Chương 457: Như Chuyết, nhập phàm 1

person Tác giả: Trạch Trư schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:14 visibility 4,571 lượt đọc

Chương 457: Như Chuyết, nhập phàm 1

Lũ ong treo ngược đạo nhân lôi thôi lên, cái gọi là treo ngược, chính là trói hai tay hai chân ra sau, rồi dùng một cây gậy xuyên qua, nâng lên, mặt và bụng úp xuống.

Mặt mũi đạo nhân lôi thôi đầy gai độc, treo ngược lên rồi bay lên, gai độc sẽ không chạm vào lũ ong.

Chỉ có điều khi thả xuống khó tránh khỏi bị đâm sâu hơn một chút.

Vị đại cao thủ Đại Thừa cảnh này ngã ngựa vô cùng oan uổng, bản lĩnh đầy mình còn chưa kịp thi triển đã trúng độc ngã gục, bị Âm binh Phong phủ bắt giữ.

Bản lĩnh của y mạnh mẽ, tu vi thâm hậu vô cùng, nếu không đối mặt với Âm soái A Chuyết cũng không bình tĩnh như vậy.

Nhưng y tuyệt đối không ngờ ong độc và gai độc lại lợi hại như thế!

“Những con ong độc này có lẽ là sinh vật cõi âm, gai độc của chúng có thể xuyên qua cả thân thể lẫn Nguyên Thần, độc tố có thể làm tê liệt Nguyên Thần, thật sự quá lợi hại!”

Trần Thực thầm kinh hãi trong lòng, chỉ cần sơ sẩy một chút, ngay cả cao thủ Đại Thừa cảnh cũng phải ngã ngựa.

A Chuyết gọi quan ong tới, phân phó: “Các ngươi áp giải Tiết đạo nhân về cõi âm trước, thiêu hủy thân xác của hắn, khóa chặt Nguyên Thần lại, đợi ta trở về xử lý.”

Quan ong nhận lệnh, mang theo rất nhiều ong trùng rời đi.

A Chuyết đi tới chuồng heo, chỉ thấy trong chuồng có năm con heo, ba con lớn hai con nhỏ.

Gã lẩm bẩm niệm chú, thổi một hơi, năm con heo trong chuồng hóa thành năm người nằm sấp, thân mình đầy bụi bẩn, dơ dáy đến đáng sợ.

Năm người đó chính là gia đình Thi Kính Minh, bị đạo nhân lôi thôi dùng pháp thuật biến thành heo, lúc này được tự do, không nhịn được khóc lớn, quỳ lạy A Chuyết.

“Nhà ngươi có sáu miệng ăn, người còn lại đâu?” A Chuyết hỏi.

Thi Kính Minh khóc lóc kể lể: “Cha ta bị yêu đạo lôi ra chợ bán rồi!”

A Chuyết gọi một quan ong tới, bảo nó đi điều tra tung tích của cha Thi Kính Minh, nói: “Nếu đồ tể chưa ra tay thì còn cứu được.”

Quan ong bay đi.

Qua gần nửa canh giờ, Quan ong bay về, nói: “Thịt đã bán rồi.”

A Chuyết nói với Thi Kính Minh: “Ta không cứu được cha ngươi, bất lực rồi. Chuyện của ta, ngươi không được tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ tổn hại âm đức, sẽ có quỷ thần tới thẩm vấn ngươi.”

Cả nhà Thi Kính Minh mang ơn, thề sẽ không tiết lộ.

A Chuyết không biến về hình dạng Âm Tào Phong Soái, vẫn là một người nuôi ong chất phác, mang theo xe ong rời khỏi ngôi làng này.

Trần Thực đi theo gã, hỏi: “A Chuyết thúc, chúng ta đi đâu vậy?”

“Về nhà.” A Chuyết cười nói.

Trần Thực ngẩn người, về nhà?

Âm soái còn có nhà ở dương gian ư?

Con trâu già kéo xe ong là do hai quan ong biến thành, tốc độ cũng không chậm, bọn họ vượt núi băng rừng, đến buổi trưa thì tới một ngôi làng bên cạnh đầm sen, ngôi làng được xây dựng dọc theo hồ Đại Nam, cảnh sắc cổ kính, có một dòng sông chảy qua làng, đổ vào Đại Nam hồ. Xe ong đi trên cầu đá, mấy ông lão ngồi hóng mát dưới gốc cây đầu cầu phe phẩy quạt, nhìn A Chuyết vài lần, vừa mừng vừa sợ: “A Chuyết về rồi!”

“Cù thẩm, Viên thúc, đại bá, ta về rồi!” A Chuyết cười nói.

Trần Thực nhìn bọn họ nói chuyện ở đầu cầu, cảm thấy cảnh tượng trước mắt vô cùng kỳ quái nhưng lại rất ấm áp.

A Chuyết rõ ràng là một trong những cao thủ tu hành hàng đầu đương thời, lại còn là Âm soái của cõi âm, cách đây không lâu thậm chí gã còn dẫn Âm binh đi tiêu diệt đạo nhân lôi thôi cao thủ Đại Thừa cảnh!

Thế mà bây giờ, gã lại giống như một người bình thường, về nhà, gặp gỡ trò chuyện với người trong làng!

Đại bá của gã cười nói: “A Chuyết, đừng chắn đường nữa, mau về nhà đi, vợ con ngươi mong ngươi về lắm đấy!”

A Chuyết cười thật thà, mang theo xe ong qua cầu, đi tới bờ bên kia, men theo con đường ven sông về nhà.

Gã giống như một người dân bình thường đi làm ăn xa trở về làng, rất khó có dịp về nhà, chào hỏi từng người dân gặp trên đường, trò chuyện, vẻ mặt có chút ngại ngùng.

Dân làng cũng tò mò về lai lịch của Trần Thực, A Chuyết nói: “Đây là người làm ta mới thuê, cũng muốn học nuôi ong.”

Trần Thực chào hỏi dân làng.

“Là một chàng trai ngoan ngoãn hiểu chuyện!” Mọi người khen ngợi.

“Hừ, nếu ta lấy thân phận Giải Nguyên lão gia ra, ức hiếp các ngươi…”

Trần Thực nghĩ đến Âm soái còn như người bình thường, cái Giải Nguyên lão gia của bản thân thật sự không thể so sánh được, đành phải tiếp tục giả vờ làm người thường.

A Chuyết về đến nhà, mở cổng.

Trong sân có một người phụ nữ cần mẫn, khoảng bốn mươi tuổi, tóc búi bằng dải lụa nhuộm hoa, đang bưng nong rải thóc lép cho gà ăn, thấy gã đi vào là hai mắt sáng lên, vừa mừng vừa sợ.

Nàng đặt nong xuống rồi chạy tới, chợt nhìn thấy Trần Thực bên cạnh, do dự một chút rồi vẫn chạy tới, ôm A Chuyết vừa nhảy vừa cười vui mừng, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu lại hét lớn: “Kiều Vĩ, Kiều Hổ, cha các con về rồi! Còn không ra đây?”

Trong nhà chính vang lên tiếng leng keng, hai đứa trẻ nhỏ hơn Trần Thực vài tuổi chạy ra, nhào vào lòng A Chuyết.

A Chuyết cười ha ha, mỗi tay ôm một đứa, cọ râu vào mặt chúng, chọc cho hai đứa trẻ cười khanh khách không ngừng.

“A Anh, ta đi nuôi ong, kiếm được ít tiền.”

A Chuyết chơi đùa một lúc, thả hai đứa trẻ xuống, lấy túi tiền ra, ném cho người phụ nữ, cười nói: “Chắc là đủ cho nhà chúng ta dùng rồi.”

Người phụ nữ tên A Anh nhận lấy tiền, nhìn Trần Thực, vẻ mặt nghi hoặc.

“Thẩm thẩm.”

Trần Thực chào A Anh, nói: “Ta tên là Trần Thực, người Hoàng Pha thôn ở Càn Dương sơn…”

A Anh cảnh giác hỏi: “Ngươi họ Trần, có quan hệ gì với lão Trần kia?”

Trần Thực nói: “Trần Dần Đô là gia gia của ta.”

A Anh hừ một tiếng, càng thêm không ưa hắn, nói: “Gia gia ngươi không ra gì, bụng dạ xấu xa, suốt ngày chạy tới rủ rê A Chuyết nhà ta đi chơi bời, đi một lần là mất mấy tháng, có khi về nhà người đầy thương tích. Còn có mấy người không ra gì, tên là Đỗ Di Nhiên, Hồ Tiểu Lượng…”

Trần Thực buồn bã nói: “Gia gia ta đã qua đời rồi.”

A Anh muốn nói lại thôi, một lát sau mới nói: “Qua đời rồi thì ta không nói xấu ông ấy nữa. Nhưng mà gia gia ngươi… Thôi không nói nữa.”

Trần Thực đỏ mặt.

A Anh nói: “Đều là chuyện của đời trước, không liên quan tới ngươi, ngươi đừng để ý. Các ngươi chưa ăn cơm sao? Ta đi nấu cơm đây. A Chuyết, ngươi lại nhóm lửa.”

Hai vợ chồng bận rộn, Trần Thực rảnh rỗi, lấy cây Long Tu bút kia ra, quan sát tỉ mỉ.

Bút lông bình thường chỉ là một cán bút gắn lông sói, nhưng cây bút này lại lớn hơn bút bình thường một chút, đầu bút không phải lông sói, mà là râu rồng, dường như ẩn chứa sức mạnh phi phàm.

“Cây bút này, có thể chú sinh chú tử?”

Trần Thực cung kính đặt bút lên, thắp hương, chỉ thấy làn khói lượn lờ bay vào Long Tu bút, rõ ràng là một thể thống nhất.

Trần Thực lại lấy U Tuyền Du Long kiếm ra, cũng thắp hương cho nó.

Đây gọi là tế.

Tế là để bảo vật thông linh.

Ngoài tế ra, còn phải luyện.

Luyện là dùng khí huyết của bản thân để nuôi dưỡng bảo vật, tưới tắm linh tính của bảo vật, khiến uy lực của pháp bảo càng thêm mạnh mẽ.

Trần Thực cẩn thận đánh giá hai món bảo vật này, Long Tu bút làm từ râu rồng, Du Long kiếm hấp thụ long khí của dãy núi, mỗi thứ mỗi vẻ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right