có nhắc đến ta không?”

Trần Thực vội vàng nói: “Có nhắc đến ạ. Gia gia nói A Chuyết thúc thúc là người nghĩa khí nhất, là tri kỷ của ông, còn kể rất nhiều chuyện cũ của hai người. Gia gia còn nói, nếu con gặp chuyện khó khăn, thì cứ đến tìm thúc thúc, thúc thúc nhất định sẽ giúp đỡ.”

A Chuyết mỉm cười, lẩm bẩm: “Ta biết ngay là ông ấy không quên ta mà. Xuống cõi âm rồi mà không đến tìm ta, nhất định là bị chuyện khác quấn chân rồi!”

Tinh thần hắn phấn chấn, cười nói: “Quyển quỷ thư này không xem cũng được. Thúc chất ta và ngươi khó khăn lắm mới gặp nhau, nhất định phải uống cho say túy lúy!”

Trần Thực nói: “Con không biết uống rượu…”

“Không sao, không sao. Rượu ở cõi âm, chẳng qua chỉ là nước lã thôi.”

A Chuyết vừa đi ra ngoài vừa cười nói, “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười hai tuổi, sang năm là mười ba.”

“Ngươi quên rồi sao, ngươi còn chết tám năm nữa! Ngươi năm nay hai mươi tuổi rồi, sắp hai mươi mốt rồi!”

A Chuyết cười nói, “Năm ta mười tuổi gặp gia gia ngươi, sau đó bị ông ấy chuốc cho say mèm! Ngươi hai mươi tuổi rồi, có thể uống được rồi!”

“Mười tuổi?”

Trần Thực lẩm bẩm: “Gia gia đúng là cầm thú…”

“Không cho phép ngươi khen ông ấy. Rõ ràng ông ta còn không bằng cầm thú.” A Chuyết cười ha hả nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right